Đời người quan trọng nhất là tự biết tỉnh ngộ.
Hiểu rõ đạo lý này, Lâm Tư Huyền đã bắt đầu tự kiểm điểm, nếu việc chạm mặt Trần Ký là do lá bùa tình duyên bị làm rơi trong nhà vệ sinh thì việc giẫm vào chân Trần Ký, uống nhầm ly cà phê của Trần Ký, hay tình cờ ngồi nhờ chiếc xe có Trần Ký đi cùng, tất cả chỉ có thể đổ cho bản thân anh cả đời từng đắc tội với Bồ Tát, đi ngang qua bao nhiêu ngôi miếu mà chưa từng nghĩ đến chuyện bước vào thắp một nén nhang.
Nếu người ngồi ghế lái hôm nay là người khác, thì cho dù có phát sinh tình huống ngoài ý muốn, Trần Ký vẫn có tay có chân, tự hắn cũng có thể lái xe về khách sạn. Nhưng khốn nỗi, người đó lại là Chủ nhiệm Lý, người làm việc cẩn thận đến từng li từng tí, đến cả người như Bành Kiêu còn có thể hầu hạ chu toàn thì làm sao có thể để vị biên kịch quý giá như Trần Ký phải cầm lái cơ chứ.
Hay là mình tải một cái mõ online về gõ cho bớt xui nhỉ.
Lâm Tư Huyền vừa đánh đèn xi-nhan vừa nghĩ ngợi như vậy.
Ngày mưa lái xe quả thật phiền toái, cần gạt nước quét qua quét lại nhưng tầm nhìn vẫn chẳng rõ ràng được bao nhiêu. Nhất là trên con đường lầy lội này, chỉ cần nhấn thêm một chút ga cũng phải lấy hết dũng khí để làm.
Thế nhưng, điều khiến Lâm Tư Huyền bận tâm lúc này lại không phải là đoạn đường trước mắt.
Trong xe không có tinh dầu khử mùi, nhưng Lâm Tư Huyền cứ cảm giác quanh đây phảng phất hương vị của Trần Ký, Lâm Tư Huyền chưa bao giờ có thể diễn tả chính xác đó là mùi gì, giống như mùi hương của chất giặt tẩy hay sữa tắm hòa quyện với một loại mùi thảo mộc nào đó.
Trước kia Lâm Tư Huyền từng nghĩ đó là mùi thuốc bắc ở nhà Trần Ký, nhưng bây giờ Lâm Tư Huyền cảm thấy có vẻ không phải.
Lâm Tư Huyền hạ nửa bên kính cửa xe phía mình xuống, muốn để mùi đất ẩm ngoài kia át đi tất cả nhưng lập tức bị Trần Ký gạt đi.
“Đóng lại.”
“Thông khí một chút thôi mà.”
Lâm Tư Huyền nói.
Trần Ký khẽ gõ hai cái lên trung tâm bảng điều khiển, có ý nhắc nhở đã bật chế độ thông khí trong xe.
“Đang ngày mưa, phía trước còn có hai công trường, cậu mà mở cửa sổ hít thở thì...”
Biết lý lẽ này chẳng thể nào cãi lại, Lâm Tư Huyền đành ngoan ngoãn kéo kính lên.
Đoạn đường từ đây về khách sạn chỉ có vài cây số nhưng tắc nghẽn giao thông quá nghiêm trọng, mười phút trôi qua mà xe mới nhích được chưa đến năm trăm mét.
Trong xe không bật nhạc, cũng chẳng có đài phát thanh, không biết trước đó Trần Ký và Chủ nhiệm Lý đã trò chuyện những gì mà lúc này khoang xe lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng mưa chảy dọc theo cửa kính như đang ngân nga bản nhạc nào đó.
Lâm Tư Huyền thấy đây chẳng phải là thời điểm thích hợp để nghe tiếng mưa, liền tìm đại một chủ đề.
“Hôm nay sao anh lại ra phim trường thế?”
“Đạo diễn Ninh Phái có việc muốn bàn với tôi.”
“Anh với đạo diễn thân thật đấy, trước kia đã quen biết rồi sao?”
