Chương 27: Rạn xương

Bàn tay cầm khăn của Lan ma ma run lên bần bật, gương mặt vốn đã đáng sợ nay càng thêm nghiêm nghị khiến người khác không dám nhìn thẳng. Văn Thù chưa bao giờ bị thương nặng đến thế.

Trước đây chỉ là những va chạm nhỏ, không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lần này, e là Văn Thù sẽ phải chịu một trận khổ sở rồi.

Lý đại phu bị Triệu Viễn xách cổ chạy đến, chiếc khăn đội đầu suýt nữa thì rơi xuống. Ông ấy vừa mới hành lễ được một nửa thì đã bị Vĩnh Bình Hầu ngăn lại: "Mau vào nhà xem Thất cô nương thế nào."

Lan ma ma vừa lau người cho Văn Thù xong, thấy mặt dây chuyền ngọc trên cổ nàng lộ ra, lin vội vàng nhét vào trong cổ áo trước khi đại phu bước vào.

Lý đại phu vào nhà xem bệnh, Văn Dực cũng đi theo vào, ánh mắt dán chặt vào gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì đau của Văn Thù, đôi mày càng nhíu chặt hơn.

Lý đại phu vừa đến không lâu, Hầu phu nhân và Triệu di nương nhận được tin cũng đã tới. Hai người rõ ràng cũng bị dọa cho một phen kinh hãi, bước đi vội vã, trang sức trên đầu cũng bị rối tung.

Vĩnh Bình Hầu đang chắp tay sau lưng xem xét bài trí trong Lan Uyển, càng nhìn sắc mặt càng sa sầm. Lúc này, vừa nhìn thấy Hầu phu nhân Chương thị và Văn Lang đứng sau lưng bà ta, khí huyết lập tức xông thẳng lên não.

"Đây là nhà cửa yên ổn mà bà nói đấy à!" Vĩnh Bình Hầu giận dữ quát: "Ta ở trong phủ, mà Tiểu Tam còn dám đẩy Tiểu Thất từ bậc thềm cao như vậy xuống. Nếu ta không ở trong phủ, có phải nó gϊếŧ Tiểu Thất rồi ta cũng không biết không?"

Vĩnh Bình Hầu những năm qua đối với Chương thị cũng xem như là tương kính như tân. Chương thị nào đã thấy Vĩnh Bình Hầu nổi giận lớn như vậy bao giờ, lập tức sợ hãi kéo Văn Lang quỳ sụp xuống đất: "Hầu gia bớt giận, Lang Nhi nó chỉ lỡ tay thôi, không phải cố ý hại Tiểu Thất đâu."

"Bớt giận?" Vĩnh Bình Hầu tức đến đỏ mặt tía tai, chỉ vào Văn Sâm: "Còn cả ngươi nữa, ngươi là huynh trưởng, không ngăn cản Tiểu Tam làm càn, lại còn cùng nó bắt nạt đệ đệ muội muội, các ngươi có phải xem ta chết rồi không!"

Lời này nói ra quả thực rất nặng. Văn Sâm vội vàng quỳ sát xuống đất: "Phụ thân tha tội, là lỗi của hài nhi, cầu xin phụ thân tha thứ."

Triệu di nương cũng quỳ xuống nói: "Hầu gia bớt giận, huynh đệ tỷ muội với nhau có chút xô xát cũng là khó tránh khỏi..."

Lời này còn chưa nói xong, Vĩnh Bình Hầu đã càng thêm tức giận: "Xô xát? Bà tự mình vào mà xem, Tiểu Thất bây giờ bị ngã thành ra cái dạng gì rồi. Thảo nào đứa nào đứa nấy gan to bằng trời, toàn là do các người dung túng! Các người dạy con như vậy đấy à?"

"Ta thật không ngờ, bình thường trước mặt ta đứa nào cũng ngoan ngoãn nghe lời, sau lưng ta lại cậy mạnh bắt nạt yếu, ức hϊếp đệ muội. Con cái như vậy ra ngoài cũng chỉ làm bại hoại gia phong Văn gia ta, thà đánh chết cho xong!"

Cơn thịnh nộ của Vĩnh Bình Hầu cách một bức tường cũng có thể nghe thấy. Văn Sâm và Văn Lang vừa nghe phụ thân nói muốn đánh chết, suýt nữa thì sợ đến ngất đi.

Hầu phu nhân và Triệu di nương vội lết gối mấy bước, khóc lóc tiến lên cầu xin: "Hầu gia, xin hãy xem như chúng nó là lần đầu phạm lỗi mà tha cho chúng. Thϊếp thân đảm bảo sau này nhất định sẽ dạy dỗ cẩn thận, tuyệt đối không tái phạm nữa!"

Ai mà không biết Vĩnh Bình Hầu nổi danh là "sát thần", trên chiến trường, những vong hồn chết dưới lưỡi đao của ông không có một vạn thì cũng có tám ngàn. Một khi đã thật sự nổi giận, đám nữ quyến hậu trạch này căn bản không là gì cả.

Cũng chính vì Vĩnh Bình Hầu quanh năm không ở nhà, đã lâu không thấy ông ra tay thật, nên bọn họ cũng ngày càng không coi uy nghiêm của vị gia chủ này ra gì.

Trong phòng , Lý đại phu bắt mạch, xem xét vết thương, rồi thở dài một tiếng nói: "Những chỗ khác của Thất cô nương còn đỡ, nhưng cánh tay này e là đã bị rạn xương, phải nẹp lại."

Lan ma ma vội vàng ở bên cạnh hỗ trợ Lý đại phu. Văn Dực không giúp được gì nhiều, chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn. Hắn thấy Nguyệt Lộ lau mồ hôi lạnh trên trán cho Văn Thù hết lần này đến lần khác. Bộ y phục vừa mới thay, chỉ trong lúc nẹp tay thôi mà đã lại ướt đẫm mồ hôi, cả người nàng trông như vừa được vớt từ dưới nước lên.

Trong khi đó, Văn Thù hơi thở thoi thóp, nửa tỉnh nửa mê, thỉnh thoảng lại rên lên một tiếng. Tim gan Văn Dực như thắt lại, và khi nghe thấy tiếng cầu xin của Hầu phu nhân vọng vào từ bên ngoài, hắn liền nghiến chặt răng hàm.