Chương 8.2: Bởi vì tôi không biết cậu tên gì

Lâm Tư Huyền từng tình cờ gặp một lần người tình của Lâm Hoằng. Đó là một người phụ nữ chẳng có điểm gì nổi bật, ngoại hình bình thường, gia thế tầm thường, năng lực chẳng mấy đặc biệt. Chính vì thế mà ưu điểm duy nhất của cô ta lại càng nổi bật, ngoan ngoãn, nghe lời, dùng ánh mắt gần như sùng bái để đáp lại sự thiên vị của Lâm Hoằng.

Kể từ ngày ấy, không cần Lữ Như Thanh phải giải thích, Lâm Tư Huyền cũng đã hiểu thấu lý do bà không chịu ly hôn, Lâm Hoằng không dám quá phô trương, bởi ông ngoại của Lâm Tư Huyền vẫn còn ảnh hưởng rất lớn đến ông.

Còn Lữ Như Thanh khi ra ngoài tuyệt đối không nhắc đến hôn nhân của mình, vì một người kiêu ngạo cả đời như bà sẽ không bao giờ để hôn nhân trở thành vết bẩn trên chiếc áo khoác lộng lẫy, lại càng không để người khác coi bà như kẻ thất bại dưới tay một kẻ tầm thường. Bà muốn khi người ta nhắc đến mình, mãi mãi chỉ là dung nhan rực rỡ dưới ánh đèn, ngọc ngà sáng chói.

Nhờ cái lớp vỏ hào nhoáng che giấu ấy, đến nay Lâu Thù Vi vẫn còn ngưỡng mộ gia đình của Lâm Tư Huyền.

Lâm Tư Huyền nhấc chân bước qua một mảnh vỡ bình hoa. Trong phòng khách đã không còn bóng dáng của Lữ Như Thanh, chỉ còn Lâm Hoằng ngồi trên chiếc ghế đơn, thản nhiên gọt một quả táo. Nghe thấy tiếng động, ông ngẩng đầu liếc qua, rồi lại đưa ánh mắt trở về lưỡi dao sáng loáng trên tay.

“Có rảnh thì nghiên cứu trước mấy bệnh viện tâm thần đi.”

Giọng của Lâm Hoằng vẫn còn coi như bình tĩnh.

“Nhớ chọn cho cô ta một phòng có bậc thang, kẻo đến lúc vào đó lại không biết đứng ở đâu.”

Có lẽ ông vừa rửa mặt, trên cằm còn đọng vệt nước, Lâm Tư Huyền nhìn thấy, bất giác lại liên tưởng đến tên điên trong quán bar hôm ấy, nếu trong chai bia vẫn còn sót chút gì, chắc hẳn trước khi đập xuống, cậu ta cũng sẽ ngửa đầu uống thêm một ngụm.

Ý nghĩ ấy lướt qua, khiến Lâm Tư Huyền bật cười khẽ.

Lâm Hoằng chẳng lấy làm giận.

“Cứ cười đi, xem thử mày và cô ta còn có thể cười được bao lâu.”

Lâm Hoằng vẫn luôn mặc định rằng Lâm Tư Huyền đứng về phía Lữ Như Thanh, vì Lâm Tư Huyền chưa từng nói với ông một câu thật lòng nào. Lâm Hoằng đâu biết, lần gần nhất Lâm Tư Huyền trò chuyện với Lữ Như Thanh, e cũng đã là chuyện của một tuần trước.

“Hai người cùng một dòng máu, cũng toàn những pho tượng đất vô tri vô giác.”

Lâm Hoằng quay đầu nhìn Lâm Tư Huyền , giọng khinh miệt.

“Loại người như các người, tao vốn chẳng bao giờ để vào mắt.”

“Nếu đã có tật về mắt thì tốt nhất nên đi mổ mắt lại.”

Lâm Tư Huyền nhún vai, sải bước qua đống mảnh vỡ trên sàn.

“Tôi sẽ cố chọn cho ông một phòng bệnh có bậc thang.”

Cánh cửa khép lại, cả thế giới liền trở nên yên ắng. Hôm nay người giúp việc xin nghỉ, phòng của Lâm Tư Huyền cũng chẳng khác gì một mớ bừa bộn.

