Chương 25: Bị té

Bậc thềm sau cơn mưa trơn trượt, Văn Thù đi rất cẩn thận, vừa nhìn thấy họ đã cảm thấy không ổn.

Văn Dực thì lại như không nhìn thấy người tới, cứ thế đi thẳng về hướng Bắc Uyển.

"Đứng lại!" Văn Lang hùng hổ tiến tới: "Mẫu thân ta đang tìm ngươi đó, ngươi đi theo chúng ta."

Quả nhiên, có người chống lưng đúng là khác hẳn.

Văn Thù lộ vẻ lo lắng, càng làm nổi bật sự bình tĩnh của Văn Dực trông vô cùng ngang ngược. Hắn chỉ nhẹ nhàng nói hai chữ: "Không đi."

"Ngươi." Văn Lang tức đến nổ phổi, từ khi sinh ra đến nay, ở trong Hầu phủ này hắn ta xưng vương xưng bá, chưa có ai dám đối xử với hắn ta như vậy!

"Hầu phu nhân cho truyền gọi, ngươi dám không đi sao?" Văn Sâm nhìn chằm chằm vào Khôn Linh Cung trong tay Văn Dực, mắt lóe lên tia sáng: "Ngươi hành sự phóng đãng, lại còn dám mưu hại đích nữ, ngươi không xứng sở hữu Khôn Linh Cung."

Văn Sâm tiếp tục nói: "Tam đệ, chuyện này nên bẩm báo với phụ thân, để phụ thân thu hồi Khôn Linh Cung. Chủ nhân của Khôn Linh Cung đáng lẽ phải là đệ."

Ánh mắt Văn Lang rơi trên Khôn Linh Cung, thấy trong tay Văn Dực chỉ có cung mà không có tên, liền không còn sợ hắn nữa: "Giao Khôn Linh Cung ra đây, ngươi cũng xứng được chạm vào danh cung bậc này sao, đúng là làm ô uế nó!"

Văn Dực thản nhiên giơ tay lên, hướng Khôn Linh Cung về phía hai người: "Cho các ngươi."

Văn Lang giật mình, mấy người nhìn nhau, Văn Dực từ khi nào lại dễ nói chuyện như vậy?

Văn Sâm xúi giục, nói: "Tam đệ, mau đến nhận lấy đi."

Văn Lang nuốt nước bọt, bèn tiến lên vài bước nắm lấy Khôn Linh Cung kéo về phía mình, "Coi như ngươi biết..."

Lời còn chưa nói hết, Văn Lang đã phát hiện có gì đó không đúng. Hắn ta căn bản không kéo nổi, vì đầu bên kia Văn Dực không hề buông tay.

“Buông tay ra!” Văn Lang dùng hết sức bình sinh cũng không thể lay chuyển được cung Khôn Linh, rõ ràng hắn ta lớn tuổi hơn Văn Dực, nhưng lại chẳng khác nào châu chấu đá xe.

Văn Dực thản nhiên nhếch mép, cười lạnh nói: “Đưa cho ngươi thì ngươi cũng không cầm nổi, đồ phế vật!”

Một câu “đồ phế vật” đã hoàn toàn châm ngòi cho cơn giận của Văn Lang, hắn ta thẹn quá hóa giận, quay đầu quát mắng Văn Sâm và những người khác: “Còn đứng đó làm gì, lăn qua đây giữ hắn lại cho bản công tử!”

Bọn họ đông người thế mạnh, Văn Lang không tin là không trị được Văn Dực.

Văn Sâm và gã sai vặt vội vàng xông lên, kẻ thì kéo tay Văn Dực, người thì níu chân hắn.

Văn Thù vô cùng sốt ruột, lao lên can ngăn: “Đừng đánh nhau nữa, phụ thân vẫn còn ở trong phủ, cây cung này là phụ thân cho Tứ ca, Nhị ca, Tam ca, hai người không sợ phụ thân trách phạt sao?”

