Chương 3.1: Không câu nệ tiểu tiết

Không chỉ đúng mà phải nói là cực kỳ sáng suốt, giống như đi một nước cờ thần thánh.

Giả vờ mất trí nhớ cũng chẳng có gì đáng xấu hổ, ngược lại còn hữu dụng vô cùng.

Sau lễ khai máy, đoàn phim chính thức bắt đầu quay.

Hoàng hôn lặng xuống trong số những tác phẩm của Trần Ký được xem là truyện ngắn, nhưng nội dung lại chẳng hề đơn giản.

Câu chuyện xoay quanh một thợ điện bình thường vô tình bị cuốn vào một vụ án gϊếŧ người hàng loạt. Ban đầu, nam chính luôn nghi ngờ rằng hung thủ là bạn gái của mình, để bảo vệ tình yêu, anh ta tìm đủ mọi cách giúp bạn gái gột rửa hiềm nghi. Nhưng càng cố gắng che giấu, mọi chuyện càng không thể cứu vãn, cuối cùng anh đã thật sự bước lên con đường tội ác. Chỉ khi đến cuối cùng, anh mới chợt tỉnh ngộ, hung thủ và người anh ra sức bảo vệ vốn dĩ là một.

Trong truyện, ngoài nam chính và nữ chính, nhân vật nổi bật nhất chính là vị bác sĩ tâm lý do Bành Kiêu thủ vai, đây người xuất hiện ở giai đoạn sau nhưng lại chiếm toàn bộ những phân đoạn cao trào. Tuần trước Bành Kiêu không có lịch làm việc, nghe nói vừa kết thúc ghi hình đã bay ra nước ngoài đi du thuyền.

Kết thúc nguyên tác là kết mở, sau khi nam chính nhận ra bản thân có nhân cách thứ hai, anh sẽ lựa chọn thế nào, tác giả không viết rõ cái này. Nhưng khi chuyển thể thành phim thì tất nhiên phải chính diện, cao cả hơn một chút.

Có lẽ cũng vì thế mà Trần Ký mới chịu đến tận đoàn phim.

Trong đó, Lâm Tư Huyền chỉ đảm nhận một vai phản diện mờ nhạt, gần như không để lại ấn tượng. Nhiệm vụ chính của anh chỉ là buông ra vài câu khó nghe rồi bị nam chính xử lý gọn. Thế nhưng, đây lại là vai diễn xem như tử tế nhất của anh kể từ khi bỏ học đến nay.

Hai ngày trước không có cảnh quay nào của Lâm Tư Huyền, sáng nay anh tranh thủ ngủ nướng, vừa hay đến lúc thức dậy thì gặp Hồ Tiểu Lộ đang chờ cơm hộp mang tới. Thế là hai người cùng ngồi trên ban công tầng hai, ngắm cái phong cảnh vốn chẳng tồn tại ăn cơm.

“Thật ra tôi thấy vai của Bành Kiêu hợp với anh hơn đấy, kiểu thần bí, ừm… hơi u ám, mềm mại…”

Hình tượng dịu dàng mà Lâm Tư Huyền xây dựng trước mặt Hồ Tiểu Lộ cực kỳ thành công, đến mức cậu ta đã bắt đầu thành thật nói ra suy nghĩ của mình.

Chỉ tiếc vốn từ ngữ không đủ, tính từ dùng loạn cả lên.

Lâm Tư Huyền thừa hưởng nhiều nét đẹp từ mẹ, gương mặt khá thanh tú, ngũ quan mềm mại. Nhưng trong hoàn cảnh bị gò bó vào những vai kiểu này, sự dịu dàng ấy lại biến thành một nhược điểm.

“Vai hiện tại cũng hợp mà.”

Lâm Tư Huyền nói.

“Sao thế, dân chơi thì không tốt?”

Đầu óc người trẻ thường thích nhảy cóc.

“Người đẹp trai như các anh lúc trước chắc là đã yêu đương nhiều lắm nhỉ? Vậy chẳng phải đang diễn đúng bản chất sao?”

Lâm Tư Huyền khẽ cười hỏi ngược lại: “Cậu nghĩ là bao nhiêu?”

Trong nguyên tác, gã công tử chết sớm này được miêu tả thế này.

Mái tóc xoăn nhờn bóng, dài ngang chấm giữa, che mờ hết đường nét gương mặt.

Nhưng ngoài đời, tóc của Lâm Tư Huyền lại mềm mượt, không qua hóa trang thì những lọn tóc gần chạm xương quai xanh khẽ bay trong gió trên ban công, vài sợi buông lơi phủ lên khóe môi nhếch lên của anh, trông chẳng khác gì những nhành cây vô hình, Hồ Tiểu Lộ nhìn đến sững sờ: “...Chắc là đếm không xuể?”

Lâm Tư Huyền không trả lời trực tiếp: “Yêu đương thực ra chẳng có gì thú vị.”

Trong lúc Hồ Tiểu Lộ còn ngây người, anh lại nghiêng mắt hỏi: “Có thuốc lá không? Cho tôi một điếu.”

Hồ Tiểu Lộ vốn luôn mang theo bên mình, nhưng khi lục tìm thì lại do dự, có vẻ muốn nói gì đó.