Lâm Tư Huyền mở ngăn kéo, trong hộp bánh nhập khẩu chỉ còn trơ lại chiếc hộp thủy tinh rỗng. Không muốn ra ngoài nữa, Lâm Tư Huyền bỏ qua luôn bữa tối, chỉ rửa mặt qua loa rồi vùi mình vào chăn, dù tinh thần đã kiệt quệ đến cực hạn, nhưng Lâm Tư Huyền vẫn chẳng thể nào chợp mắt ngay, ôm lấy chính mình, trong cơn đau đầu nhức nhối, Lâm Tư Huyền chợt nhớ lại những câu thơ nghe được chiều nay.

“Mặt đất cưu mang những bóng hình lang thang, ánh trăng khoác lên ta tấm lụa cuối cùng.”

Cả tuần nay, Lâm Tư Huyền đều mất ngủ trầm trọng, đến mức phá hỏng luôn cả thói quen sinh hoạt vốn đã chẳng mấy quy củ.

Lâm Tư Huyền liên tiếp đi học muộn ba ngày. Đến ngày thứ ba, thầy chủ nhiệm gọi Lâm Tư Huyền vào văn phòng, Lâm Tư Huyền ngoan ngoãn đi theo, nhưng cũng chỉ ngồi xuống uống một tách trà nóng, thầy liền uyển chuyển hỏi Lâm Tư Huyền có gặp chuyện gì khó khăn không, Lâm Tư Huyền lắc đầu nói mình chỉ ngủ quên mà thôi.

Trở lại lớp, cơn đau đầu càng thêm dữ dội, như thể có bánh xe nghiền qua thái dương của Lâm Tư Huyền, Lâu Thù Vi liền sáp lại, vẫn không ngừng gặng hỏi, muốn biết rốt cuộc Lâm Tư Huyền đã phát hiện ra cửa hàng mới nào mà có thể chơi mải mê đến quên cả lối về.

Lâm Tư Huyền chỉ đáp.

“Đợi tôi chơi chán rồi sẽ nói cho cậu biết.”

Lâu Thù từ trước đến nay vốn chẳng làm gì được Lâm Tư Huyền, lại hỏi thêm.

“Ủy viên văn nghệ sáng nay tìm tôi hỏi cậu đâu, tháng sau có hội diễn, muốn cậu lên sân khấu.”

“Tại sao cứ phải là tôi?”

Lâm Tư Huyền ngáp dài.

“Tôi hát có hay gì đâu.”

Người muốn nhờ vả Lâm Tư Huyền thì quá nhiều, mà Lâm Tư Huyền lại chẳng còn dư thừa tinh lực để ứng phó.

Cán sự môn Văn có vẻ ngượng ngùng đứng bên cạnh bàn học của mình, Lâm Tư Huyền dịu dàng hỏi.

“Có chuyện gì vậy?”

Cán sự môn Văn ấp úng.

“Cái… cái đó… bài tập… đoạn văn miêu tả…”

Lâm Tư Huyền giả vờ rất ngạc nhiên.

“À, xin lỗi nhé, mấy hôm nay tôi đều bận đi học lớp hình thể, thực sự không có thời gian, cậu giúp tôi viết đại một đoạn được không?”

Lời này thoạt nghe thì chẳng hợp lý chút nào, lẽ ra phải là chính mình tự viết. Nhưng những người quanh Lâm Tư Huyền vẫn luôn ít nhiều dung túng cho anh như vậy.

Lâm Tư Huyền chưa từng nhắc đến gia đình mình ở trường, nhưng cách ăn mặc, xe đưa đón mỗi ngày đã là điều ai cũng nhìn thấy. Ban đầu chẳng mấy ai dám bắt chuyện, cho đến khi vài bạn hướng ngoại đánh liều tiếp cận trước, rồi phát hiện cậu con trai gầy gầy này kỳ thực dễ gần.

