Chương 2.2: Quan hệ giữa tôi với Trần Ký... nói chung là không tốt đẹp lắm

Ninh Phái nói chuyện với vẻ đương nhiên như thể đó chỉ là chuyện vặt vãnh chẳng đáng bận tâm.

Chưa kịp để Trần Ký trả lời, bàn bên cạnh bỗng náo loạn, mọi người đều ngoảnh lại nhìn, thấy Bành Kiêu đang cãi vã với ai đó.

Bành Kiêu vốn đã bực bội trong lòng. Theo lý thì hôm nay anh ta cũng nên ngồi ở bàn chính, nhưng mấy hôm trước Ninh Phái khó chịu với tính cách của anh ta nên cố ý không chừa chỗ.

Bữa cơm này anh ta đã phải nhịn từ đầu đến cuối, chẳng biết ai châm vào đoạn ngòi cuối cùng, Bành Kiêu gào lên vài câu rồi tiện tay ném luôn ly rượu xuống.

Không ai còn để tâm đến chuyện giữa Lâm Tư HuyềnTrần Ký nữa, Ninh Phái buông một câu chửi thề:

“Bà nội cha nó chứ, Giám đốc Lý, mau qua ngăn anh ta lại đi, kẻo tí nữa đánh nhau thật thì mệt đấy!”

Không ai muốn tiệc khai máy xảy ra chuyện nên vừa nghe câu đó của Ninh Phái, mọi người xung quanh lập tức đổ xô lại.

Lâm Tư Huyền cũng thuận thế chen vào đám đông đang can ngăn, khi đi ngang qua Trần Ký, khóe mắt anh lướt qua vạt áo khoác gió của người kia.

Từ đầu đến cuối, Lâm Tư Huyền không hề ngẩng đầu nhìn Trần Ký lấy một lần.

Bữa tiệc này cuối cùng cũng không biến thành ẩu đả.

Mọi người tạo thành một vòng tròn can ngăn, chỉ thấy Bành Kiêu đang giơ cao một quả dưa chuột, khí thế hùng hổ:

“Có gan thì nói lại lần nữa coi! Tin tôi phang cho một trận không?”

Giám đốc Lý lập tức lao vào làm người tiên phong, tay không đỡ vũ khí sát thương:

“Bình tĩnh, bình tĩnh nào, sau này còn phải hợp tác mà.”

Vừa nói vừa ra hiệu cho đội hỗ trợ mau chóng dọn hết dưa chuột và chuối trên bàn đi.

Tiệc tàn, Lâm Tư Huyền chào qua loa anh chàng đầu đinh rồi quay về phòng bằng lối cầu thang.

Vừa quẹt thẻ phòng xong thì bất ngờ bị tấn công, có một lực mạnh xô anh vào tận phòng 417.

...

“Mất trí? Mất trí á?”

Tô Hồng Đào vừa muốn nói gì đó, vừa bị sốc đến không ráp nổi câu, cuối cùng chỉ biết lặp lại:

“Mất trí nhớ! Mất trí nhớ đó!”

“Cô Tô, tôi biết đọc mấy chữ đó mà.”

Lâm Tư Huyền vừa nói vừa xoa trán, uống rượu vào khiến đầu anh hơi ong ong.

“Tôi cả đời này xem không biết bao nhiêu kịch bản mất trí nhớ rồi nhưng đây là lần đầu tiên gặp người mất trí nhớ thật ngoài đời đấy.”

Tô Hồng Đào ngập ngừng vài giây, rồi nhấn mạnh:

“Không, là lần đầu gặp người giả vờ mất trí!”

Lâm Tư Huyền lảng sang chuyện khác:

“Cô là diễn viên nữ, nửa đêm chạy vào phòng tôi thế này có ổn không?”

“Thôi đi, nếu có paparazzi chịu chụp lén tôi, tôi sẵn sàng tạo dáng cho người ta luôn đấy.”

Tô Hồng Đào chẳng hề ngại, đáp lại liền.

“Cậu đừng đánh trống lảng, này, cậu thông đồng với Giám đốc Lý từ khi nào thế?”

“Tôi thì làm gì có tư cách thông đồng với Giám đốc chứ.”

Lâm Tư Huyền thở dài.

“Tôi thật sự từng gặp tai nạn mà.”

Cũng không phải loại tai nạn quá hiếm gặp.

Ba năm trước, lúc đi ngang qua một công trình đang xây dựng, khi đang ở tầng hai thì mấy cây cột chống tạm bị sập do dựng không chắc chắn, cả sàn rơi xuống, và thế là Lâm Tư Huyền ngã ngược vào đời.

May mắn là chỉ mới tầng hai.

May hơn nữa là anh đủ tỉnh táo để che chắn cho mặt mình, chỉ bị đập mạnh vào phía sau đầu, phải nằm viện mấy tháng.

Sau này bên công trình kiểm tra đúng là do công nhân sơ suất, phía họ bồi thường một khoản không nhỏ. Nhờ số tiền đó mà mấy năm nay khi không có phim đóng, Lâm Tư Huyền cũng không đến mức phải đi pha trà sữa thuê.

Trước khi vào đoàn, phía đoàn phim cũng hỏi theo lệ xem diễn viên có bị bệnh gì nghiêm trọng không.

Lâm Tư Huyền đã khai rõ chuyện tai nạn, còn nộp cả báo cáo bệnh viện, trong đó ghi rõ bị chấn động não các thứ, nhưng mất trí nhớ thì đúng là anh cố tình phóng đại.

