(chương này đổi cách xưng hô thành tôi cậu)
“Khi vạn vật lặng im, cuối cùng chúng ta cũng trở nên tĩnh lặng.
Mặt đất cưu mang những bóng hình lang thang, ánh trăng khoác lên ta tấm lụa cuối cùng.
Chúng ta là giấc mộng còn sót lại của mùa xuân, khẽ khàng thϊếp đi trong màn đêm, chờ cơn gió của một vòng tuần hoàn mới.”
Người bên cạnh đọc đến câu này, dường như thực sự có cơn gió nhẹ thổi qua.
Lâm Tư Huyền nhìn ra ngoài cửa sổ, lá khô yếu ớt bay theo gió, rơi xuống chẳng chút sức sống, trông thật thê lương.
“Tôi thấy viết cũng bình thường thôi.”
Lâu Thù Vi thản nhiên đánh giá.
Lâm Tư Huyền ngáp dài.
“Bài nào thế?”
“Không phải bài trong sách đâu, là bản sao mấy bài văn xuất sắc của khối vừa mới phát, chẳng thấy ghi tên tác giả.”
Lâu Thù Vi hỏi Lâm Tư Huyền.
“Cậu có muốn xem không?”
“Thôi, khỏi.”
Lâm Tư Huyền khẽ lắc đầu.
“Tôi ngủ một lát.”
“Sao cậu lại ngủ nữa rồi.”
Ánh mắt Lâu Thù nhìn Lâm Tư Huyền trở nên phức tạp.
“Đêm qua lại đi đâu chơi vậy?”
“Trong tim cậu.”
“Cậu có thể nói chuyện nghiêm túc được không, Lâm Tư Huyền? Dù chúng ta là bạn, dù nhà cậu có tiền, dù cả thầy chủ nhiệm khối cũng phải nể mặt cậu, nhưng nghe tôi khuyên một câu, thật sự không thể thường xuyên lui tới mấy chỗ đó được.”
Lâu Thù Vi ra sức khuyên nhủ, còn vận dụng cả câu song song.
“Nhất là đừng có đi mà không rủ cả tôi.”
Cha của Lâu Thù Vi và Lâm Hoằng vẫn duy trì hợp tác lâu dài. Sự nghiệp của Lâm Hoằng mấy năm gần đây vô cùng thuận lợi, dự án cải tạo khu phố cũ từng bị người ta gây rối, ông mất hai năm mới dẹp yên, vụ kiện về bất động sản thương mại trước đó cũng đã thắng.
Những chuyện liên quan đến chi tiết bên trong, Lâm Tư Huyền không nắm rõ. Chỉ biết gần đây khách khứa đến nhà ngày càng nhiều, Lâm Hoằng không nhận trà, không nhận trang sức, chỉ giữ lại vài bức thư pháp và tranh vẽ, hai phòng chứa đồ gần như biến thành tiệm cầm đồ.
Có để lại quà hay không thì cũng phải để lại đôi câu xã giao. Tiếng người bàn luận trong phòng khách xuyên suốt từ sáng đến tối, đó là thứ âm thanh quen thuộc nhất trong biệt thự Đình Thủy Tạ nơi Lâm Tư Huyền ở, chỉ xếp sau những trận cãi vã.
Một cơn gió thốc mạnh làm cửa sổ bật mở, rồi lại bất ngờ đập trở lại, tiếng va chạm khiến Lâm Tư Huyền giật mình tỉnh giấc.
Cánh tay tê rần, Lâm Tư Huyền mở mắt, thấy bầu trời đã sẫm màu, nhìn ánh chiều tà còn sót lại, đoán chắc đã tan học chừng mười phút.
Lâu Thù Vi đi đánh bóng rổ rồi, chẳng buồn gọi Lâm Tư Huyền, trong lớp gần như đã vắng người, Lâm Tư Huyền nghe thấy tiếng loạt xoạt của ai đó đang quét dọn. Thế là Lâm Tư Huyền lại nhắm mắt, lắng nghe thật lâu tiếng gió ngoài kia.
