Chương 4.1: Tôi không nên ghét anh sao?

Năm đó, rốt cuộc anh đã làm gì với Trần Ký?

Ám chỉ tâm lý đôi khi quả thật hữu dụng một cách kỳ lạ, rõ ràng việc giả vờ mất trí chỉ là tùy cơ ứng biến của Lâm Tư Huyền, nhưng khi lặp đi lặp lại mãi, thiết lập ấy dần đông cứng thành một lớp sương mù mờ nhạt, phủ lên ký ức, khiến anh không cách nào tái hiện rõ ràng từng chi tiết.

Trần Ký ghét anh, đó là một sự thật không thể phủ nhận.

Năm xưa đã vậy, bây giờ cũng thế.

Chỉ là Lâm Tư Huyền từng tin chắc với tính cách của Trần Ký, hắn sẽ không muốn thu hút quá nhiều sự chú ý, chuyện thích hay ghét đều sẽ không đặt thẳng lên bàn mà nói.

Chỉ là không ngờ, lần này hắn lại có thể ở trước mặt bao người mà làm khó dễ anh.

Xem ra, sự chán ghét ấy không hề phai nhạt theo thời gian, mà ngược lại càng ngày càng sâu hơn.

Lâm Tư Huyền thử lục lọi trong ký ức để tìm một chuyện khiến Trần Ký ghi hận nhất, cuối cùng lại nhận ra ứng cử viên quá nhiều, cạnh tranh gay gắt đến mức anh đành bỏ cuộc chịu thua.

Đổi góc nhìn khác mà nghĩ, có thể khiến một đại văn sĩ như Trần Ký phá lệ, hành xử trái với tính cách thường ngày thì bản thân anh cũng coi như có năng lực rồi.

Thôi thì mặc kệ vậy.

May mà đã là người trưởng thành, cho dù có báo thù cũng biết chừng mực.

Hắn không đưa ra những yêu cầu oái oăm khó lòng thực hiện, chỉ một ly Americano đá mà thôi.

Mở ứng dụng đặt đồ ăn, tám mươi tệ một ly, chỉ cần động mấy ngón tay...

Tám mươi?

Lâm Tư Huyền hiếm khi mở to mắt, xác nhận lại bản thân không nhìn nhầm, giá gốc ba mươi, phí giao tận nơi hỏa tốc năm mươi.

Anh thoát ra chuyển sang màn hình hiển thị số dư tài khoản ngân hàng, bấy giờ mới thật sự thấu hiểu thế nào là sợi dây đã mòn thường đứt ở chỗ mỏng nhất.

Cuối cùng, anh vẫn phải cắn răng trả tiền cho ly cà phê giá cắt cổ này, đồng thời tiện tay hủy luôn gói hội viên của ứng dụng đặt hàng.

Tháng này coi như chỉ ăn cơm hộp, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy.

Hiển nhiên, Trần Ký không thiếu một ly Americano đá, điều hắn muốn là một ly cà phê bồi tội do chính Lâm Tư Huyền mua.

Đã như vậy, chuyện giao hàng cũng đâu thể đơn giản.

Ban đầu, Lâm Tư Huyền định đưa lại túi cà phê cho trợ lý, nhưng cô gái lại chuyển lời của Trần Ký.

“Anh ấy nói muốn chính anh mang sang...”

Trợ lý vừa nghi hoặc vừa khó xử.

“Ở phòng 427.”

Hóa ra ở ngay đối diện chéo hành lang, Lâm Tư Huyền bỗng chợt nhớ ra, tầng này vốn dành riêng cho những nhân vật quan trọng, anh chỉ là tình cờ trọ nhờ.

Anh xách túi cà phê lững thững bước tới trước cửa phòng 427, cửa lại không khóa, anh khẽ gõ hai tiếng, bên trong vang lên giọng Trần Ký chậm rãi mà ung dung.

“Vào đi.”

“Cà phê của anh đây.”

Lâm Tư Huyền đeo lên gương mặt nụ cười công nghiệp.

Điều kiện có hạn, căn phòng không rộng rãi nhưng lại được dọn dẹp vô cùng ngăn nắp, quần áo treo thẳng hàng, trên bàn không thấy một món đồ lộn xộn nào.

Đó vốn dĩ là phong cách quen thuộc của một người mắc chứng ưa sạch sẽ như hắn.

Trần Ký ngồi trước chiếc laptop, bên cạnh là chồng giấy được xếp vuông vắn. Khuôn mặt hắn so với trong ký ức của Lâm Tư Huyền không thay đổi là mấy, khách quan mà nói thì đúng là rất ưa nhìn, tiếc rằng Lâm Tư Huyền chưa bao giờ có thể khách quan khi nhìn hắn. Tóc hắn cắt ngắn hơn một chút, cơ bắp lộ ra dưới ống tay áo ngắn cũng càng thêm rõ ràng.

Nghe lời anh nói, Trần Ký quay đầu lại.

Trần Ký không vội trả lời, chỉ dùng ánh mắt lãnh đạm lạnh lùng như máy móc mà quét một lượt qua người Lâm Tư Huyền, rất lâu sau mới đưa ra đánh giá.