Uy thế của Vĩnh Bình Hầu trong phủ vẫn rất lớn, chỉ là Văn Lang đã bị Văn Dực chọc cho tức đến mụ mị đầu óc, chỉ muốn gỡ lại thể diện, làm gì còn nhớ đến Vĩnh Bình Hầu nữa.

“Tiểu Thất, tránh ra xa một chút.” Ánh mắt Văn Dực trầm xuống, ra hiệu cho Văn Thù rời đi, mấy người này hắn còn chưa đặt vào mắt.

Nhưng Văn Thù làm sao có thể trơ mắt đứng nhìn, nàng lo đến mức môi trắng bệch, cố gắng ngăn cản họ: “Tam ca, muội xin huynh, đừng đánh nhau nữa.”

Tiếc là Văn Thù quá gầy yếu nhỏ bé, trong lúc xô đẩy không biết là ai đã đẩy nàng một cái, nàng ngã xuống đất, lòng bàn tay chống lên những viên sỏi thô ráp, đau rát như bị bỏng.

Tứ ca tuy cao lớn hơn, nhưng kiến cũng có thể hạ gục voi, hai tay khó địch bốn tay. Bốn năm người ức hϊếp một người, đã đánh đến đỏ cả mắt, bọn họ không còn chỉ dừng lại ở việc giữ chặt Văn Dực nữa, Văn Sâm thậm chí còn nhân cơ hội trả thù riêng mà đạp một cước vào bụng Văn Dực.

Văn Dực bất ngờ bị đau, người cong lại, càng tạo cơ hội cho bọn họ.

Văn Lang tiện tay nhặt một hòn đá dưới đất, định đập vào sau gáy Văn Dực.

Văn Thù chống tay trên đất, trong lúc hoảng loạn, tầm mắt nàng mơ hồ thoáng thấy có người đang đi tới từ phía xa. Nàng bật mạnh dậy, lao tới giữ chặt Văn Lang: “Tam ca, đừng!”

Văn Lang lúc này làm gì còn nghe lời Văn Thù, thẳng tay gạt phắt nàng ra: “Ngươi cút ngay cho ta!”

Cả đám người vốn đang đánh nhau trên bậc thềm, trời vừa mưa xong nên mặt đất nhầy nhụa trơn trượt. Văn Thù bị hất văng đi, đứng không vững, chân trượt một cái, cả người lao xuống dưới. Nàng theo phản xạ đưa tay ra níu lấy vạt áo của Văn Dực.

Đầu ngón tay nàng đã chạm vào vạt áo của Văn Dực, nhưng khi khóe mắt thoáng thấy đám người đang ngày một đến gần sau bóng cây thưa thớt, nàng đã cứng rắn kìm nén bản năng sinh tồn, rụt tay lại, nhắm mắt buông xuôi để mình rơi xuống.

“Văn Thù!” Văn Dực vốn luôn bình tĩnh, cuối cùng cũng hoảng hốt, tim như hẫng đi một nhịp. Hắn vứt phắt Khôn Linh Cung, đẩy mạnh đám người ra, lao về phía bóng hình ấy, muốn ôm lấy Văn Thù đang lăn xuống bậc thềm.

Nhưng mọi chuyện xảy ra quá nhanh, chỉ trong khoảnh khắc nhanh như chớp, Văn Dực hoàn toàn không kịp. Văn Thù như một chiếc bình sứ vỡ nát lăn xuống hàng chục bậc thềm, cuối cùng, với một tiếng "rầm", chiếc bình sứ vỡ tan, còn Văn Thù cũng đau đến ngũ tạng như vỡ nát: “A——”

Văn Dực cả người lấm lem bùn đất, mu bàn tay trầy xước vô số, cũng chỉ vừa vặn bảo vệ được đầu của tiểu cô nương.

“Thù Nhi!” Vĩnh Bình Hầu, người vừa bước ra từ sau bóng cây và trông thấy cảnh này, kinh hãi đến thất sắc.