Trần Ký không trả lời, Lâm Tư Huyền liếc sang, không phải Trần Ký ngủ rồi, mà chỉ đang im lặng nhìn thẳng về phía trước.
Lâm Tư Huyền thử cùng Trần Ký gia nhập đoạn nói chuyện im lặng này.
Ba giây sau, anh lại chịu không nổi.
“Không ngờ trời mưa mà lại kẹt xe đến thế này, sớm biết đã vòng đường khác.”
Lần này Trần Ký đáp.
“Tường đất ở cửa Nam sập rồi, anh có vòng cũng không qua được.”
“À.”
“Cái ghế này quả thực cũng cứng quá đi.”
Lâm Tư Huyền khẽ gật đầu rồi nhanh chóng nói tiếp, chẳng hề để khoảng trống nào chen vào.
“Anh ăn cơm chưa?”
“Lâm Tư Huyền.”
Trần Ký cuối cùng cũng cắt ngang lời anh.
“Đừng cố ép bản thân tìm chủ đề nữa.”
“Vậy sao? Tôi tưởng người ta gọi đó là tán gẫu.”
“Nếu muốn tán gẫu.”
Trần Ký nói.
“Anh có thể kể về chuyện của chính mình, chẳng hạn như tôi nhớ hồi đó anh thi nghệ thuật được hạng nhì, thế mà mấy năm nay ngay cả lễ trao giải cũng chẳng có mặt.”
Lời nói đánh thẳng trực diện, không hề vòng vo, nhưng Lâm Tư Huyền chẳng tỏ ra bất ngờ.
“Cuộc đời vốn biến đổi khôn lường, đâu phải ai cũng có số để nổi tiếng.”
Một câu trả lời chung chung, có thể dùng cho mọi tình huống, nhưng Trần Ký vẫn không buông tha.
“Nhưng đâu phải ai cũng bỏ học giữa chừng.”
Trần Ký vẫn là Trần Ký.
Với số ít người mà Trần Ký trân trọng thì Trần Ký sẽ tận tâm chu đáo, hiếm khi nặng lời, với đa số người mà hắn không để tâm thì liền thờ ơ lạnh nhạt từ đầu đến cuối.
Chỉ riêng đối với Lâm Tư Huyền, lời lẽ của Trần Ký luôn sắc bén, chẳng hề chừa lại một đường lui.
Nếu nghĩ kỹ, vận xui của Lâm Tư Huyền chẳng phải bây giờ mới bắt đầu, mà từ một buổi hoàng hôn nào đó, khi thầy phụ trách học vụ gọi anh đến văn phòng, có lẽ khoảnh khắc ấy chính là điểm rơi khiến đời anh lao dốc không phanh, đến mức muốn ngoi dậy cũng chẳng tìm được chỗ để bám.
Hai mươi mốt tuổi, Lâm Tư Huyền cầm tờ quyết định thôi học, ngẩng cao đầu bước ra từ cổng nam Học viện Hí Kịch. Anh biết trên suốt con đường ấy, những ánh mắt dõi theo mình đầy ắp sự hiếu kỳ, chế giễu, dò xét, nhưng anh không đáp lại bất kỳ ánh nhìn nào, toàn bộ sức lực đều dồn vào việc giữ cho sống lưng mình không được cúi xuống.
Không sao.
Khi ấy, Lâm Tư Huyền tự nhủ.
Chỉ là một biến số nhỏ trong cuộc đời thôi.
Sau đó, mẹ anh, Lữ Như Thanh qua đời, một mình anh, chưa từng có chút kinh nghiệm nào, vừa lo liệu viện phí vừa xoay xở tang sự. Đợi đến khi Lữ Như Thanh an nghỉ dưới mộ, Lâm Tư Huyền cứ ngỡ mình sẽ mở ra được một trang đời mới, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng của bất kỳ cơ hội nào.
Thử vai, tự tiến cử, tất cả đều thất bại.
Lâm Tư Huyền chỉ có thể ngầm đoán rằng nguyên nhân là do vết nhơ bỏ học. Nhưng trớ trêu thay, ngay cả những kẻ chỉ học hết trung học, chưa qua bất kỳ đào tạo nào cũng còn nhận được một hai lần phản hồi.