Lâm Tư Huyền đang gấp rút tìm kiếm trên điện thoại.
Thông tin cá nhân của Vạn Vật Trầm Mặc rất ít ỏi, có một tài khoản Weibo, ngoài tai Trợ lý nhỏ Weibo thì không theo dõi bất kỳ ai. Tổng cộng chỉ có ba bài đăng, đều liên quan đến việc phát hành sách, kể từ ba năm trước khi anh nổi lên nhờ tiểu thuyết Mặt Nước Phản Chiếu, cho đến hiện tại, hắn chỉ nhận lời phỏng vấn của hai tạp chí giấy. Nội dung phỏng vấn cũng rất khuôn mẫu, xoay quanh những câu hỏi cơ bản như tư duy sáng tác, kế hoạch viết tiếp theo, v.v.
Chỉ có một câu hỏi liên quan đến đời tư, phóng viên hỏi hắn đã bước chân vào con đường này như thế nào, hắn không hề né tránh mà trả lời thẳng thắn, thời đại học vốn không học chuyên ngành văn học, chỉ vì muốn kiếm tiền sinh hoạt nên thử gửi bài cho tạp chí, không ngờ phản hồi lại rất tốt, vậy là viết luôn đến giờ. Phóng viên gặng hỏi thêm ngành học ban đầu là gì, hắn chỉ đáp, không quan trọng.
Câu này thì Lâm Tư Huyền biết rõ, học Kỹ thuật Tài chính.
Anh hoàn toàn không ngờ Trần Ký lại bỏ kinh doanh theo nghiệp văn chương, dù hiện tại Trần Ký có lẽ kiếm được nhiều hơn cả đời anh đi làm cộng lại, dù khi còn học cùng lớp, anh cũng biết Trần Ký viết văn rất hay, từng được thầy cô môn Văn photo bài làm dán lên bảng thông báo các lớp khác. Nhưng trong tưởng tượng của Lâm Tư Huyền, Trần Ký đáng lẽ nên ngồi trong một tòa nhà văn phòng cao cấp ở thành phố lớn nào đó, vẫn lặng lẽ kiệm lời tập trung làm việc như xưa.
Và cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại Lâm Tư Huyền nữa.
Tiếng xì xào bàn tán trong phòng bắt đầu râm ran kể từ lúc người kia bước vào.
"Má, kính áp tròng của tôi lệch rồi, không thấy gì cả!"
"Trông cũng đẹp trai phết đấy."
"Chưa thấy mặt đã bảo đẹp?"
"Nhìn vai kìa, anh ta chắc chắn tập gym thường xuyên hơn cả tôi, tôi cứ tưởng mấy nhà văn hay ru rú trong nhà thì thân hình một là yếu đuối hai là tròn vo chứ..."
Chỉ trong vài phút, Lâm Tư Huyền đã điều chỉnh lại trạng thái, từ hoảng loạn trở về dáng vẻ điềm nhiên, tiếp tục trò chuyện với người khác ở cùng bàn.
May mắn là bàn của anh nằm cách khá xa trung tâm buổi tiệc, giữa anh và Trần Ký còn chen chúc mười mấy cái đầu nên chủ đề xoay quanh Trần Ký cũng không kéo dài lâu.
Không may là anh vẫn luôn liếc mắt quan sát, nhưng không thấy ai rời đi sớm cả.
Nhìn nghiêng nhiều đến mức mỏi mắt, Lâm Tư Huyền quyết định không chờ thêm nữa, định bụng bịa một lý do để về nghỉ ngơi.
Vừa kéo ghế ra thì anh chàng đầu húi cua bên cạnh như hiểu ý mà cũng đứng dậy theo.
"Anh nghĩ giống tôi đấy."
Lâm Tư Huyền nặn ra một nụ cười lịch sự: "...Hả?"
Nghĩ giống cái gì?
"Đi chào bàn chính đúng không?"
Anh ta nháy mắt, vẻ mặt như thể đang nói, anh em ta hiểu nhau quá mà.
"Tôi thấy anh cứ nhìn ngó quanh đây suốt, tôi cũng đang định lựa thời điểm lên đó, giờ đi luôn không, chen vào bắt chuyện một chút."
Lâm Tư Huyền hoàn toàn không nghĩ đến chuyện này, liền định giải thích.
"Thật ra tôi, chỉ là muốn"
Nhưng người khác đã nhanh miệng hơn.
"Tôi cũng định đi từ nãy giờ rồi, chúng ta cùng đi chung đi chung, chậc, tôi thực sự rất ghét mấy màn xã giao kiểu này, nhưng nghe bảo bên tổ điều phối cực kỳ để ý đấy."
"Không phải để ý đâu, là ghi hận ấy, ai không qua chào hỏi là ghi sổ đen liền, không thấy mấy bàn khác đều đi rồi à?"
Anh đầu húi cua hạ giọng, quay sang hỏi Lâm Tư Huyền.
"Anh vừa nãy muốn nói gì ấy nhỉ?"
"Tôi?"
Lâm Tư Huyền đáp.
"Tôi định rủ mọi người cùng đi."
