Chương 23: Xem cái nào nhanh hơn

Vĩnh Bình Hầu biết Văn Lang không bắn trúng, nên không cho hắn ta thử nữa.

Văn Lang vừa xấu hổ vừa tức giận, mặt mày tái mét, đặt cung tên xuống, lập tức có gã sai vặt tiến lên đưa khăn sạch cho hắn ta lau mồ hôi, Văn Lang căng mặt bước xuống.

Lúc này Văn Dực mới thong thả cầm cung lên, chọn một mũi tên, nói: "Phiền di chuyển đến một trăm hai mươi bước."

"Một trăm hai mươi bước?" Có người kinh ngạc kêu lên: "Hắn điên rồi sao?"

"Đánh sưng mặt giả làm người béo à? Ta không tin."

Triệu Viễn liếc nhìn Hầu gia, rồi cho lính gác di chuyển bia ngắm ra sau.

Văn Dực không nói gì, bước lên đài, dang chân, kéo cung nhắm, mọi người còn chưa kịp phản ứng, mũi tên đã xé gió bay đi, "Đoàng" một tiếng, đầu tên cắm vào bia ngắm.

Ngay sau đó Triệu Viễn giơ tay hô lớn: "Trúng đích!"

Thiện xạ, một mũi tên định càn khôn!

Gió đầu hạ vô cùng mát mẻ, nhưng cả sân lại im phăng phắc, dường như tất cả mọi người đều lặng lẽ hóa thành khói, theo gió rời khỏi sân tập võ.

Chỉ có Văn Thù vui sướиɠ nhảy cẫng lên, reo hò: "Tứ ca giỏi quá!"

Nàng vốn không phải người thích phô trương, nhưng lần này thực sự không nhịn được, Tứ ca quá lợi hại!

Cuộc thi đấu này thắng bại đã rõ, Văn Dực đặt cung về vị trí cũ, khi bước xuống bậc thềm nhìn thấy Văn Thù mặt mày tươi cười, giơ ngón tay cái với hắn, tâm trạng vốn bình lặng bỗng trở nên vui vẻ.

Thảm bại, không chỉ là thảm bại của Văn Lang và Văn Sâm, mà còn là thảm bại của tất cả những người xem thường Văn Dực có mặt ở đó. Không ai còn quan tâm đến cuộc thi đấu này nữa, ngay cả khi Vĩnh Bình Hầu đưa Khôn Linh cung cho Văn Dực, cũng không thể kích động phản ứng của họ, bởi vì họ chỉ muốn trốn khỏi nơi khó xử này.

"Tiểu Tứ rất tốt." Vĩnh Bình Hầu vỗ vai Văn Dực, rồi nói: "Tiểu Nhị, Tiểu Tam và Tiểu Bát biểu hiện cũng không tệ, tiếp tục cố gắng."

Vĩnh Bình Hầu nói vài lời động viên, có gã sai vặt chạy đến dâng một lá thư cho Vĩnh Bình Hầu, Vĩnh Bình Hầu liếc nhìn phong bì rồi rời khỏi sân tập võ trước.

Vĩnh Bình Hầu vừa đi, những người còn lại cũng muốn rời đi, về cuộc thi đấu đó, dường như tất cả đều mất trí nhớ, đặc biệt là Văn Nghiên là đi nhanh nhất, chỉ hận không thể đi như bay, nàng ta không muốn xin lỗi đâu!

Văn Thù không mấy để tâm đến sự sỉ nhục vừa rồi, bây giờ Tứ ca đã thắng, đã trút giận một cách hả hê, nàng cũng đã sớm đoán được Lục tỷ sẽ không xin lỗi, cũng không muốn ép buộc.

"Đứng lại." Văn Dực lại không chịu bỏ qua dễ dàng: "Ngươi còn chưa xin lỗi Tiểu Thất."

Bước chân mọi người dừng lại, ai cũng đều quay đầu.

Văn Lang mất mặt vốn đã tức giận, chỉ vào Văn Dực mắng: "Đừng có được đằng chân lân đằng đầu, ngươi là cái thá gì mà dám bắt muội muội ta xin lỗi nó, nó có xứng không?"

Trước đó, họ chưa bao giờ coi Văn Thù ra gì, tùy ý bắt nạt, dường như nàng là một nha hoàn bán thân làm nô, bắt Văn Nghiên xin lỗi Văn Thù, thà gϊếŧ Văn Nghiên còn hơn.

Văn Nghiên tức đến run người, nghiến chặt răng: "Ta không xin lỗi đấy, ngươi làm gì được ta?"

Văn Dực nghịch Khôn Linh cung, rút một mũi tên từ ống tên bên hông.

"Xin lỗi." Văn Dực thờ ơ kéo cung nhắm vào giữa trán Văn Nghiên, giọng nói lạnh lẽo như địa ngục la sát: "Hoặc là chết."

Trên bầu trời vốn đang quang đãng, hai đám mây đen từ xa trôi tới, càng lúc càng gần, gần như đè nặng trên đỉnh đầu mọi người, khiến người ta không thở nổi.

Văn Nghiên nhìn chằm chằm vào mũi tên màu bạc kia, không dám thở mạnh, sợ đến mức giọng nói cũng run lên: "Ngươi, ngươi dám..."

Tất cả mọi người đều bị dọa cho sững sờ, không ai ngờ được một đứa con của ngoại thất không có tên tuổi lại dám dùng tên chĩa vào đích nữ của Hầu phủ, đúng là ăn phải gan hùm mật gấu mà!

Văn Thù cũng kinh hãi không nhỏ, tim đập không hề chậm hơn Văn Nghiên chút nào. Nàng mấp máy môi nhưng không biết nên nói gì, nàng muốn khuyên Tứ ca, nhưng lại cảm thấy, lúc này nên đứng về phía Tứ ca, cho dù sau này có bị phạt, cũng nên là hai người cùng nhau gánh chịu.

"Văn Dực! Ngươi điên rồi phải không? Mau bỏ tên xuống cho ta." Văn Lang tức giận đùng đùng, một kẻ hèn mọn mà lại dám nói muốn gϊếŧ muội muội của hắn ta ngay trước mặt hắn ta: "Ngươi còn không bỏ xuống, ta lập tức đi gọi phụ thân, đuổi ngươi ra khỏi Hầu phủ!"

"Xin lỗi." Đôi mắt Văn Dực sắc bén, nhìn chằm chằm vào mắt Văn Nghiên.

Văn Nghiên chỉ cảm thấy mình như bị một con rắn độc trườn lên người, lưỡi rắn lạnh lẽo phả vào gáy nàng ta.

Mây đen kịt trời cuối cùng cũng tham gia vào cuộc đối đầu này, bắt đầu lất phất mưa bay.

Văn Lang lập tức ra lệnh: "Người đâu, mau đi mời Hầu gia qua đây."

"Vậy thì xem xem tên của ta nhanh hơn." Văn Dực thả lỏng hai ngón tay đang giữ dây cung, mũi tên trên dây cung chực chờ lao ra, hắn chỉ cần hơi buông tay, mũi tên này sẽ xé gió bay đi: "Hay là ngươi đi nhanh hơn."