Chương 4.2: Tài xế phía sau còn đang chờ, đừng đứng chắn đường

Khâm phục điều gì?

Lâm Tư Huyền lờ mờ đoán được, nhưng lại không tiện hỏi thẳng.

Một cơn gió khẽ lùa ra sau lưng, Lâm Tư Huyền quay lại nhìn thì thấy người bước vào là Ninh Phái.

Ninh Phái thấy cảnh này cũng lấy làm lạ.

“Cửa không đóng, tôi còn tưởng trong này đang dọn dẹp, sao lại là hai người? Đang nói gì thế?”

“Không có gì.”

Lâm Tư Huyền cảm thấy khi cánh cửa mở toang, ngay cả hơi thở cũng thoải mái hơn nhiều.

“Biên kịch Trần nhờ tôi mang cà phê đến thôi, hai người cứ nói chuyện tiếp đi.”

Ninh Phái còn định giữ lại, nhưng nhận ra Lâm Tư Huyền đã cố sải bước thật nhanh, chưa kịp lên tiếng thì anh đã đi xa.

“Chân dài nên đi nhanh thật.”

Ninh Phái khẽ nói.

“Không phải bị tôi dọa chạy mất chứ?”

Ninh Phái quay đầu lại, phát hiện một kẻ chân dài khác đã xoay lưng đi, chỉ để lại cho anh cái gáy.

Ninh Phái vốn quen với việc Trần Ký chẳng bao giờ tiếp lời mình, cứ thế tự hỏi.

“Hôm đó đang bị Xạ Thủ Dưa Chuột chen ngang, tôi vẫn chưa kịp hỏi anh, anh nói anh quen cái cậu Lâm... Lâm gì đó, là gặp ở đâu thế?”

Trần Ký không động vào cốc Americano đá, chỉ lấy chai nước trên bàn vặn nắp ra uống cạn rồi mới mở miệng.

“Trong mơ.”

“Không muốn nói thì thôi.”

Ninh Phái cạn lời.

“Vô nghĩa.”

Dứt câu, bệnh nghề nghiệp đạo diễn lại nổi lên, anh còn buông lời bình phẩm.

“Nhưng mà cái cậu Lâm gì đó, không trang điểm nhưng nhìn trông cũng khá được đấy.”

...

Hai ngày sau, Lâm Tư Huyền ngồi trong phòng hóa trang, để mặc cho chuyên viên tha hồ hành hạ tóc tai và khuôn mặt mình.

“Ngẩng đầu lên một chút, đừng có ngủ gật.”

Chuyên viên trang điểm trêu Lâm Tư Huyền.

“Sao mệt thế, không lẽ đêm qua xuân đến hoa nở?”

“Giờ này thì phải gọi là đông đến hoa tàn mới đúng.”

Lâm Tư Huyền uể oải đáp.

Hôm nay bắt đầu làm việc từ sớm, quả thật Lâm Tư Huyền chẳng còn chút sức lực nào.

Lâm Tư Huyền vốn mắc chứng khó ngủ, mỗi lần nằm xuống đều phải rất lâu sau mới thϊếp đi, nặng hơn thì từng phải đến khoa tâm thần kê đơn thuốc ngủ. Từ lúc đến đây, triệu chứng lại càng nặng thêm.

Thị trấn nhỏ hẻo lánh lạc hậu này về đêm chẳng hề yên tĩnh, buổi tối hết tiếng tàu hỏa lăn bánh qua đường ray lại đến những làn ca hát vẳng ra từ nơi nào đó, cứ thế bầu bạn cùng chứng mất ngủ của Lâm Tư Huyền.

Chuyên viên trang điểm mở hé cửa sổ cho thoáng khí, tiếng mưa lách tách theo khe cửa len vào một nửa.

Đối phương lại nói.

“Mưa một chút cũng hay, còn hơn mấy hôm trước oi bức ngột ngạt.”

Khói dầu bữa sáng hòa quyện cùng mùi đất ẩm, nhiều tầng hương vị quẩn quanh khiến Lâm Tư Huyền mất đi ý thức trong chốc lát. Lúc tỉnh lại là nhờ vài tiếng cười vang lên, Lâm Tư Huyền hé mắt nhìn gương, tính ra mình chỉ ngủ được chừng mười phút.

“Nam chính trẻ tuổi của chung ta thì như vậy mới đúng, suy nghĩ gì đều viết hết lên mặt, tìm không thấy ai sốt ruột hơn anh hết.”

“Chẳng khác nào trông trẻ, chẳng bằng biên kịch Trần, ít lời, nhiều tiền, làm việc giỏi.”

“Làm giỏi là làm giỏi hay là...?”

Nam chính có đội ngũ trang điểm riêng, thế nên những người trong phòng mới dám thoải mái trò chuyện chẳng hề kiêng dè, Lâm Tư Huyền vốn muốn quay lại với giấc ngủ ngắn ban nãy, nhưng một chiếc cọ ấn ngay huyệt nhân trung đã làm anh tỉnh hẳn.

“Không tin thì để đàn ông nói xem nào.”

Chuyên viên trang điểm hỏi Lâm Tư Huyền.

