Mỗi người cách nhau một trượng, bốn người đứng thành một hàng. Theo tiếng còi của Triệu Viễn, Văn Lang dẫn đầu cầm tên, một mũi tên xé gió bay ra, trúng ngay hồng tâm.
"Hay! Tam công tử lợi hại!" Mọi người phấn khích, vỗ tay reo hò, dường như đã thấy trước cảnh Văn Lang tay cầm cung Khôn Linh.
Văn Sâm cũng không chịu thua kém, vì cung Khôn Linh, không thể giấu tài nữa, mấy mũi tên bắn ra đều trúng hồng tâm.
Còn Bát công tử tuổi còn nhỏ, bắn mấy mũi tên mới có một mũi trúng bia, mà còn chưa trúng hồng tâm.
Mọi người đều biết, cuộc thi lần này là cuộc tranh tài giữa Nhị công tử, Tam công tử và Tứ công tử. Họ có tuổi tác tương đương, nhưng khi đứng chung một chỗ mới phát hiện ra, đứa con ngoại thất kia lại cao hơn một chút, dáng người cũng tuấn tú hơn, giống như một cây bách, chỉ là hơi gầy một chút.
Chỉ thấy Văn Dực cầm một mũi tên, giương cung nhắm trong giây lát rồi bắn ra.
Mọi người nín thở, không biết hắn có thể bắn trúng hay không.
Tiếc thay, bia thì trúng, nhưng lại hơi lệch một chút, nằm ngoài hồng tâm.
Đầu ngón tay Văn Dực vuốt ve thân cung, cây cung này hơi nhẹ.
"Xì, còn tưởng hắn lợi hại lắm, tài bắn tên tệ hại như vậy mà còn muốn tranh giành với Tam công tử, lát nữa chúng ta có trò hay để xem rồi." Có người thì thầm.
Văn Thù hai tay vặn vào nhau, răng ngọc cắn chặt môi dưới, tim đập thình thịch, Tứ ca tuyệt đối không thể thua!
Mũi tên đầu tiên của Văn Dực bắn trượt, mọi người liền cảm thấy Văn Dực cũng chỉ đến thế, đều đổ dồn ánh mắt vào Văn Sâm và Văn Lang.
Mười phát tên cũng chỉ là chuyện trong chốc lát, hai người lần lượt bắn xong, cuối cùng mười phát đều trúng bia, nhưng đều có một phát không trúng hồng tâm, coi như hòa nhau. Sắc mặt Văn Lang không được tốt lắm, hắn ta nhớ trước đây tài bắn tên của Văn Sâm không bằng hắn ta.
"Hắn định làm gì vậy? Bắn ba phát cùng lúc sao?" Có người kinh ngạc kêu lên.
Mọi người quay đầu nhìn sang, chỉ thấy ba người kia đều đã bắn xong, duy chỉ có Văn Dực còn lại ba mũi tên, hắn vậy mà ung dung bình tĩnh cầm lấy ba mũi tên cùng lúc.
Ba mũi tên cùng bắn, Văn Lang chỉ từng thấy ở chỗ phụ thân, còn ở độ tuổi này của họ thì căn bản không thể làm được.
Nhưng nhìn dáng vẻ ung dung tự tại của Văn Dực, Văn Lang lại có chút không chắc chắn.
"Ba mũi tên cùng bắn, nghĩ gì vậy chứ, hắn tuyệt đối không thể bắn..." Tiếng nói dội gáo nước lạnh trên khán đài theo sau tiếng Văn Dực buông dây cung, ba mũi tên cùng trúng bia, đột ngột im bặt.
Trong mắt Vĩnh Bình Hầu ánh lên chút hứng thú, đưa mắt ra hiệu cho Triệu Viễn.
Triệu Viễn lập tức chạy tới xem xét.
"Không thể nào đều trúng hồng tâm được chứ?" Bọn họ đồng loạt nhìn Triệu Viễn, chờ đợi phán quyết.
Triệu Viễn khẽ "chậc" một tiếng, giơ cao tay hô lớn: "Ba mũi tên đều trúng hồng tâm!"
Văn Sâm và Văn Lang không thể tin nổi trừng mắt nhìn Văn Dực, làm sao có thể!
Nhưng Triệu Viễn là phó tướng của Vĩnh Bình Hầu, tuyệt đối không thể nói dối.
Văn Thù kích động đến mức mắt ngấn lệ, Tứ ca quá lợi hại!
Vĩnh Bình Hầu cười, khen ngợi: "Tiểu Tứ không tệ nha."
Câu khen ngợi này không khiến sắc mặt Văn Dực có chút biến đổi nào, nhưng lại khiến đám người Văn Lang sa sầm mặt mày.
Không bằng một đứa con ngoại thất, đối với bọn họ mà nói là một sự sỉ nhục vô cùng lớn!
Nhưng mũi tên đầu tiên của Văn Dực bắn trượt, nên tính ra cũng là mười phát thì có chín phát trúng hồng tâm, ba người hòa nhau.
Mà kết quả hòa đã đủ khiến Văn Lang sa sầm mặt mày. May mà còn hai vòng thi nữa, lát nữa nhất định phải thắng lại!
Nhưng bắn cung vốn dĩ so tài ở sự “ổn định”, càng nóng vội càng khó thành đại sự.
Vòng thứ hai, bia di động theo chiều ngang, khoảng cách không đổi, nhưng bia tên được vệ binh mặc giáp toàn thân ôm di chuyển qua lại. Mũi tên sắt được thay bằng vải trắng bọc bột mì, nếu trúng hồng tâm sẽ để lại một dấu trắng, nếu không trúng cũng không đến nỗi làm vệ binh bị thương.
Vì thất bại ở vòng đầu, nên áp lực trong lòng Văn Lang lại càng lớn, có chút nôn nóng. Đến vòng hai, hắn ta liên tục bắn trượt, mười phát mà bắn hụt đến ba phát. Trong bảy phát trúng, cũng chỉ có bốn phát trúng hồng tâm, ngay cả Văn Sâm cũng có năm phát trúng hồng tâm.
Văn Dực vẫn không tranh không giành. Đợi tất cả mọi người bắn xong, hắn vẫn còn bốn mũi tên. Lần này hắn không chơi trò “bốn tên cùng lúc” nữa, mà nghiêm túc bắn từng mũi một. Mười phát mười trúng, lại là chín phát trúng hồng tâm!
Lần này, đừng nói là Văn Sâm, Văn Lang, mà tất cả mọi người có mặt đều tiu nghỉu, cảm thấy cái tát không tiếng động này vô cùng vang dội, quất thẳng vào mặt bọn họ.
Không khỏi thầm thấy may mắn, may mà người đánh cược với Văn Dực không phải là mình.
Văn Nghiên càng nhíu chặt đôi mày thanh tú. Cứ thế này, lẽ nào nàng ta thật sự phải xin lỗi Văn Thù sao?
Trong mắt Văn Nghiên tóe lửa, trừng trừng nhìn Văn Thù mặt mày vàng vọt, gầy gò. Không! Nàng ta không muốn!
May mà những lời tiếp theo của Vĩnh Bình Hầu đã cứu vớt Văn Nghiên, lại khiến nàng ta nhen nhóm hy vọng.
Vĩnh Bình Hầu vỗ vai Văn Lang và Văn Sâm đang lạnh mặt, nói: “Không cần nản lòng, chẳng phải vẫn còn một vòng thi nữa sao? Vòng thi tiếp theo này, ai thắng, cung Khôn Linh sẽ thuộc về người đó.”