Mọi chuyện thay đổi chỉ trong chớp mắt. Văn Lang còn chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy phụ thân từ phía không xa lao tới, sắc mặt xanh mét, trừng mắt nhìn hắn ta một cách giận dữ. Văn Lang mấp máy môi, định giải thích, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.
Ai mà ngờ được Văn Thù đang yên đang lành lại ngã xuống chứ? Ai mà ngờ được lại trùng hợp đến thế, bị Vĩnh Bình Hầu trông thấy ngay tại trận? Văn Lang đến cả cơ hội để biện minh cũng không có.
Nhưng lúc này, đã chẳng còn ai để tâm đến Văn Sâm và Văn Lang nữa. Vĩnh Bình Hầu vừa ra lệnh cho Triệu Viễn đi mời đại phu, vừa vội vã chạy đến bên cạnh Văn Thù.
Văn Thù nằm trên mặt đất, tay phải giơ lên định chạm vào tay trái, nhưng lại không dám cử động, đau đến mức cứ hít vào từng ngụm khí lạnh.
Văn Dực chẳng màng đến cánh tay bị trầy xước vì che chở cho Văn Thù, vội quỳ xuống đất, cẩn thận từng li từng tí nâng đầu nàng dậy, giọng run run hỏi: “Văn Thù, muội đau ở đâu? Nói cho ta biết muội đau ở đâu?”
Nhìn vết máu trên mu bàn tay của Văn Thù, đồng tử đen láy của Văn Dực giãn ra hết mức. Hắn lập tức nghĩ đến mẫu thân của mình, lẽ nào tất cả những người mà hắn quan tâm đều phải chết hay sao?
“Ư...” Văn Thù đau đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại thành một cục, trán đẫm mồ hôi lạnh, nước mắt giàn giụa khắp mặt, khẽ gọi: “Cánh tay... Tứ ca, cánh tay trái của muội đau quá.”
Văn Dực nhìn bàn tay trái dính đầy bùn đất của nàng, muốn đưa tay ra chạm vào nhưng lại sợ làm vết thương nặng thêm. Ngã từ bậc thang cao như vậy, rất có khả năng đã bị gãy xương.
“Đừng động vào cánh tay của con bé, để ta.” Vĩnh Bình Hầu quỳ một gối xuống, đón lấy Văn Thù từ tay Văn Dực, nhẹ nhàng bế ngang nàng lên. Ngay sau đó, ông ngẩng đầu lên, giận dữ quát đám người Văn Lang đang đứng ngây như phỗng trên bậc thang: “Lũ khốn kiếp các ngươi!”
Vĩnh Bình Hầu trước nay vốn rất uy nghiêm, nhưng thực ra ông đối xử với đám trẻ này khá nhân từ. Dù sao thì ông cũng không thường xuyên ở nhà, thời gian ở bên nhau không nhiều, nên sự yêu thương lại càng nhiều hơn.
Đây là lần đầu tiên Văn Lang thấy phụ thân nổi giận đến vậy, hai chân hắn ta lập tức mềm nhũn.
Vĩnh Bình Hầu ôm Văn Thù vội vã chạy về phía Lan Uyển. Văn Dực chống tay xuống đất, từ từ đứng dậy, quay đầu lại nhìn Văn Lang một cái. Ánh mắt hắn sâu thẳm tựa như đêm đen đặc mực, không nói một lời nào liền vội vã đuổi theo bước chân của Vĩnh Bình Hầu.
Thế nhưng, chỉ một cái nhìn không lời đó cũng đủ khiến gáy Văn Lang lạnh toát. Hắn ta ngã khuỵu xuống đất, lẩm bẩm một mình: “Không, ta không cố ý...”
Nếu là bình thường, cho dù có đẩy Văn Thù, hắn ta cũng không sợ đến mức này. Nhưng bị Vĩnh Bình Hầu bắt gặp cảnh tượng này thì lại khác. Ai cũng biết, Vĩnh Bình Hầu không thích huynh đệ bất hòa, nên chỉ cần ông ở nhà, bọn họ đều rất ngoan ngoãn.
Lần này bị Vĩnh Bình Hầu bắt gặp đang bắt nạt đệ muội, Văn Lang không dám tưởng tượng mình sẽ phải chịu hình phạt nặng đến mức nào.
Văn Sâm cũng bị dọa cho hết hồn, chuyện vừa rồi hắn ta khó mà thoát khỏi liên can. Hắn ta vội vàng đỡ Văn Lang dậy: “Tam đệ, mau đi tìm Hầu phu nhân, để phu nhân ra mặt giúp.”
-
“Mau mang nước nóng tới đây!” Vĩnh Bình Hầu ôm Văn Thù vào Lan Uyển. Đã nhiều năm trôi qua, ông mới một lần nữa bước chân vào nơi này. Khi nhìn thấy một Lan Uyển hoàn toàn khác với vẻ huy hoàng, tinh xảo ngày xưa, trong lòng ông chợt dâng lên một nỗi hối hận.
Lẽ nào ông đã làm sai rồi sao?
Lan ma ma vừa mới làm xong bữa trưa, đang đợi Văn Thù trở về. Nào có ngờ lúc đi thì vẫn là một người khỏe mạnh, mà lúc về lại thành ra thế này. Bà vội vàng lấy một chiếc khăn sạch, bưng nước nóng vào trong.
Vĩnh Bình Hầu đặt Văn Thù lên giường, ra lệnh: “Lau rửa cho con bé, thay một bộ quần áo khác, xem trên người bị thương ở đâu, cẩn thận một chút, đừng chạm vào tay trái của nó.”
Nói xong, Vĩnh Bình Hầu liền đi ra ngoài trước. Văn Dực vừa chạy tới cũng chỉ có thể đứng đợi ở trong sân.
Bên trong phòng, Lan ma ma với sự giúp đỡ của Nguyệt Lộ đã thay cho Văn Thù một bộ quần áo khác, rồi cẩn thận lau sạch vết bẩn và vết máu trên mặt và tay nàng.
Văn Thù đau đến mức thỉnh thoảng lại bật ra vài tiếng rêи ɾỉ, mồ hôi vã ra như tắm, mắt nhắm hờ, đã đau đến mơ màng.
"Sao cô nương lại bị thương thành ra thế này, bọn họ cũng quá đáng quá rồi!" Nhìn những vết bầm tím trên người Văn Thù, Nguyệt Lộ đau lòng đến bật khóc. Không cần hỏi nguyên do, Nguyệt Lộ cũng đoán được là do các công tử, cô nương khác trong Hầu phủ bắt nạt.