Chương 6.2: Tôi cứ nghĩ biên kịch Trần thẳng như thép chứ

Cách đó hai mét, Tô Hồng Đào nhìn Lâm Tư Huyền bằng ánh mắt hết sức phức tạp, miệng lẩm bẩm lặp đi lặp lại.

“Không thể nào, thật không thể nào...”

“Cô ấy sao vậy?”

Lâm Tư Huyền đưa một chai nước cho Phù Mãn.

“Cậu hỏi ai cơ?”

Phù Mãn ngước mắt, tay trái chỉ cậu bé mập, tay phải lại chỉ Tô Hồng Đào.

“Bên trái, vị khách nam kia trông như đang tắm gió xuân vì người có mối quan hệ mập mờ vừa nhắn Chúc mừng Lễ Tình Nhân. Bên phải, vị khách nữ kia lại trông như đứng đống lửa như ngồi đống than vì chẳng có ai để mập mờ.”

“Đừng ăn nói linh tinh.”

Tô Hồng Đào lập tức phản bác.

“Tôi cảm thấy khó chịu không phải vì tôi không có người yêu, mà là bởi cái người yêu của nhóc mập lại gọi nó là Tiểu Bảo, Đại Bảo thì thôi cũng được, sao lại là Tiểu Bảo? Nó có gì mà tiểu (nhỏ nhắn) chứ?”

Lâm Tư Huyền nhấp một ngụm nước.

“Có khi là Tiểu Bảo thiết giáp cũng nên.”

Tiểu Bảo thiết giáp phiên bản chiến đấu tổn thương trong tình yêu chẳng thèm bận tâm trước lời công kích, mà còn khẽ tung một đòn phản công chí mạng vào nơi yếu ớt nhất của đám cô đơn lâu năm.

“Thay vì mỉa mai người khác chi bằng tự hỏi bản thân, lần cuối có người cùng các người trải qua một dịp lễ là từ khi nào? Lúc đó nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã thành lập chưa?”

Tô Hồng Đào lập tức chuyển mũi nhọn sang Phù Mãn.

“Nói anh đấy, anh em người ta tình duyên rạng rỡ thế kia, còn anh thì làm gì rồi? Hôm trước chẳng phải còn đang hẹn hò qua mạng, còn bảo sẽ đổi thành avata WeChat đôi cơ mà?”

Phù Mãn đáp.

“Ừm, cô ấy lấy nickname là Doraemon, còn bảo tôi nên đổi thành Đừng Nói Nhảm Nữa.”

Tô Hồng Đào cười nhạo không chút nể nang.

“Đấy, tôi đã bảo anh nói nhiều quá rồi mà.”

“Ấy, thế thì không đúng đâu nhé, bạn gái cũ của tôi còn từng nói thích sự cởi mở của tôi nữa cơ.”

Phù Mãn chống cằm suy nghĩ.

“Có lẽ vẫn nên giống như Tư Huyền một chút, giữ chút thần bí mới có sức hút.”

Chuyên viên trang điểm, Phù Mãn, thậm chí cả Hồ Tiểu Lộ đều mặc định rằng Lâm Tư Huyền lúc nào cũng đào hoa không dứt.

Đối với kiểu nhận định này, Lâm Tư Huyền đã sớm quen. Có lẽ là do gương mặt, có lẽ là do giọng nói nhẹ nhàng, cũng có lẽ là bởi ánh mắt đôi khi lửng lơ, chung quy mà nói, từ khi chưa trưởng thành Lâm Tư Huyền đã nghe quá nhiều nhận xét tương tự. Khi ấy, những cậu bạn thân thiết luôn ám chỉ dò hỏi xem anh có từng trải qua chuyện kí©h thí©ɧ nào chưa, tin chắc anh sẽ là một trong số những người đầu tiên nếm trải tình trường.

Sau này trưởng thành, tuy không thường xuyên tới bar hay quán rượu, nhưng hễ đi cùng bạn bè, người ta luôn mặc định anh là khách quen, mỗi lần tới đều nhận được đủ loại lời mời chơi thử.

Và lần nào câu trả lời của Lâm Tư Huyền cũng như một.

“Xin lỗi, hôm nay tôi có hẹn rồi, lần sau nhớ tới sớm hơn nhé.”

Từ xa truyền đến một tràng ồn ào, cảnh quay hôm nay chính thức bắt đầu.

Cảnh quay nhiều máy, bối cảnh phức tạp, lại tập trung ánh mắt của cả đoàn, vốn là một phép thử lớn cho tâm lý diễn viên.

Nữ chính là một diễn viên thực lực, diễn xuất từ lâu đã được công nhận. Hôm nay cô vẫn phát huy như thường, chỉ với hai câu thoại ngắn đã lột tả trọn vẹn sự nhẫn nhịn và quyết liệt của nhân vật. Trái lại, Tạ Lạc Duy vốn hiếm khi gặp phải tình huống như thế này, nên vẫn loay hoay không thể nhập vai.

Ninh Phái từ trước đến nay luôn kiên nhẫn, không hề trách mắng, chỉ tận lực chỉ dẫn rõ ràng.

“Cậu đang thể hiện quá hung hăng, nhân vật Lý Hồng là một người nhiều mặt. Ngoài nhân cách của một sát thủ, cậu phải nghĩ đến một mặt khác của anh ta, một người thợ điện bình thường. Anh ta tự ti, lúc nổi giận cũng là vì xấu hổ hóa thành giận dữ, còn cậu bây giờ chỉ có bộc phát, chưa có sự tích tụ, thử ấp ủ cảm xúc thêm một chút.”

Ba người ngoài trường quay đã đứng đến mỏi chân, bèn tìm ba cái ghế ngồi xuống.

