Uy lực của cung Khôn Linh cực lớn, đủ để bắn xuyên qua đầu của Văn Nghiên.
Toàn trường im phăng phắc, gã sai vặt càng không dám nhúc nhích, chỉ sợ mình chọc giận Tứ công tử khiến hắn gϊếŧ Lục cô nương, rước họa sát thân.
Mưa phùn như kim châm, lạnh lẽo táp vào mặt Văn Nghiên, tim nàng ta đã nhảy lên đến cổ họng rồi, nàng ta không dám động đậy một chút nào, máu dồn lên não, đầu óc choáng váng, toàn thân không còn cảm giác.
Dưới cái nhìn của đôi mắt đen vô tình kia của Văn Dực, áp lực trong lòng Văn Nghiên đạt đến đỉnh điểm. Suy cho cùng nàng ta cũng mới chín tuổi, lại được nuông chiều từ bé, đến ấm ức còn chưa từng chịu, làm sao chịu nổi thử thách sinh tử thế này.
Văn Nghiên bỗng nhiên bật khóc nức nở: "Xin lỗi! Xin lỗi!"
Giữa lúc nàng ta suy sụp, mưa càng lúc càng lớn, làm nhòa đi tầm mắt của mọi người.
Văn Dực buông lỏng ngón tay, "vυ"t" một tiếng, mũi tên sượt qua bên tai Văn Nghiên, mang theo tiếng gió, găm thẳng vào thân cây phía sau nàng ta.
Văn Nghiên chưa bao giờ cảm thấy mình gần với cái chết đến như vậy.
Nàng ta cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, tay chân mềm nhũn ngã quỵ xuống đất, khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, như thể đã chết đi một lần.
"Văn Dực, ngươi là đồ điên! Cứ đợi đấy cho ta!" Văn Lang thấy muội muội chịu ấm ức như vậy thì buông lời tàn nhẫn, vội vàng bảo nha hoàn bà tử dìu muội muội về Thế Hiền viện tìm mẫu thân chống lưng.
Mọi người đã chứng kiến sự điên cuồng của Văn Dực, cho nên không ai dám chọc vào hắn, đều tranh nhau rời khỏi sân luyện võ, sợ trở thành một Văn Nghiên tiếp theo. Chẳng mấy chốc, sân luyện võ đã trống không.
Mưa như trút nước, đánh vào lá cây kêu ào ào, Văn Dực và Văn Thù trốn vào dưới mái che của khán đài.
Văn Thù lấy khăn tay sạch ra lau nước mưa trên người hai người, thở phào một hơi nói: "Tứ ca, huynh dọa muội chết khϊếp, muội thật sự sợ huynh sẽ gϊếŧ tỷ ấy."
Nếu như vậy, Hầu phu nhân nhất định sẽ bắt Tứ ca và nàng phải đền mạng.
Văn Dực nghiêng đầu nhìn nàng, nước mưa làm ướt tóc mai của nàng, dính trên mặt, trông thật ngây thơ đáng yêu: "Vậy sao muội không cản ta?"
Văn Thù phồng má, nói thật: "Muội có nghĩ đến, nhưng muội càng muốn đứng về phía Tứ ca hơn."
Muốn khuyên Văn Dực là vì trong xương cốt của Văn Thù đã mang tính cách cẩn trọng nhún nhường, nhưng tất cả mọi người đều đứng ở phía đối lập với Văn Dực, nàng không thể để Văn Dực đã trút giận thay nàng lại phải một mình cô độc được.
Ánh mắt Văn Dực bỗng trở nên dịu dàng, hắn đưa tay lên xoa xoa sau gáy Văn Thù, không nói gì.
Văn Thù nặn ra một nụ cười, an ủi: "Phụ thân đang ở trong phủ, dù có phạt chắc cũng sẽ không phạt quá nặng đâu, muội sẽ cùng Tứ ca chịu phạt, không sao đâu ạ."
"Không phạt nặng được đâu, đừng sợ." Văn Dực không muốn nói về chuyện này, đưa Khôn Linh cung cho nàng: "Cầm lấy, cho muội đấy."
"Cho muội sao?" Tay Văn Thù trĩu xuống, gần như không cầm nổi cây cung này: "Nhưng muội không biết bắn cung."
Văn Dực nhíu mày, quên mất cây cung này rất nặng, lại đỡ lấy một chút rồi đặt xuống đất: "Muội có muốn học không?"
Văn Thù đưa tay vuốt ve những hoa văn tinh xảo trên thân cung: "Muội có thể học bắn cung sao?"
Vĩnh Bình Hầu là một võ tướng, cũng chỉ cho các công tử học võ, chưa từng để các cô nương trong nhà động đến, Văn Thù chưa từng thấy nữ tử nào biết võ công cả.
Văn Dực chống tay lên gối, nói: "Không có gì là có thể hay không thể, muốn học thì học, không muốn thì thôi."
"Tứ ca, huynh dạy muội nhé?" Văn Thù vốn là người ham học hỏi, việc học một kỹ năng mới đối với nàng là một sự cám dỗ rất lớn.
Văn Dực gật đầu: "Muội muốn học thì ta sẽ dành thời gian dạy muội."
Văn Thù suy nghĩ một lát rồi gật đầu nói: "Vâng ạ, nhưng bây giờ muội còn không nhấc nổi cây cung, tiễn thuật của Tứ ca là do ai dạy vậy ạ?"
"Quán chủ của võ quán." Văn Dực ngẩng đầu nhìn mái hiên bị mưa đập vào kêu rào rào: "cũng coi như là sư phụ của ta."
Hắn vốn là thiếu niên hạnh phúc nhất trên đời, có mẫu thân dịu dàng nhân hậu, có tiên sinh nghiêm khắc uyên bác, có sư phụ phong thái tiêu sái.
Nhưng một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi tất cả thành tro bụi.
Văn Thù nghe ra được sự cô đơn trong lời nói của Tứ ca, liền biết chắc chắn hắn đã nhớ lại chuyện đau lòng, nên không nhắc đến nữa.
Cơn mưa rào đến nhanh mà đi cũng nhanh, cùng với tiếng mưa tí tách, cơn mưa lớn lại chuyển thành mưa phùn lất phất.
"Tứ ca, chúng ta về dùng bữa trưa đi ạ." Văn Thù phủi phủi bụi trên vạt váy rồi đứng dậy. Nàng sợ rằng mưa tạnh một lát nữa là Hầu phu nhân sẽ đi tìm họ, thà cứ ăn no bụng rồi hãy chịu phạt.
Trong lòng Văn Thù vẫn luôn thấp thỏm, sợ Hầu phu nhân phạt quá nặng. Lúc đưa Tứ ca về Bắc Uyển, nàng đã cố tình đi đường tắt, ai ngờ vừa bước lên bậc thềm, lại đối mặt trực diện với Văn Lang và Văn Sâm đang dẫn theo mấy gã sai vặt.