Phần lớn thời gian, Lâm Tư Huyền đều hòa nhã, giọng điệu mềm mỏng. Đôi khi bất chợt nổi hứng, Lâm Tư Huyền sẽ tặng ai đó một món quà rất đắt tiền. Tuy nhiên, Lâm Tư Huyền cũng hay đưa ra những yêu cầu chẳng đâu vào đâu, như nhờ chép giúp bài tập, hoặc nhờ quét giùm lớp. Nhưng vì Lâm Tư Huyền lúc nào cũng lễ phép cho nên một chút tùy hứng ấy đặt lên người anh lại chẳng đáng kể, không ai nỡ nói một lời từ chối.

Cũng như bây giờ, cán sự môn Văn liền gật đầu lia lịa.

“Được, được, vậy tôi viết luôn nhé, tôi định viết về cảnh mùa xuân, cậu xem có được không…”

Lâm Tư Huyền đã thấy cơn buồn ngủ kéo tới, anh cũng đã quên mất mình đã trả lời thế nào với cán sự môn Văn.

Ồn ào.

Nhạt nhẽo.

Vô vị.

Thực ra Lâm Tư Huyền thường xuyên quên mình đã nói gì với người khác, nhất là khi họ mải miết thảo luận những chuyện vớ vẩn, kẻ ngu ngốc lúc nào cũng xoay quanh một chủ đề ngu ngốc, lặp đi lặp lại mãi.

Lâm Tư Huyền gục xuống bàn, đầu vùi vao trong cánh tay, tai vẫn nghe được tiếng ghế xung quanh kéo ra đẩy vào, có lẽ là đang đổi chỗ theo lịch hàng tháng. Lâm Tư Huyền không có bạn cùng bàn cho nên chẳng cần để tâm. Buổi chiều sẽ là một tiết Văn và một tiết Vật lý, chất giọng trầm thấp của thầy dạy Vật lý đặc biệt dễ ru ngủ.

Giữa chừng, Lâm Tư Huyền thoáng ngửi thấy một mùi hương lạ, không hẳn dễ chịu cũng chẳng khó ngửi, giống như thứ sữa tắm rẻ tiền trộn lẫn với hương thảo mộc nào đó.

Không rõ là nhờ giọng nói đều đều của thầy Vật lý, hay do tác dụng từ mùi hương kia mà giấc ngủ lần này của Lâm Tư Huyền lại yên ổn đến lạ thường.

Chỉ tiếc là Lâm Tư Huyền chưa kịp ngủ đến hết giờ học thì đã bị đánh thức bởi mấy tiếng gõ bàn dứt khoát.

Ngẩng đầu lên, đập vào mắt Lâm Tư Huyền là một đôi tay.

Đôi tay ấy trông không giống của một học sinh cấp ba, móng ta được cắt gọn gàng, các đốt xương rõ ràng, những đường gân xanh mờ mờ nổi lên, trên làn da phủ một lớp vân mịn.

Lâm Tư Huyền hỏi.

“Có chuyện gì thế?”

“Điền phiếu.”

Đôi tay kia chỉ vào tờ giấy trắng đặt trên bàn.

Một trong những hậu quả của việc thiếu ngủ chính là tầm mắt trở nên mờ nhòe, Lâm Tư Huyền phải nheo mắt mới nhìn rõ nội dung trên tờ phiếu điền những viễn tưởng về tương lai. Một chủ đề mà Lâm Tư Huyền cảm thấy thật nực cười, chắc lại là sản phẩm nhàm chán của tiết Văn.

Cơn đau đầu không hề thuyên giảm, dạ dày vì gần như cả ngày không ăn uống mà cũng bắt đầu quặn lên từng cơn, lời Lâm Tư Huyền nói ra chẳng còn bao nhiêu sức, nhưng vẫn cố giữ giọng thoải mái, theo thói quen mà thốt ra.

“Xin lỗi, có thể giúp tôi điền đại vài dòng được không?”

Chủ nhân của đôi tay kia thản nhiên đáp.

“Không được.”

Lâm Tư Huyền ngẩng mắt lên, chớp hai cái, cuối cùng tầm nhìn cũng trở nên rõ ràng, người đang đứng trước bàn mình với dáng vẻ cao ngất nhìn xuống, anh nhận ra người đó.

“Vì sao?”

Trần Ký điềm nhiên đáp.

“Bởi vì tôi không biết cậu tên gì.”