Tô Hồng Đào chép miệng.

“Bảo Tạ Lạc Duy diễn cảm giác tự ti sao, chắc cậu ta cả đời chưa từng trải qua đâu.”

Phù Mãn liền đáp.

“Diễn xuất mà, vốn là để thể hiện những cuộc đời mình chưa từng sống qua.”

Như sực nhớ ra điều gì, Tô Hồng Đào quay sang phía Lâm Tư Huyền, hạ giọng.

“Cậu còn nhớ hồi bọn mình học lớp luyện thi nghệ thuật cũng từng diễn qua một đoạn như thế không?”

“Chị ơi.”

Lâm Tư Huyền bật cười.

“Ngay cả tối hôm kia tôi ăn gì cũng chẳng nhớ nổi, huống chi mấy chuyện xa xưa ấy.”

Đương nhiên, anh nhớ rất rõ.

Hồi đó giáo viên từng yêu cầu họ diễn một nhân vật đa nhân cách, đó là một tiết học vô cùng thử thách.

Khi ấy, Lâm Tư Huyền bị thầy chỉ định làm ví dụ, đứng giữa vòng tròn học sinh vây quanh, diễn liền ba lần.

Tuổi trẻ vốn dễ run, nhất là trước ánh mắt chăm chú của nhiều người, thế nhưng Lâm Tư Huyền lại ứng phó rất tốt. Anh tự tưởng tượng những ánh mắt đó chính là ống kính máy quay, sớm muộn gì anh cũng phải đứng trước nhiều máy quay như thế nên không được hoảng loạn, không được luống cuống.

Cũng chính vì thế, bây giờ Lâm Tư Huyền quả thật không còn chút sợ hãi nào khi đối diện với máy quay.

Còn Tạ Lạc Duy thì căng thẳng mãi chẳng nguôi, phải quay lại ba bốn lần vẫn không đạt được hiệu quả mong muốn.

Dù sao thì cậu vẫn còn trẻ, tính cách lại thẳng thắn, có gì đều bày hết trên mặt. Sau nhiều lần quay hỏng, khí thế của cậu rõ ràng sa sút, cả người rũ xuống, trông có chút đáng thương.

Ninh Phái liền hô tạm nghỉ để cậu ta thả lỏng mười phút, tìm lại trạng thái.

“Biết thế hôm nay thà đi chơi lễ còn hơn.”

Phù Mãn xoay xoay bả vai, buông một câu đùa.

“Lại nữa rồi.”

Tô Hồng Đào nói.

“Nơi hoang vu thế này, anh qua cái ao phía đông thử xem, biết đâu vớ được con ếch làm bạn.”

“Hay là tôi ngó nghiêng chút, xem quanh đây có nữ diễn viên nào cùng suy nghĩ với tôi không.”

Vì quá rảnh rỗi, Phù Mãn thật sự bắt đầu đảo mắt nhìn quanh.

Đúng lúc ấy, điện thoại reo tin nhắn, nhà mạng gửi quảng cáo gói cước mới, Lâm Tư Huyền vừa cúi đầu đọc từng chữ, chợt nghe Phù Mãn khẽ kêu.

“Hử? Biên kịch Trần cũng đến đây sao?”

Tư Huyền khựng lại, theo giọng nói ngẩng đầu, quả nhiên thấy Trần Ký đang đứng ở khoảng cách chừng năm mươi mét.

“Không phải anh ta nói sẽ không đến giám sát cảnh quay à?”

“Tôi thì nghe nói...”

Phù Mãn bỏ lửng, nhưng rốt cuộc không nén nổi.

“Thật ra tôi nghe được một tin đồn.”

“Tin đồn?”

“Ừ.”

Phù Mãn gật đầu, hạ giọng nói.

“Tôi nghe bảo hình như giữa biên kịch Trần với nam chính của chúng ta có gì đó, nhưng mà tôi vẫn luôn kông tin.”

Câu nói này như có sức dẫn dắt, Lâm Tư Huyền thấy Tạ Lạc Duy chạy về phía Trần Ký, cậu ta thấp hơn Trần Ký khoảng mười phân, ngẩng mặt lên nói gì đó với hắn. Lưng Trần Ký quay về phía bọn họ nên không thấy rõ vẻ mặt, nhưng cảm xúc của Tạ Lạc Duy lại rõ ràng tăng dần theo từng câu. Nửa phút sau, Tạ Lạc Duy bất ngờ bước tới, ôm nhẹ lấy Trần Ký một cái rồi chưa đợi hắn có bất kỳ phản ứng nào đã xoay người chạy về phim trường.

“Ôi trời...”

Phù Mãn rùng mình, chẳng cần nghĩ thêm cũng thấy đáng sợ.

“Chẳng lẽ là thật sao?”

Lâm Tư Huyền bật cười, hỏi ngược lại.

“Lúc nghe tin đồn sao anh lại không tin?”

“Tôi cứ nghĩ biên kịch Trần thẳng như thép chứ.”

Phù Mãn ngơ ngác.

“Không lý nào, nhìn kiểu gì anh ấy cũng giống anh em dị tính đáng tin nhất trong giới này.”

Chỉ có điều cái “anh em, tôi hiểu cậu” của Phù Mãn xưa nay chưa từng chuẩn xác bao giờ.

Trong lòng Lâm Tư Huyền khẽ thở dài.

Trần Ký đúng là người cố chấp và bảo thủ đến kỳ lạ, bao năm trôi qua, khẩu vị không bao giờ động đến đồ ngọt vẫn y nguyên, tính cách lạnh lùng ít lời không đổi, mẫu người hắn thích cũng chẳng đổi, ngay cả những ai hắn ghét cũng chẳng hề thay đổi.