Mãi đến khi lớp học hoàn toàn yên tĩnh, Lâm Tư Huyền mới chậm rãi đứng dậy, quay sang cậu bạn vừa lau xong bảng đen, lên tiếng xin lỗi.
“Xin lỗi cậu nhé, hôm nay tôi hơi mệt, ngủ quên mất, quên cả việc phải trực nhật cùng cậu.”
Bảng đen đã bị xóa sạch, tên trong danh sách trực nhật cũng không còn, Lâm Tư Huyền chợt không chắc trước mặt mình là bạn học họ Lưu hay họ Tôn.
Đối phương thoáng ngạc nhiên khi thấy Lâm Tư Huyền còn chịu bắt chuyện, giọng lúng túng đáp.
“À... không sao, tôi làm xong cả rồi.”
Lâm Tư Huyền nhìn qua mặt bàn của mình, chọn ra một quyển sổ tay chế tác vô cùng tinh xảo, còn nguyên trong bao bì, theo ấn tượng thì giá chắc cũng gần ba chữ số.
“Cho cậu đấy, coi như bù đắp.”
Ngay ngày Lâm Tư Huyền nhập học, Lữ Như Thanh đã từng đến chào hỏi, bà dự định thi nghệ thuật, năm cuối sẽ có người trong nhà kèm riêng, vì vậy Lâm Tư Huyền được miễn buổi tự học buổi tối.
Tài xế chờ ở cổng sau trường cấp ba số 46, Lâm Tư Huyền lên xe rồi liếc nhìn điện thoại, bên trong có mười bảy tin nhắn, phần lớn là lời rủ rê tối nay đến phòng bi-a hay quán bar, Lâm Tư Huyền nhanh chóng lướt qua, chọn vài người để trả lời.
Lâm Tư Huyền không hẳn là thích đắm chìm vào những nơi mờ tối, ồn ào như thế, chỉ là mỗi lần xuất hiện đều tỏ ra rất hưởng thụ. Như lần trước ở quán bi-a mới khai trương, một người trong nhóm vì theo đuổi tình cảm không thành đã đập liền hai mươi chai bia, mảnh thủy tinh vỡ vương đầy sàn, khiến nhân viên phục vụ sợ đến mức không dám thở mạnh, người tổ chức bèn quay sang hỏi Lâm Tư Huyền.
“Không dọa đến cậu chứ? Cậu ta uống say là thế đấy.”
Nhịp tim Lâm Tư Huyền lúc ấy rất nhanh, nhưng nụ cười vẫn nhạt nhòa.
“Vậy thì chúng ta uống thêm vài chai nữa đi, kẻo lát nữa cậu ta lại chẳng còn gì để đập.”
Có một câu Lâm Tư Huyền không nói ra, nhìn cậu ta cũng chẳng giống say rượu lắm, mấy chai đem ra đập toàn là loại rẻ tiền cả.
Từ trường 46 về đến Đình Thủy Tạ không tính là xa, giờ cũng chẳng phải giờ cao điểm, chiếc xe ngoại nhập đã nhanh chóng chạy đến trước cổng nhà, trong đầu Lâm Tư Huyền vẫn thoáng hiện lên đoạn ký ức vài ngày trước.
Lâm Tư Huyền rút chìa khóa mở cửa, phát hiện cảnh tượng trong nhà cũng chẳng khác mấy so với quán bi-a hôm ấy, khắp nơi toàn là mảnh vụn. Điểm khác biệt duy nhất chính là mảnh vỡ ở quán bi-a chẳng đáng giá, còn trong nhà, Lâm Tư Huyền nhận ra chúng vốn thuộc về một chiếc bình long phượng cực kỳ đắt đỏ.
Thật tuyệt.