Cuối cùng vẫn không nén được: “Anh Lâm, tôi nghe nói trước đây anh có quen biên kịch Trần?”

Lâm Tư Huyền thầm cảm ơn bản thân vì lúc ấy bịa kịp: “Có thể từng gặp một lần, nhưng tôi từng bị tai nạn ngã đập đầu, nhiều chuyện chẳng nhớ rõ nữa.”

“Vậy à.”

Hồ Tiểu Lộ có chút tiếc nuối.

“Tôi thấy anh ấy tính tình tốt lắm, vốn định tìm hiểu thêm sở thích để dễ bắt chuyện làm quen.”

“Tính tình tốt sao?”

“Ừ, tuy ít nói, nhưng không làm phiền ai. Việc gì tự làm được thì đều tự mình làm, rất hiếm khi nhờ vả đoàn, thật sự khá dễ chịu.”

Thời cấp ba, tính cách của Trần Ký thật ra không mấy dễ chịu, ít nói, không thích giao tiếp, cũng chẳng hòa đồng. Nhưng hiện tại, trong hoàn cảnh này, những đặc điểm ấy lại trở thành ưu điểm của hắn.

Lâm Tư Huyền chợt nghĩ đến điều gì đó: “Anh ta mấy hôm nay không ra xem cảnh quay à?”

Hồ Tiểu Lộ đáp:

“Không thấy anh ấy bước ra khỏi phòng.”

Vậy thì quá tốt rồi.

Kế hoạch của Lâm Tư Huyền chính là hạn chế tối đa việc chạm mặt Trần Ký, tốt nhất là không gặp lấy một lần.

Chỉ cần vượt qua vài cảnh quay ban đầu có anh, sau đó nước giếng không phạm nước sông, sự cố nhỏ này cũng sẽ chẳng còn quan trọng.

Nhìn tình hình bây giờ, mục tiêu ấy dường như rất dễ đạt được.

Buổi chiều hiếm hoi ló được chút nắng. Tuy nhiệt độ không tăng là bao, nhưng ánh nắng cũng đủ khiến tâm trạng con người nhẹ nhõm hơn.

Lâm Tư Huyền cuối cùng cũng bắt đầu cảnh quay đầu tiên của mình. Vì ảnh hưởng thời tiết nên lịch quay có chút điều chỉnh, buổi chiều quay phân đoạn anh đối diễn với nam chính, là cảnh cậu công tử ăn chơi đến gây chuyện với một anh thợ điện bình thường.

Người đảm nhận vai nam chính là Tạ Lạc Duy, con trai một ngôi sao nổi tiếng, hiện còn chưa tốt nghiệp. Kinh nghiệm diễn xuất chưa nhiều, lại mang nét ngây ngô trẻ con, nhưng tính cách thẳng thắn cởi mở. Nhất là khi trước đó có một viên ngọc sáng như Bành Kiêu làm nền, sự hồn nhiên của cậu ta lại càng được mọi người quý mến, đoàn phim cũng khó tránh khỏi thiên vị vài phần.

Ví như bây giờ.

Chỉ vì Tạ Lạc Duy đứng dưới nắng thì không khống chế nổi biểu cảm, vô thức né tránh ánh nhìn hoặc cứ chớp mắt liên tục mà cảnh quay đã phải làm lại nhiều lần.

Ấy vậy mà đạo diễn Ninh Phái chẳng nặng lời một câu, chỉ kiên nhẫn hướng dẫn cậu ta điều chỉnh thế nào.

“Xin lỗi anh ạ.”

Tạ Lạc Duy vừa xin lỗi đạo diễn, lại quay sang áy náy nói với Lâm Tư Huyền, vẻ mặt thực sự lộ rõ hối lỗi.

“Hôm nay tôi không được tập trung lắm.”

“Không sao đâu,” Lâm Tư Huyền dịu dàng đáp, “phơi nắng thêm chút cũng chẳng hại gì.”

Trong lòng anh thầm cầu khẩn.

Ông trời ơi, cho cảnh này qua luôn đi được không?

Không phải Lâm Tư Huyền thiếu kiên nhẫn, mà bởi đoạn thoại của anh toàn phải gào thét. Liên tục gào suốt mấy chục phút, cổ họng đã gần như chịu không nổi nữa rồi.

May mắn là Tạ Lạc Duy cũng không đến mức quá ngốc, trước khi sự kiên nhẫn của mọi người cạn sạch, cậu ta cuối cùng cũng tìm được cảm giác đúng. Sau khi Ninh Phái xác nhận cảnh quay thành công, cả đoàn liền vang lên những tràng vỗ tay, trong đó cũng có Lâm Tư Huyền.

Trên gương mặt anh lúc ấy hiện lên nụ cười hiếm hoi, xuất phát từ tận đáy lòng, vô cùng chân thành.

Rời trường quay, Lâm Tư Huyền lập tức cột tóc lên, chen qua đám đông tìm đến Hồ Tiểu Lộ, khàn giọng hỏi:

“Có nước không?”

Hồ Tiểu Lộ lúc này đang bị bên đạo cụ gọi đến hỗ trợ, ôm cả một tấm phản quang, không rảnh tay, đành nói:

“Trong phòng nghỉ, cái bên phải đó, trên bàn có.”

“Cảm ơn nhé.”