Lâm Tư Huyền chưa bao giờ thấy việc tấp xe vào lề lại khó khăn đến vậy, thậm chí còn lỡ tay bẻ nhầm tay lái hai lần.
Đợi đến khi xe cuối cùng cũng dừng được vào một chỗ vừa ý, anh mới chậm rãi mở miệng.
“Có lẽ bạn học kia chỉ là tính cách không được tốt thôi, còn về việc cậu ta nói gì, tôi cũng chẳng đoán ra.”
Lâm Tư Huyền không quay đầu nhìn biểu cảm của Trần Ký.
Ngồi ở ghế sau, Phù Mãn vốn dĩ đã tò mò đến không chịu nổi, liền không khách khí hỏi thẳng Trần Ký.
“Vậy cậu ta nói gì thế?”
Nhưng Trần Ký dường như chẳng hề định trả lời.
“Để lần sau rảnh hẵng nói.”
Lời vừa dứt, Trần Ký đã thuận tay cầm lấy chiếc ô của mình, dứt khoát mở cửa bước xuống xe.
Chỉ để lại Phù Mãn mắt trợn tròn.
“Trời đất, đúng là nhà văn trinh thám, chuyện gì cũng phải để lại một nút thắt mới được sao?”
Rốt cuộc anh đã nói gì vào ngày đó?
Lâm Tư Huyền thật sự không nhớ nổi.
Khi ấy những lời anh nói với Trần Ký hoàn toàn xuất phát từ tâm trạng nhất thời, trong tai người khác nghe có lẽ chẳng hề hợp lý, phần lớn anh vừa quay lưng đã quên sạch, chỉ còn lại vài mảnh vụn mơ hồ, giờ mà cố lục lại thì khác nào mò kim đáy biển.
Không ngờ Trần Ký lại vẫn canh cánh mãi trong lòng.
Đêm mưa, tầm nhìn ngoài cửa sổ càng mờ mịt, Lâm Tư Huyền lấy hộp thuốc ra, phát hiện chỉ còn đúng một điếu.
Trần Ký ghét anh, Trần Ký vẫn đang nhắm vào anh, đó là hai chuyện chắc chắn không thể phủ nhận.
Giữa làn khói mờ, Lâm Tư Huyền nghĩ, đến nước này thì chỉ còn cách lấy tĩnh chế động, miễn là anh kiên quyết không thừa nhận, gắng gượng qua được quãng thời gian cuối cùng này là xong.
Ý nghĩ thì đẹp đấy, đáng tiếc Lâm Tư Huyền vẫn đánh giá thấp cái nết thù dai của Trần Ký.
Hôm sau, Lâm Tư Huyền không có lịch quay phim. Vừa ăn trưa xong, anh đã nhận được cuộc gọi WeChat từ Chủ nhiệm Lý.
“Tiểu Lâm này, hôm qua cậu đưa Biên kịch Trần về khách sạn xong rồi thì hai người nói những gì thế?”
“Không nói gì đặc biệt cả.”
Lâm Tư Huyền đáp.
“Chỉ tán gẫu vài câu linh tinh thôi.”
“Thật sao? Biên kịch Trần lại bảo trò chuyện với cậu rất hợp ý.”
Giọng Củ nhiệm Lý nghe đầy hứng khởi.
“Đừng ngại ngùng, Biên kịch Trần còn kể với chúng tôi rằng trước đây hai người vốn là bạn bè, có thể nói chuyện rất hợp, cậu quên mất cậu ấy, khiến cậu ấy hơi buồn. Nhưng giờ thì cậu ấy lại nghĩ, đời người chẳng nên chấp nhặt nhiều, đã có thể gặp lại thì chính là duyên phận.”
Lâm Tư Huyền sững người.
“Anh ta... thật sự nói vậy sao?”
“Đúng vậy, chính miệng cậu ấy nói trong bữa trưa, còn khen cậu lái xe rất tốt, sau này nếu cậu không có lịch quay, cậu ấy muốn đi đâu thì bảo cậu chở, như vậy hai người cũng có thể trò chuyện thêm vài câu.”
Lúc này Lâm Tư Huyền mới hiểu tại sao Trần Ký lại nói như thế.
Trong chốc lát, anh thật sự không tìm ra được lời nào để đáp lại.
Chủ nhiệm Lý lại hiểu lầm.
“Tôi biết làm tài xế nghe không được thể diện cho lắm, nhưng cậu cũng đừng thấy ấm ức. Sau khi Biên kịch Trần nhận giải, cậu ấy đã lần lượt dùng cơm với mấy vị đạo diễn lớn rồi, cậu cũng biết, trong giới này ngoài tiền ra thì chính là quyền nói chuyện. Đợi đến khi hai người quen thân hơn thì con đường của cậu sau này chẳng phải sẽ dễ đi hơn sao?”
Lâm Tư Huyền hỏi.