Lâm Tư Huyền nghĩ, may mà mình ngủ nướng thêm hai mươi phút, thế nên mới lỡ mất trận chiến này.
Từ khi Lâm Tư Huyền hiểu được sự tình, ba căn nhà mà Lâm Tư Huyền từng ở đều là chiến trường. Thời sự trên ti vi còn có lúc đưa tin Trung Đông đình chiến, thế nhưng giữa Lâm Hoằng và Lữ Như Thanh thì gần như chưa bao giờ có lấy một ngày yên bình.
Nhưng cũng không phải kiểu gào thét điên cuồng, hai người họ càng lúc càng so kè sĩ diện, Lâm Hoằng bên ngoài ăn nói cao sang, được xem là doanh nhân mang hơi hướng trí thức, còn Lữ Như Thanh thì không cần phải nói nhiều, trước khi kết hôn bà từng là diễn viên nhạc kịch, tuy đã nhiều năm không còn lên sân khấu, nhưng đi đến đâu bà cũng xem mình là một vai chính. Từ khi Lâm Tư Huyền ra đời đến nay, Lâm Tư Huyền chưa từng thấy bà nở nụ cười tử tế với bất kỳ ai, kể cả với đứa con trai duy nhất của mình.
Chiếc bình hoa đương nhiên là do Lữ Như Thanh đập vỡ, bà luôn thích đứng trên bậc thang thứ ba, tựa như một loại bệnh sân khấu, dù ở trong nhà cũng phải chọn vị trí có tầm nhìn đẹp nhất, mà cũng là nơi gần chiếc tủ trưng bày âm tường nhất. Trong tủ bày đủ loại đồ thủy tinh, có món từng bị gãy lìa, có món thì vỡ nát chẳng còn hình dạng.
Đến tận bây giờ, Lâm Tư Huyền vẫn không hiểu vì sao chỗ đó lại không thể đặt một món đồ bằng gỗ, vì có rơi cũng chẳng thể nào hỏng được.
Cũng giống như việc Lâm Tư Huyền không hiểu nổi, tại sao một vấn đề căn bản không thể giải quyết thế mà có thể cãi đi cãi lại vô số lần, chẳng có chút ý nghĩa nào.
Những ngày đầu, cái vấn đề không cách nào tháo gỡ ấy chính là thái độ của Lữ Như Thanh đối với Lâm Hoằng.
Sự kiêu ngạo của Lữ Như Thanh dường như là nền tảng sinh tồn của bà, giống như một loại chú ngữ, chỉ cần bà đối xử dịu dàng với người khác thì ngay lập tức sẽ sụp đổ, cha của bà từng là Chủ tịch Hội Văn học, vì vậy mà cả đời bà chưa bao giờ viết ra được hai chữ thoả hiệp.
Câu đầu tiên mà Lâm Tư Huyền biết nói sau khi chào đời chính là. “Cút.”
Phần lớn thời gian là Lâm Hoằng dùng cái tài ăn nói cay nghiệt đặc biệt của mình để buông ra những lời phong hú châm chọc mỉa mai Lữ Như Thanh, còn bà thì chỉ đáp lại vài chữ ngắn gọn sắc bén ấy. Thỉnh thoảng bà cũng nói dài hơn một chút, chẳng hạn, nếu tôi mà là anh thì đã chẳng còn mặt mũi sống tiếp.
Lúc ấy, công việc kinh doanh của Lâm Hoằng đang ở thời kỳ suy thoái, cấp dưới ôm tiền bỏ trốn, khủng hoảng nợ nần bủa vây, lại thêm vô số hợp đồng vi phạm cần xử lý. Mãi cho đến năm năm trước, ông mới mang theo bản hợp đồng thu mua mới bước vào văn phòng trên tầng cao nhất của mình, đồng thời cũng đưa theo một người mới.
Từ đó, cuộc chiến bước sang một chương khác.