Từ nhỏ, Lâm Tư Huyền đã rất ghét kiểu chúc rượu chúc bia.
Trước năm hai mươi tuổi, Lâm Tư Huyền cũng chẳng cần bận tâm đến chuyện đó, vì đều toàn là người khác quanh quẩn tìm cách khen ngợi anh.
Nhưng cho dù không thích, vài năm gần đây anh cũng học được việc này khá nhanh, dù sao cũng chỉ là một chuỗi động tác: cúi người, nâng ly thấp hơn đối phương, rồi như đang làm bài toán áp dụng theo công thức, chọn lời nói phù hợp tùy theo hoàn cảnh.
Lần này cũng không ngoại lệ, với đạo diễn thì nói ngưỡng mộ đã lâu, với người điều phối thì nói cảm ơn rất nhiều, với diễn viên chính thì nói mong được chỉ giáo nhiều hơn.
Một bàn người kính hết một bàn người, cứ như hai bánh răng ăn khớp trên dây chuyền sản xuất, không thể cố ý bỏ sót bất kỳ ai.
Chỉ là một bữa cơm xã giao như bao lần khác, chỉ là những câu khách sáo sáo rỗng thông thường, nhưng đã có mặt ở đây thì sớm muộn gì cũng phải giao thiệp với nhau.
Dù vậy, ánh mắt của anh lại phản bội ý nghĩ ấy, vẫn cố chấp không chịu dịch sang bên phải lấy một tấc.
“Cảm ơn, khách sáo.”
Anh nghe thấy Trần Ký vẫn lặp lại bốn chữ đó.
Giọng hắn bình lặng như xưa, tựa mặt nước hồ không một gợn sóng, mà hiện tại
Lâm Tư Huyền thì đã bị đẩy đến sát bờ nước.
Tới lượt anh nói rồi.
Phải nói gì đây?
Tuỳ tiện chọn một câu trong đống công thức cho xong cũng được. Nhưng khi thật sự mở miệng lại không phát ra nổi âm thanh nào, dây thanh quản chẳng hiểu sao cũng đình công, sống chết không chịu rung động.
Không ngờ người mở lời trước lại là
Trần Ký:
“Cậu định giẫm chân tôi đến bao giờ?”
Lâm Tư Huyền giật mình, vội lùi lại một bước.
Câu nói ấy ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn xung quanh,
Ninh Phái bật cười:
“Đừng căng thẳng mà, đều là đồng nghiệp cả.”
“Xin lỗi nhé, tôi uống chút rượu nên hơi choáng.”
Lâm Tư Huyền cũng cười theo.
“Ngưỡng mộ biên kịch Trần đã lâu, tôi thường đọc sách của anh, thật sự rất xuất sắc, sau này mong anh giúp đỡ nhiều hơn.”
Chạm ly một cái là xong phần thủ tục, vậy mà tay
Trần Ký lại bất ngờ rút về một đoạn.
“Ngưỡng mộ đã lâu?”
Trần Ký hỏi lại, “Không nhớ tôi sao?”
Giọng hắn vẫn không mang chút gợn sóng, dường như cũng chẳng thấy bất ngờ với tình huống này. Trái lại, những người có mặt đều ngẩn người, lần đầu tiên bầu không khí im lặng một cách đột ngột như thế trong một giây.
Ninh Phái thay mặt mọi người hỏi ra chỗ thắc mắc:
“Hai người quen nhau từ trước à? Gặp nhau hồi nào vậy?”
Trần Ký lại đẩy câu hỏi về phía
Lâm Tư Huyền:
“Cậu nói xem?”
Biết bao ánh mắt dán vào môi
Lâm Tư Huyền, bây giờ anh bị ánh đèn treo trên đầu chiếu tới mức choáng váng.
Anh đã từng chuẩn bị sẵn, cũng giống như mấy câu chúc rượu vừa rồi, từng có lời giải trong đầu.
Nhưng đến khi phản ứng lại thì nụ cười trên môi anh đã sâu hơn, còn thêm một nét bất đắc dĩ:
“Xin lỗi biên kịch Trần, Giám đốc Lý biết tôi từng gặp tai nạn, từ đó trí nhớ có hơi lộn xộn, nếu tôi quên mất từng có giao tình với anh, thì mong anh thứ lỗi.”
Sau đó liền không có một ai lên tiếng.
Mãi sau đó
Giám đốc Lý mới sực tỉnh tiếp lời:
“À, đúng rồi, Tiểu Lâm từng bị tai nạn, va đầu khá nặng.”
“Tai nạn sao?”
Ninh Phái lập tức chuyển hướng quan tâm.
“Vậy giờ sức khỏe cậu sao rồi? Quay phim có khó khăn gì không?”
Lâm Tư Huyền trả lời trơn tru:
“Không sao cả, việc của mấy năm trước rồi, lần khám sức khỏe gần nhất đều nói mọi chỉ số cả tôi đều bình thường, làm việc không vấn đề gì cả.”
“Vậy thì tốt.”
Ninh Phái lúc này mới yên tâm, quay sang hỏi
Trần Ký:
“Vậy hai người từng gặp nhau lúc nào? Chơi bóng? Hay tranh chỗ đậu xe?”