“Có hơi chậm.”

Lâm Tư Huyền giải thích.

“Đường xa quá, mang tới cũng mất thời gian.”

“Có cho đường không? Tôi thích uống ngọt.”

Cậu làm đếch gì có chuyện thích đồ ngọt chứ?

Câu ấy suýt bật ra khỏi môi, nhưng cuối cùng Lâm Tư Huyền vẫn kịp nuốt xuống.

Anh nhận ra Trần Ký đang thử anh.

Trần Ký chưa bao giờ ăn đồ ngọt, còn Lâm Tư Huyền thì hoàn toàn ngược lại. Trước kia, anh hay sai Trần Ký ra tiệm bánh mì ngay cổng trường mua bánh ngọt và đồ tráng miệng giùm cho anh, lần nào cũng mua mấy loại khác nhau, ăn không hết, Lâm Tư Huyền sẽ hào phóng ban thưởng cho Trần Ký, những loại bánh mặn thì thỉnh thoảng Trần Ký còn chịu khó ăn giúp, nhưng giống như mousse hay pudding thì tuyệt nhiên không hề động tới.

May mắn là cái đầu của anh dù từng bị tai nạn nhưng vẫn hoạt động tốt, Lâm Tư Huyền khéo léo tránh khỏi cái hố ấy.

“Hôm đó hình như tôi uống loại không cho đường, nên lần này tôi mua giống hệt như vậy.”

“Vậy sao?”

Trần Ký thu lại ánh nhìn dò xét lại.

“Nếu không còn việc gì khác, tôi không làm phiền...”

“Lâm Tư Huyền.”

Trần Ký lại gọi Lâm Tư Huyền một tiếng.

Âm thanh ấy khiến Lâm Tư Huyền khựng lại trong giây lát.

Từ nhỏ đến lớn, số người gọi Lâm Tư Huyền bằng cả họ tên chẳng được bao nhiêu, đa phần chỉ là khi giáo viên đọc danh sách, có người thậm chí còn phải xác nhận chữ cuối cùng đọc là “xuán” hay “xián”.

Chỉ có Trần Ký gọi trọn vẹn họ tên ấy lưu loát và dứt khoát như vậy.

“Anh không thấy tò mò sao?”

Lâm Tư Huyền hoàn hồn.

“Tò mò chuyện gì?”

Trần Ký gập máy tính lại, bước thẳng đến trước mặt Lâm Tư Huyền .

“Nếu không nhớ được thì khi đã biết tôi và anh từng quen nhau, chẳng lẽ anh không thấy tò mò đã từng xảy ra chuyện gì sao?”

Không biết có phải do tâm lý hay không mà Lâm Tư Huyền lại cảm giác Trần Ký dường như còn cao hơn trước kia, anh suy nghĩ một lát rồi khẽ nhếch môi.

“Nhìn thái độ của anh mấy ngày nay đối với tôi thì chắc hồi trước cũng chẳng có chuyện gì hay ho, đã là chuyện không vui, tôi còn hỏi thêm làm gì cho phiền.”

Lâm Tư Huyền không ngẩng đầu, chẳng thấy rõ nét mặt của Trần Ký, chỉ nghe giọng điệu nhạt nhẽo của hắn.

“Trước đây chưa từng thấy anh biết nhìn sắc mặt người khác như vậy.”

“Gần ba mươi rồi, cũng nên tập cho mình chút con mắt nhìn đời chứ.”

Nói xong, Lâm Tư Huyền bất ngờ ngẩng đầu, bình thản nhìn thẳng vào mắt Trần Ký.

“Tôi đoán đúng rồi phải không? Anh ghét tôi.”

Đây là câu hỏi đầu tiên từ khi Lâm Tư Huyền gặp lại Trần Ký.

Và rất nhanh, Lâm Tư Huyền nhận được câu trả lời.

“Tôi không nên ghét anh sao?”

Lâm Tư Huyền cũng chẳng hiểu vì sao mình lại hỏi một câu đã thừa biết đáp án. Bao nhiêu năm qua, từ khi còn đi học cho đến khi Trần Ký vang danh gần xa, câu trả lời ấy vốn chưa từng thay đổi.

Lâm Tư Huyền ngẫm nghĩ lựa lời mà nói, giọng điệu thản nhiên.

“Thế này được không? Nếu trước kia tôi có chỗ nào từng mạo phạm anh thì anh cho tôi xin lỗi. Dù trước đây đã xảy ra chuyện gì đi nữa, thì với thân phận hiện giờ của tôi cũng chẳng thể gây phiền phức cho anh, chúng ta đường ai nấy đi, việc ai nấy làm, tôi cũng chỉ có mấy cảnh quay, xong xuôi là đi, sẽ không ở lại để làm anh khó chịu.”

Lâm Tư Huyền tự thấy những lời này chẳng có gì sai, nhưng đổi lại lại là một tiếng cười khẽ, Trần Ký cười đến nỗi không thèm che giấu.

“Lâm Tư Huyền, có lúc tôi thật sự khâm phục anh.”