Thật ra anh chỉ mơ hồ nhớ đoạn thời gian quanh vụ tai nạn, bác sĩ cũng bảo là bình thường thôi, còn trước đó thì anh vẫn nhớ như in.

“Câu chuyện của cậu cũng ly kỳ thật đấy.”

Tô Hồng Đào nghe mà há hốc mồm, nghĩ một lúc lại cảm thấy có gì đó sai sai.

“Nhưng chúng ta ba đứa học cùng một trường cấp ba, cậu còn nhớ tôi mà lại không nhớ Trần Ký, không phải lộ tẩy à?”

“Gọi là mất trí nhớ có chọn lọc, hay còn gọi là mất trí có mục đích.”

“...Anh nghĩ có sinh vật carbon nào tin nổi không?”

Lâm Tư Huyền bình thản:

“Cô không nói thì ai biết được, dù gì cô cũng là lớp bên cạnh, tuy cô từng đọc bài văn của Trần Ký, nhưng Trần Ký không biết cô là ai. Mấy người khác cũng chẳng biết chúng ta học chung trường, đồng chí Tô Hồng Đào, cô không được phản bội tổ chức đấy nhé.”

Nhìn vẻ mặt của Tô Hồng Đào có thể thấy cô vẫn chưa tiêu hóa nổi câu chuyện điên rồ này.

Nhưng nghĩ lại cũng chẳng thay đổi được gì, nên cô đành gật đầu:

“Tổ chức cứ yên tâm, có tra tấn cũng không khai, treo giải thưởng thì tính sau.”

Tiếng chuông báo thức từ điện thoại của Tô Hồng Đào vang lên, đúng mười hai giờ, đến lúc cô phải về ngủ rồi.

Trước khi rời đi, cô vẫn còn một thắc mắc chưa được giải đáp:

"Nhưng mà Lâm Tư Huyền, rốt cuộc là vì sao cậu lại làm vậy?"

Vừa nói cô vừa cố gắng lục lại trí nhớ:

"Hồi cấp ba tôi cũng từng nghe nói hai người không ưa gì nhau, nhưng sau này cũng thấy hai người thường xuyên đi cùng nhau mà? Cậu dựng cái trò này lên là vì cái gì vậy?"

Lâm Tư Huyền thầm thở dài trong lòng.

Lúc nói câu đầu tiên với Trần Ký, anh đã cố tình không nhắc tới chuyện cũ.

Trong nhận thức của Lâm Tư Huyền, Trần Ký là kiểu người ghét phiền phức, chỉ cần chuyện đó không ảnh hưởng trực tiếp đến mình, dù có thấy hay nghe gì thì cũng sẽ mặc kệ, tuyệt đối không hành động thừa thãi.

Hôm nay quả thật là ngoại lệ.

Còn Lâm Tư Huyền, vì không trả lời nổi câu hỏi liên quan đến chính mình, nên mới lựa chọn nói dối một cách hoang đường như thế.

“Cậu và Trần Ký rốt cuộc là quan hệ như thế nào?”

Ngoài cửa sổ, những chiếc lá va vào nhau sào sạc. Từ khi tới đây, trời vẫn âm u kéo dài, ban ngày không thấy mặt trời, ban đêm chẳng có nổi một vì sao.

Thời tiết ảm đạm này lại khiến người ta nhớ tới mùa đông ở trường cấp ba số 46 năm nào.

Ngày ấy cũng là một buổi chiều xám xịt như vậy. Đèn đường yếu ớt hắt xuống ánh sáng không đủ rõ.

Lâm Tư Huyền ngồi trên bậc thềm, cả người rúc vào chiếc khăn len to sụ mà vẫn bị gió luồn vào khiến anh lạnh đến phát run.

“Lạnh chết đi được”

Lâm Tư Huyền lắc lắc hai chân.

“Sao sửa xe lâu vậy hả?”

Dưới cột đèn cách đó khoảng năm mét, Trần Ký chỉ mặc đồng phục học sinh đang loay hoay với chiếc xe đạp, vì xe của Lâm Tư Huyền chẳng biết làm sao mà tuột xích.

“Năm phút nữa.”

Trần Ký đáp lại.

Lâm Tư Huyền liếc đồng hồ rồi nói:

“À đúng rồi, chiều thứ bảy này tôi phải đi siêu thị ở hẻm Nam mua dàn loa. Cậu đi với tôi đi, nặng lắm tôi lười xách.”

Động tác trong tay Trần Ký khựng lại nửa giây:

“Chiều thứ bảy không được, tôi có việc.”

“Vậy thì tự nghĩ cách đi,” Lâm Tư Huyền nhún vai, “Tôi đâu có đang hỏi ý kiến cậu.”

Âm thanh xa lạ cắt ngang đoạn ký ức ngắn ngủi, như một bản nhạc không thuộc về quá khứ vang lên giữa đầu óc rối ren.

Tiếng chuông báo thức lần thứ hai vang lên, Tô Hồng Đào bấm tắt nó, rồi chìa tay chọc chọc Lâm Tư Huyền:

“Ê, giờ là cảnh gì vậy? Giả vờ làm robot bị treo hệ thống à?”

Lâm Tư Huyền nghe tiếng gió lùa bên ngoài, nhếch miệng, trả lời câu hỏi còn dang dở của cô lúc nãy:

“Quan hệ giữa tôi với Trần Ký... nói chung là không tốt đẹp lắm.”

Càng nghĩ, anh càng thấy việc giả vờ mất trí nhớ là một quyết định đúng đắn.