“Anh thấy kiểu nào hợp hơn?”

Đôi mắt Lâm Tư Huyền mở to vô tội.

“Kiểu như tôi không được sao?”

Câu trả lời khiến người trước mặt bật cười.

“Anh thì không được, nhìn anh đa tình quá, e rằng khó mà giữ chừng mực.”

“Với lại gầy quá.”

Người phụ trách phục trang vừa chỉnh lại phần eo áo sơ mi cho anh vừa xen vào.

“Cảm giác như phải để tôi chăm sóc mới được.”

Lâm Tư Huyền ngáp một cái, giả vờ ủ rũ.

“Sao nghe lại thấy hơi buồn vậy nè.”

Cuối cùng cũng có người không chịu nổi câu chuyện đã đi quá xa.

“Thôi đi, biên kịch Trần gặp anh ấy chưa được mấy lần, thế mà mấy người đã bịa thêm cả gia thất rồi.”

Từ sau lần ngắn ngủi chạm mặt hôm đó, Lâm Tư Huyền chưa gặp lại Trần Ký lần nào, điều này khiến Lâm Tư Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Nói đúng ra, việc Lâm Tư Huyền nghĩ đến chuyện xin lỗi Trần Ký cũng chỉ vì lo Trần Ký sẽ kiếm cớ gây sự ở những chỗ khác. Dù Lâm Tư Huyền tự thấy mình vẫn có thể đối phó được, nhưng trong phim trường, nơi lời ra tiếng vào dễ sinh chuyện như vậy, Lâm Tư Huyền vẫn thấp thỏm rằng sẽ có kẻ hùa theo ánh mắt của Trần Ký mà gây khó dễ cho anh.

May mắn là họ Trần đấy dạo này vẫn giữ thói quen ẩn mình, không xuất hiện giám sát, mấy ngày qua cũng nhờ thế mà trôi qua yên ổn.

Sáng nay phải quay sớm là vì cơn mưa bất ngờ này. Phần lớn trường hợp đoàn phim sẽ không quay dưới mưa, bởi mưa có khi ngắn có khi dài, chẳng ai kiểm soát được, tốt nhất là thuê xe bồn tưới nước sẽ dễ chủ động hơn.

Nhưng dân bản địa đều nói, nơi này đã mưa thì ít nhất cũng phải hai ngày trở lên. Sau khi bàn bạc suốt một đêm với điều phối, đạo diễn quyết định liều thử một phen để đổi lấy cảm giác chân thật.

Dù là vì công việc, nhưng phải dầm mưa vẫn chẳng khác nào chịu khổ. Mái tóc vốn được làm kỹ lưỡng ướt sũng rũ xuống, cơ thể mất đi hơi ấm, đôi khi ngay cả lời người khác nói cũng nghe không rõ.

Vốn dĩ Lâm Tư Huyền chỉ có vài câu thoại, nhưng cảnh quay này cần nhiều người phối hợp, hễ sai một câu thì phải quay lại từ đầu, thế là Lâm Tư Huyền vẫn bị dầm mưa suốt một khoảng thời gian dài.

Đến khi kết thúc, tay chân đã cứng đờ, Lâm Tư Huyền vội tìm một chiếc xe lưu động gần đó để tắm gội. Người cần tắm quá nhiều, Lâm Tư Huyền chỉ sấy tóc khô được nửa chừng đã chủ động nhường chỗ.

Quay về khách sạn cũng chẳng dễ dàng gì, nghe nói ở cửa Nam có một bức tường đất sụp xuống, chiếm nửa con đường, xe cộ tắc nghẽn ngoài kia, chỉ có thể chờ đợi, Lâm Tư Huyền đành kiếm một chiếc ghế ngồi xuống, lơ đãng nhìn bọn côn trùng dưới đất đang đánh nhau.

Trời dần sụp tối, cuối cùng cũng có một chiếc xe dừng lại trước mặt, Lâm Tư Huyền ngẩng đầu nhìn, hóa ra là một chiếc Phideon.

Trong lòng Lâm Tư Huyền lập tức dấy lên linh cảm chẳng lành, quả nhiên, từ ghế lái bước xuống chính là Chủ nhiệm Lý.

“Tiểu Lâm, về khách sạn à?”

“Vâng.”

“Có bằng lái không?”

Chủ nhiệm Lý liên tục nghe điện thoại, thoạt nhìn vô cùng bận rộn, lời ít ý nhiều.

“Lái giúp về khách sạn, cậu cũng tiện đường về luôn.”

Lâm Tư Huyền ít khi lái xe, lo sợ va quệt thì bồi thường chẳng nổi, nhưng tóc chưa sấy khô, gió thổi vào lại khó chịu, nghĩ ngợi nửa giây anh liền đáp.

“Được.”

Chủ nhiệm Lý vỗ vai Lâm Tư Huyền, Lâm Tư Huyền khom người chuẩn bị lên xe, lúc này mới phát hiện ghế phụ còn có người ngồi.

Giờ mà nói bằng lái của tôi hết hạn rồi thì còn kịp không?

Trần Ký thản nhiên nói.

“Tài xế phía sau còn đang chờ, đừng đứng chắn đường.”