Bối cảnh quay thì nghèo nàn, nhưng lễ khai máy lại tổ chức khá hoành tráng, có không ít truyền thông tới đưa tin.
Chỉ tiếc ông trời không hợp tác, gió thổi phần phật suốt buổi chiều. Chỉ để đốt xong một hàng nhang cũng mất đến mười phút.
Nội dung buổi lễ thì không có gì bất ngờ.
Đạo diễn Ninh Phái và trưởng phòng sản xuất lần lượt phát biểu nghiêm túc, sau đó các diễn viên chính lần lượt nói vài câu, cuối cùng là cả đoàn dồn lên sân khấu chụp ảnh tập thể.
Lâm Tư Huyền đứng mé ngoài, bị khói nhang xông tới mức muốn rơi nước mắt.
Mặt mũi nhăn nhúm hết cả lại, cố lắm mới hé mắt ra được, vừa vặn nghe tiếng hô từ thợ chụp hình.
“Chụp xong rồi nhé các thầy cô! Cảm ơn mọi người!”
Tối hôm đó, đoàn phim tổ chức tiệc khai máy, đành tận dụng sảnh lễ tầng hai khách sạn làm nơi tụ tập.
Không gian vốn đã chật hẹp, ngoài vài vị trí cho người quan trọng, số còn lại ngồi đâu thì ngồi.
Lâm Tư Huyền và Tô Hồng Đào chọn một bàn ở góc cùng mấy diễn viên mà nhìn mặt chẳng đoán được tên.
Theo lời của Tô Hồng Đào, mấy buổi tụ tập kiểu này mà cố gắng bon chen xã giao cũng chẳng để làm gì, mấy người kia uống say rồi thì chẳng ai nhớ được đã nói chuyện với ai, chi bằng ngồi ăn cho tử tế.
Chỉ tiếc hai chữ tử tế cũng khó mà nói cho trọn.
Món ăn vẫn là thịt kho, cà tím kho, giống y hệt suất cơm hộp hằng ngày, chỉ khác ở chỗ hôm nay đựng trong đĩa chứ không phải hộp.
Rõ ràng ai cũng chán nản với bữa ăn, nhưng không ai dám than thở công khai, chỉ im lặng xoay bàn tròn, cố gắng đẩy cái chân giò nâu sậm ấy ra khỏi chỗ mình.
Sau một lúc đẩy qua đẩy lại như chơi chuyền hoa, cuối cùng cũng có người mở mấy chai bia.
Không khí gượng gạo mới dần tan ra, trò chuyện rời rạc ban đầu giờ trở nên tự nhiên hơn hẳn.
“Tôi mà được đến đây quay phim là chuyện khó lắm đó.”
Người lên tiếng là một anh chàng đầu đinh, Lâm Tư Huyền nhận ra người này, cậu ta từng đóng vai phụ trong một bộ phim niên đại.
“Công ty tôi phải mặt dày gọi cho bên sản xuất mấy cuộc, nói chuyện đến mức tôi suýt xúc động muốn khóc luôn.”
“Ai cũng vậy cả...”
Tô Hồng Đào gật đầu.
“Lúc đó quản lý của tôi còn bảo, đóng vai xác chết cũng được, chỉ cần có vài giây lên hình là mừng rồi.”
Có người hỏi đến Lâm Tư Huyền, anh chỉ cười đáp.
“Tôi cũng vậy thôi, hên nên gặp may.”
Anh lược bỏ chuyện mình nửa năm không có việc, cũng không nói đến bài viết 200 chữ anh đã viết cẩn thận khi gửi hồ sơ xin vai diễn.
Mấy ly bia vào bụng, cảm xúc cũng được rót ra.
Có người bắt đầu kể về những hoài bão thời còn đi học và cú sốc khi bước vào đời.
Lâm Tư Huyền không muốn tham gia vào mấy chuyện xưa cũ đó, giữa chừng lấy cớ đi vệ sinh.
Trong nhà vệ sinh, anh rửa tay đến mấy lần, ngửi thử thì cổ tay áo vẫn còn nồng mùi khói nhang.
Cái áo này đêm nay coi như bỏ.
Khi lục túi tìm khăn giấy, có một vật nhỏ rơi xuống kẹt ngay vào khe rãnh dưới bồn rửa, chính là lá bùa tình duyên rẻ tiền mà Tô Hồng Đào đưa cho anh mấy hôm trước.
Muốn nhặt lại thì phải cúi xuống nhấc cả thanh chắn thép lên, phiền phức vô cùng.
Mà Lâm Tư Huyền xưa nay vốn không tin mấy thứ này, huống hồ lại là bùa tình duyên.
