Ai ai trong giới thế gia Trường An cũng biết, tiểu thư Ôn gia - Ôn Sơ Huyền đã gả cho một vị phu quân hoàn mỹ. Tạ Linh Huyền nơi đuôi mày có một nốt chu sa, ánh mắt tựa vì sao lạnh vương sương, khiến …
Ai ai trong giới thế gia Trường An cũng biết, tiểu thư Ôn gia - Ôn Sơ Huyền đã gả cho một vị phu quân hoàn mỹ.
Tạ Linh Huyền nơi đuôi mày có một nốt chu sa, ánh mắt tựa vì sao lạnh vương sương, khiến người đối diện phải rùng mình. Hắn mặc tuyết y thanh nhã, dung mạo cực kỳ tuấn mỹ, từng cử chỉ đều toát lên phong thái phong lưu của bậc danh sĩ thiên hạ.
Hắn giữ chức vị cao trong triều, xuất thân từ danh môn vọng tộc. Từ nhỏ đã tinh thông cầm kỳ thi họa, cưỡi ngựa, bắn cung, thư pháp và huyền học, là quyền thần được hoàng thất sủng tín bậc nhất.
Quý nhất là, Tạ Linh Huyền vẫn được người đời ca ngợi là người hiền đức, nhã nhặn ôn hòa, thường hay giúp kẻ nghèo khó.
Sau khi cưới Ôn tiểu thư, mồ côi từ nhỏ, hắn lại càng cưng chiều hết mực. Ngay cả ba bữa cơm hàng ngày cho đến chuyện mặc gì, đều được hắn sắp xếp tỉ mỉ. Mỗi lần nhìn nàng, trong mắt hắn luôn dâng lên những gợn sóng dịu dàng.
Trong phủ có một phiến đá phu thê, chính tay Ôn tiểu thư khắc lên dòng chữ: “Cành liền một gốc, sống chết không rời.”
Hai người luôn kề vai sát cánh, đi đâu cũng có nhau. Từ đầu phố đến cuối ngõ Trường An, lúc nào cũng song hành. Khiến ai trông thấy cũng phải ngưỡng mộ, người ngoài thậm chí chưa từng thấy Ôn tiểu thư một mình ra khỏi cửa.
Có kẻ hiếu kỳ, muốn đem chuyện tình của họ viết thành thoại bản để kiếm tiền. Bèn tốn trăm phương nghìn kế, lén gặp Ôn tiểu thư một lần.
Nào ngờ lại thấy vị Ôn tiểu thư vốn xinh đẹp hạnh phúc, giờ hai mắt hoe đỏ, ẩn chứa nỗi sợ hãi và uất ức bị dồn nén, vội vã đóng chặt cửa không cho ai bước vào.
Nàng dùng móng tay rớm máu khắc lên mặt bàn mấy chữ: “Ân ái chỉ là giả. Cứu ta với!”
truyện hay quá thương nu9 thật