Chương 5.2: Từng từ chối một lần

Trong sự mờ mịt kéo dài suốt một năm rưỡi, cuối cùng Lâm Tư Huyền gặp được một đạo diễn mang tư tưởng cực kỳ lý tưởng hóa, người đó muốn làm một bộ phim nghệ thuật chẳng mấy có tính thương mại tên là Tòa Cao Ốc.

Ngay lần đầu nhìn thấy Lâm Tư Huyền, ông đã khẳng định anh chính là nhân vật chính của bộ phim.

Vì sự cầu toàn đến cực đoan của đạo diễn, Lâm Tư Huyền đã phải dốc rất nhiều thời gian và công sức, từng cảnh quay được mài giũa gần nửa năm trời.

Thế nhưng khi bộ phim chỉ còn một phần tư chưa hoàn thành, nhà đầu tư đột ngột rút vốn.

Một đoàn phim nhỏ chưa kịp tạo tên tuổi làm sao vay nổi tiền?

Tòa Cao Ốc từ đó hóa thành một công trình bỏ dở.

Vài tháng sau, do sự cố của công nhân, Lâm Tư Huyền ngã từ công trường xuống, rồi thẳng đường vào bệnh viện.

Cho đến tận hôm nay, đừng nói đến ngưỡng cửa của lễ trao giải, ngay cả một vài vai có tên trong phim anh cũng chẳng mấy khi có được.

Có lẽ giờ là thời điểm thích hợp để than thở, dùng chính trải nghiệm của mình đánh cược vào chút đồng cảm của Trần Ký, biết đâu hắn sẽ không còn vịn vào chuyện năm xưa để gây khó dễ cho anh nữa.

Nhưng Lâm Tư Huyền vẫn thản nhiên đáp.

“Ngày trước tuổi trẻ bồng bột, ít nhiều cũng phạm sai lầm, chuyện riêng tư của tôi chẳng có gì đáng nhắc tới.”

Phía trước, dòng xe cuối cùng cũng nhích lên, Lâm Tư Huyền lập tức cho xe chạy theo.

Chẳng bao lâu sau khi khởi động, điều may mắn đầu tiên trong mấy ngày nay cuối cùng cũng xảy đến, tại ngã tư, anh thoáng thấy bóng dáng quen thuộc phía trước, liền tự ý lên tiếng.

“Ồ, có người trong đoàn chúng ta kìa, xem thử có thể cho đi nhờ một đoạn không.”

Chưa kịp để Trần Ký phản ứng, Lâm Tư Huyền đã ghé xe sát lề, hạ cửa kính gọi lớn.

“Anh Mãn, sao lại ở đây thế?”

Trước khi lên xe, Phù Mãn còn cố tình phủi sạch nước mưa trên người, tránh làm ướt ghế ngồi.

“Vì mãi không đón được xe nên tôi định cuốc bộ về.”

Phù Mãn vốn là người hoạt bát, vừa ngồi vào đã thao thao bất tuyệt.

“Đi được nửa đường thì mưa càng lúc càng to, đang tính tìm chỗ trú thì may quá, Tư Huyền như cứu tinh vậy, gọi tôi lại, biên kịch Trần, không làm lỡ việc của anh chứ?”

Trần Ký ngắn gọn đáp.

“Không sao.”

“Lúc nãy trên đường gặp một người địa phương, trò chuyện một lát, nghe bảo họ đi làm công ở ngoài tỉnh, chỉ cần sơn sửa nhà cửa thôi mà một tháng kiếm hơn mười ngàn, nói thì tưởng đùa, thu nhập này còn ổn định hơn của tôi, mỗi ngày tính ra vẫn sống dư dả khỏe mạnh.”

Phù Mãn lại hăng hái nói.

“Hay là tôi cũng đi học lấy một nghề?”

Lâm Tư Huyền bật cười đáp.

“Mấy hôm trước anh còn bảo phải làm ông lớn rồi giới thiệu tài nguyên cho tôi nữa mà.”

Cứ thế, bọn họ nói dăm ba câu bông đùa, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy dáng dấp khách sạn.

“Biên kịch Trần, tôi xem không ít tiểu thuyết của anh, mấy cảnh trời mưa trong đó đều rất kinh điển.”

Phù Mãn vẫn chưa ngừng tán gẫu.

“Anh thường nghĩ ra thế nào vậy?”

Trần Ký khiêm tốn trả lời.

“Toàn tưởng tượng thôi, bí quá thì lại tìm thêm chất liệu.”

Trong lúc Trần Ký nói, Lâm Tư Huyền đã cho xe rẽ vào bãi đỗ của khách sạn.

Tiếc là bên trong đã chật kín, bọn họ vòng đi vòng lại hai ba lần cũng chẳng thấy chỗ trống nào.

Phù Mãn đề nghị.

“Hay để xe ngoài kia rồi đi bộ vài bước, trên xe có ô mà, hai người đi chung một cái, tôi thì chạy mấy bước cũng được, ơ, xe này còn tận hai cái ô cơ à? Chuẩn bị kỹ thế!”

Trần Ký nói.

“Có một cây là của tôi.”

“Đúng là biên kịch Trần, đi công tác cũng mang theo ô, thật chu đáo.”

“Chỉ là thói quen thôi.”

Khi Lâm Tư Huyền vào số lùi, Trần Ký vốn im lặng từ nãy đến giờ bỗng như nhớ ra điều gì.

“Nói ra thì thói quen này ảnh hưởng đến tôi khá nhiều. Trước đây lúc xây dựng một cảnh án mạng xảy ra trong ngày mưa, tôi mãi không nghĩ ra cái cớ nào để kẻ tình nghi tiếp cận nạn nhân. Sau đó có người trong nhóm biên kịch nhắc, cho mượn ô chẳng phải là được rồi sao? Lúc ấy tôi mới nhận ra chính thói quen của mình đã tạo ra lối mòn trong suy nghĩ, tôi vốn chẳng thể nào hình dung được việc ra ngoài mà không mang ô cả.”

Mi mắt phải của Lâm Tư Huyền khẽ giật, bản năng mách bảo anh rằng Trần Ký sắp nhắc đến chuyện gì đó mà anh không muốn nghe.

Nhưng chưa kịp ngăn lại thì Phù Mãn đã hào hứng xen vào.

“Sao vậy? Là mẹ anh dạy từ nhỏ à?”

“Không phải thế.”

Quả nhiên Trần Ký tiếp tục kể.

“Trước kia hồi cấp ba, tôi có một bạn học, cậu ấy chưa từng mang ô, cũng chẳng thích dầm mưa, lúc nào cũng bắt tôi che cho, gặp vũng nước thì bảo tôi cõng qua. Nếu hôm đó tôi không mang ô, cậu ấy sẽ bắt tôi dầm mưa đi mua về, không thì sẽ nổi giận. Lâu dần thành thói quen, trước khi ra ngoài tôi luôn phải xem dự báo thời tiết, ngay cả khi trời quang mây tạnh cũng sẽ nhét một chiếc ô trong cặp.”

“Ơ?”

Phù Mãn không hiểu.

“Đã không muốn dầm mưa thì sao không tự mang ô? Sao anh không từ chối?”

“Từng từ chối một lần.”

Trần Ký đáp.

“Cậu đoán xem, lúc đó cậu ấy nói gì?”

Phù Mãn thành thật.

“Tôi không đoán ra.”

Trần Ký bèn quay sang ghế lái, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Lâm Tư Huyền.

“Lâm Tư Huyền, cậu thử đoán xem? Cậu nghĩ lúc đó cậu ấy đang nghĩ gì?”