Tô Hồng Đào là bạn cùng khối với Lâm Tư Huyền thời cấp ba, cũng học chung lớp ôn luyện thi năng khiếu.
Khi đó hai người khá thân, dù sau này học ở hai trường khác nhau nhưng vẫn hay gửi tin thăm hỏi chúc nhau vào dịp lễ tết.
Tuy nhiên, sau khi Lâm Tư Huyền bỏ học, anh đã xoá sạch sẽ toàn bộ danh bạ, cắt đứt liên lạc gần sáu năm.
Cho đến một ngày, hai người bất ngờ gặp lại trong buổi thử vai.
Không hẳn vì có duyên mà là cùng cảnh ngộ, những người từng học lớp ôn luyện năm đó, hoặc là đã chuyển ngành, hoặc là đã thành danh, chỉ còn hai người bọn họ vẫn đang loay hoay giãy giụa dưới đáy ngành giải trí này.
Vì vậy, chẳng cần khách sáo gì nhiều, hai người nhanh chóng thân thiết trở lại.
Về chuyện Lâm Tư Huyền xoá danh bạ, khi được hỏi anh chỉ nói qua loa.
“Đổi số điện thoại, nên cũng tiện đổi luôn WeChat.”
Nghe qua có vẻ không mấy hợp lý, nhưng Tô Hồng Đào là người khéo léo không hỏi sâu thêm làm gì.
Tầng hai của khách sạn có một sân thượng nhỏ.
Ban đầu nơi này được quy hoạch làm quầy bar mini, nhưng vì đi sai định hướng, khách tới đây công tác chẳng ai có tâm trạng mà nhậu nhẹt nên quầy bar chỉ hoạt động được một thời gian ngắn rồi đóng cửa, bỏ hoang thành một khoảng sân trống.
Tô Hồng Đào đang ngồi ở bàn trong cùng, phía góc tường.
Trên bàn là một cuốn sách khá dày, hiện đang làm giá đỡ cho điện thoại.
Khi Lâm Tư Huyền lại gần, anh phát hiện cô đang xem chính bộ phim thần tượng mà ban nãy tivi trong phòng anh đang chiếu.
Nam chính mất trí nhớ... Lâm Tư Huyền lại được nghe lần nữa đoạn thoại đó.
Thấy Lâm Tư Huyền đến, Tô Hồng Đào bấm tạm dừng.
Lâm Tư Huyền liền trêu cô.
“Cũng rảnh rỗi dữ ha.”
Tô Hồng Đào đáp.
“Tôi ngoài rảnh rỗi ra thì còn gì nữa đâu.”
Lâm Tư Huyền ngồi xuống cạnh cô, vươn vai một cái.
“Cô định đưa tôi cái gì thế?”
Tô Hồng Đào lục lọi trong túi một lúc, lôi ra mấy lá bùa bình an màu đỏ, vải có hơi rẻ tiền, bên trên có thêu hình Bồ Tát, đầu tượng còn dính một sợi chỉ lòi ra trông như đầu Bồ Tát bị u một cục.
“Sáng nay rảnh quá, tôi đi dạo một vòng quanh đây, chẳng có chỗ nào để chơi, chỉ có mỗi cái miếu..."
Tô Hồng Đào kể.
“Tôi mua cái bùa này cho cậu.”
“Lại là bùa tình duyên à?”
Lâm Tư Huyền cầm lấy, nhìn qua nhìn lại.
“Cô tin mấy cái này à?”
“Vì mấy loại khác bán hết rồi, giờ người ta đi chùa toàn cầu tiền, cầu sự nghiệp chứ ai cầu tình duyên nữa.”
Tô Hồng Đào nói thật.
“Tin hay không thì tùy, chủ yếu là lấy vía cho may mắn, tâm thành ắc linh.”
Theo kinh nghiệm, loại bùa chất lượng thế này chắc cùng lắm là mười tệ.
Lâm Tư Huyền không từ chối nhận lấy luôn.
Nhân lúc Tô Hồng Đào đang nhắn tin trên điện thoại, anh với tay cầm cuốn sách đang được dùng làm giá đỡ , tác phẩm tên Không Thấy Ánh Bình Minh, tác giả là Vạn Vật Trầm Mặc.
“Cái này chẳng phải là…”
Tô Hồng Đào liếc mắt nhìn qua.
“Ừ đúng rồi, là tác giả của phim chúng ta đang quay đó, tôi mua quyển khác của anh ta, nhưng mà quyển này viết loằng ngoằng quá, đọc vài trang đã thấy não muốn nứt ra rồi này.”
Bìa sách in đầy những lời ca ngợi và danh hiệu của Vạn Vật Trầm Mặc.
Bán chạy hàng triệu bản trên một nền tảng, chỉ đứng sau sách luyện thi và Nhập môn Python.
Thắng trọn loạt giải Tác giả tiểu thuyết trinh thám hay nhất năm ngoái.
Và vô số lời tung hô từ các cây đa cây đề trong giới văn chương…
Lâm Tư Huyền chỉ mất chưa đầy mười giây để đưa ra đánh giá của riêng mình.
“Bút danh nghe chẳng hay chút nào.”
“Cậu đúng là lạ đời thật đấy.”
Tô Hồng Đào bật cười.
“Nghe nói anh ta chưa từng lộ mặt trên mạng, lần này đoàn phim còn mời tận anh ta đến làm biên kịch, không biết có đến trường quay không.”
“Cô tò mò muốn biết mặt à?”
“Tất nhiên rồi.”
Tô Hồng Đào rất thản nhên đáp .
“Nếu đẹp trai, tôi chụp vài tấm đăng lên mạng, biết đâu nổi lên luôn, sau này thất nghiệp còn có thể chuyển sang làm KOL.”
“Đừng kỳ vọng nhiều quá.”
Lâm Tư Huyền nhún vai.
“Đàn ông nổi tiếng mà có ngoại hình coi được thì không thể nào không lộ mặt đâu.”
Có vẻ Vạn Vật Trầm Mặc thực sự không muốn lộ diện, vì suốt hai ngày đầu diễn đọc kịch bản và lễ khai máy, anh ta đều không hề xuất hiện.
Nhưng chẳng ai bận tâm chuyện đó, bởi mọi sự chú ý đều đổ dồn vào Bành Kiêu, chính là nam phụ số ba từng nhất quyết không chịu ở phòng chết cả đám.
Đêm trước buổi diễn đọc, không biết Bành Kiêu đi đâu làm gì, hôm sau đến muộn cả tiếng, tóc tai thì vuốt bóng loáng, mặt còn phủ lớp nền nhẹ, nhưng vẫn không giấu được hai quầng thâm mắt rõ rệt.
Trong buổi đọc kịch bản, Lâm Tư Huyền thấy Bành Kiêu đầu lắc lư như đánh trống, trông như búp bê lật đật vuốt tóc xịt keo, đến lúc đọc thoại thì cứ vấp tới vấp lui.
Đạo diễn Ninh Phái là người thẳng tính, thấy vậy mặt sầm xuống không vui, nói thẳng không kiêng nể.
“Không biết chữ à?”
Lâm Tư Huyền không nhịn được, bật cười thành tiếng, bị Tô Hồng Đào ngồi cạnh thúc một cái, cô nói nhỏ.
“Cả phòng không ai dám cười đâu đấy.”
“Thì tại ông ấy nói rất buồn cười mà.”
Lâm Tư Huyền vô tội đáp.
“Đâu phải lỗi của tôi.”