Nghĩ bụng chắc Tô Hồng Đào cũng không biết chuyện này nên anh chẳng buồn nhặt nữa.
Quay lại bàn ăn, Lâm Tư Huyền phát hiện câu chuyện lúc nãy đã dừng từ lúc nào, mọi người bây giờ hoặc đang dán mắt vào điện thoại nhỏ giọng bàn tán, Lâm Tư Huyền hỏi.
“Có chuyện gì vậy?”
Anh chàng đầu đinh tốt bụng giải thích.
“Trầm Mặc, tác giả đó là biên kịch đặc biệt mời về của đoàn phim, nghe nói là sẽ theo đoàn làm việc, vừa mới đến nơi, sắp tới chỗ chúng ta rồi.”
Lâm Tư Huyền sững lại vài giây, rồi nhận ra bọn họ đang nói đến cái tên Vạn Vật Trầm Mặc liền lập tức thấy nhẹ cả người, quay sang cười với Tô Hồng Đào.
“Xem ra kênh tự lập của cậu sắp có tin nóng rồi.”
Có người thắc mắc.
“Mà nói mới nhớ, anh ta tên thật là gì nhỉ? Lát nữa nếu có ói chuyện thì nên gọi sao đây? Gọi luôn là thầy Trầm Mặc à?”
Anh chàng đầu đinh đáp.
“Cứ gọi là biên kịch Trần cũng được, tên thật của anh ta chỉ có hai chữ đó thôi, tôi vừa xuống lấy hàng, nghe được Hồ Tiểu Lộ ghi tên ở quầy lễ tân.”
“Ủa? Hai chữ gì vậy? Chen nào, Ji nào?”
“Chen của chữ Trần, Ji của chữ Ký .”
Lại có người nâng ly mời, Tư Huyền hào sảng cụng ly rồi uống hết, có người ngờ ngợ hỏi.
“Hình như tôi đã gặp anh ở đâu đó rồi thì phải?”
*câu này hay dùng để tán tỉnh trong bar Anh đưa tay vẫy trước mặt người kia.
“Này này bớt bớt đi, đây không phải quán bar đâu.”
Lâm Tư Huyền không giỏi uống rượu, nhưng bia ở đây độ cồn thấp, mà anh cũng không uống vội nên mặt mũi vẫn tỉnh táo, chỉ là bàn tay cầm điện thoại dưới bàn hơi run.
Lâm Tư Huyền bắt đầu tra trên một ứng dụng màu xanh với tính năng tìm người trùng tên.
Trần Ký, giới tính nam, phạm vi toàn quốc, hiển thị có tổng cộng ba mươi lăm người.
Không thành vấn đề, xác suất rất thấp.
Miễn đừng là người đó trong ba mươi lăm người kia là được.
Âm thanh cụng ly vang lên liên tục, Lâm Tư Huyền vẫn ứng đối trôi chảy nhưng trong lòng thì không ngừng khấn thầm, thậm chí còn định quay lại nhặt lá bùa đã vứt vào bồn rửa tay. Bây giờ thì anh hiểu vì sao có nhiều người đi ngang chùa lại ghé vào thắp nhang, không hẳn là vì tín ngưỡng, mà vì trong lòng có điều cầu nguyện.
Lạy Phật trên cao, xin người phù hộ, Trần Ký này đừng là Trần Ký kia.
Câu này nói vậy không biết Phật có hiểu không?
Cả phòng tiệc giờ đã ồn ào hơn lúc nãy nhiều, mọi người lại tiếp tục nói chuyện của mình, Lâm Tư Huyền thỉnh thoảng góp đôi ba câu, mà nói rồi cũng không nhớ nổi mình vừa nói cái gì.
Không biết qua bao lâu, anh chàng đầu đinh bỗng buông một câu.
“Hình như có người vào rồi kìa.”
Lâm Tư Huyền quay đầu, thấy ở phía xa xa cửa ra vào có một bóng người, áo khoác gió đen, quần dài đen, đội mũ đen.
Lâm Tư Huyền bỗng cảm thấy choáng váng.
Anh đầu đinh nói.
“Cũng chẳng thấy rõ mặt mũi gì hết...”
Tô Hồng Đào nghiêng ghế, ghé sát tai Lâm Tư Huyền thì thầm.
“Đó có phải là Trần Ký... kia không?”
Phải.
Dĩ nhiên là phải.
Chính là cái tên trong ba mươi lăm người đó.
Cái tên khốn kiếp đó.
Bao nhiêu lời khấn nguyện vừa rồi đều thành công cốc.
Lâm Tư Huyền bừng tỉnh.
Tâm thành ắc linh có thật hay không thì chưa chắc, chứ không thành thì chắc chắn là không linh rồi.