“Con đường nào? Cao tốc sân bay hay đường Giang Tân? Nếu chạy xe dịch vụ thì hai tuyến đó tôi đi nhiều lắm.”
“...Tiểu Lâm à, cậu xem cậu kìa.”
“Tôi đùa thôi.”
Lâm Tư Huyền cười nói.
“Chủ nhiệm yên tâm, tôi chắc chắn sẽ nghe theo sắp xếp.”
Vì công việc, Lâm Tư Huyền đã đọc không ít kịch bản báo thù, những kịch bản ấy thường được xếp vào loại sảng văn, khán giả thích nhập vai thành kẻ phục thù, nhìn kẻ từng coi thường mình hối hận khôn xiết, khóc lóc thảm thiết.
Nhưng với thân phận một kẻ đã từng gây họa như anh, mỗi lần gặp mặt, chỉ có thể thấp thỏm suy đoán xem hôm nay đối phương sẽ làm gì mình.
Trần Ký không đến mức phá vỡ nhịp sống của chính mình chỉ vì Lâm Tư Huyền, Trần Ký vốn chẳng có nhu cầu ra ngoài nhiều, phần lớn thời gian đều ở trong phòng nghiền ngẫm kịch bản.
Vài ngày kế tiếp, Trần Ký chỉ gọi Lâm Tư Huyền hai lần, một lần đưa đến phim trường, một lần chở ra siêu thị gần nhất.
Trong đầu Lâm Tư Huyền thường vẽ ra vài tình huống vớ vẩn, chẳng hạn như Trần Ký bắt anh dừng xe ở siêu thị, sau đó bảo anh cuốc bộ năm cây số mua về một ổ bánh mì chà bông, hoặc đang đi ngang qua ruộng ngô ven đường thì lạnh nhạt nói.
“Xuống hái cho tôi vài bắp mang lên đi.”
...
Dĩ nhiên, tất cả những chuyện đó đều không xảy ra.
Trên thực tế, hai lần làm tài xế đều vô cùng bình thường, Trần Ký thậm chí không còn thử dò xét Lâm Tư Huyền nữa, suốt chặng đường hiếm hoi mới có vài câu trao đổi, hoàn toàn khác xa với cái gọi là trò chuyện hợp ý mà Chủ nhiệm Lý đã miêu tả.
Kênh FM duy nhất bắt được tín hiệu chỉ phát những bản tin giao thông nhạt nhẽo, Lâm Tư Huyền lái xe theo đúng quy củ, đưa đón vài chục cây số, Trần Ký chỉ khẽ nói một tiếng cảm ơn khi xuống xe, như thể anh thật sự chỉ là một tài xế tận tâm, nếu bỏ qua việc Lâm Tư Huyền hai lần quên kéo phanh tay, hay muốn quay đầu mà phải đánh lái đến năm lượt.
Sau đó, Lâm Tư Huyền tự tổng kết, chuyện này chỉ có thể có hai cách lý giải, một là Trần Ký gần ba mươi tuổi bỗng dưng say mê ngồi xe như thể đang chơi xe điện đυ.ng, hai là hắn đơn giản chỉ đang tận hưởng cái cảm giác được sai khiến ra lệnh cho anh chỉ để thỏa mãn tâm lý báo thù.
Hai ngày sau, vào buổi sáng Lâm Tư Huyền bị tiếng xe mô-tô dưới lầu làm giật mình tỉnh giấc, mở điện thoại ra xem thì chưa đến bảy giờ, màn hình điện thoại nhấp nháy đủ loại thông báo, không phải tin nhắn ai gửi đến mà là từ những ứng dụng khác nhau đồng loạt chen nhau nhắc nhở hôm nay là Lễ Tình Nhân.
Một ngày chẳng hề có chút liên quan nào đến Lâm Tư Huyền.
Lâm Tư Huyền ăn tạm vài chiếc bánh quy coi như bữa sáng, nửa tiếng sau đã phải tới phim trường.
Hôm nay đoàn phim sẽ quay một cảnh rất quan trọng, nam chính và nữ chính lần đầu đối mặt tại hiện trường vụ án. Dù không có phần của Lâm Tư Huyền, nhưng đây lại là một đoạn cao trào nhỏ trong mạch truyện đầu, dùng nhiều máy quay, bối cảnh dựng công phu nên hầu như những người rảnh rỗi trong đoàn đều định đến xem để học hỏi.
Lâm Tư Huyền đến không sớm cũng chẳng muộn, vài người quen đã có mặt ở đó, công tác chuẩn bị trước khi quay phức tạp hơn thường ngày, cảnh quay vẫn chưa bắt đầu.
Cậu nhóc mập hay đi theo Phù Mãn hôm nay nhận một vai khách mời, là đóng xác chết, trên mặt cậu vẽ một lớp hóa trang rùng rợn, thế nhưng dưới lớp son phấn ấy lại là nụ cười ngượng ngùng mà hạnh phúc, cứ thế biến hai vệt máu giả trên gò má thành đôi má ửng hồng.