Trời mưa suốt cả buổi sáng không ngừng.
Hồ Tiểu Lộ ôm hai chai nước chanh không nhãn, đi đi lại lại trong sảnh khách sạn, mắt dáo dác tìm người.
Trong lúc luống cuống, một chai tuột khỏi tay rơi trúng chân cậu, đau đến mức cậu phải kêu ré lên một tiếng.
Cuối cùng, cậu cũng tìm thấy người mình cần tìm phía sau một chậu cây cảnh to tướng ở góc sảnh.
Cậu nhanh chân bước tới, người đó là một thanh niên vóc dáng hơi gầy, tóc để dài che mất nửa khuôn mặt.
“Anh Lâm!”
Hồ Tiểu Lộ gọi khẽ.
“Uống miếng nước đi!”
Người được gọi là Anh Lâm đang cúi người buộc dây giày, không tiện nhận lấy liền ra hiệu cho cậu để xuống bên cạnh.
“Cảm ơn nhé, rời đang mưa mà em cũng chạy ra đưa nước?”
“Bữa trưa đồ ăn Hồ Nam hơi mặn.”
Hồ Tiểu Lộ giải thích.
“Uống chút nước chua ngọt cho dễ chịu hơn.”
“Đồ ăn Hồ Nam á?”
Người kia nhíu mày khó hiểu, ngẩng đầu lên, qua khe tóc chỉ lộ ra nửa con mắt.
“Thịt heo kho miến từ bao giờ trở thành đồ ăn Hồ Nam rồi?”
Xong rồi.
Hỏng bét rồi.
Lại toang nữa rồi.
Hồ Tiểu Lộ như bị sét đánh trúng, đứng sững tại chỗ không nói được lời nào.
Hồ Tiểu Lộ là một thanh niên mới ra trường từ một cái trường chẳng mấy tên tuổi, học hành chẳng giỏi, tay nghề cũng không, chỉ được cái chịu khó nên vớ được công việc hậu trường trong đoàn phim lo việc linh tinh chạy vặt.
Cậu cũng khá may mắn, lần đầu làm đã theo được một đoàn phim nhiều tiền.
Ban đầu còn tưởng sẽ được gặp các ngôi sao nổi tiếng, ai ngờ bước vào nghề mới biết nơi này khắc nghiệt thế nào, chưa gặp được minh tinh đã suýt gặp tổ tiên.
Là lính mới, việc nhẹ không tới lượt cậu, việc có tiếng nói càng khỏi mơ, việc có hoa hồng thì đương nhiên cũng không đến tay.
Cậu chỉ có thể làm chân chạy vặt, bưng trà rót nước, ngay cả mấy diễn viên chính cũng chẳng có cơ hội tiếp xúc, người mà cậu tiếp xúc nhiều nhất lại toàn là mấy diễn viên phụ chẳng có bao nhiêu đất diễn, ví dụ như người đang đứng trước mặt, Lâm Tư Huyền.
Trưa nay, nam chính hào phóng mời cả đoàn một bữa ăn từ nhà hàng Ngọc Lâu nổi tiếng cách đây mấy chục cây số.
Theo lý thì mỗi diễn viên đều sẽ có một phần, nhưng xem ra có vài người đại diện hoặc trợ lý của các sao lớn đã nhanh tay chia phần trước, tới lượt Lâm Tư Huyền thì chẳng còn lại gì.
Lâm Tư Huyền hình như cũng đoán được chuyện gì đang diễn ra, chỉ mỉm cười rồi cúi đầu tiếp tục buộc giày.“Không sao, vốn dĩ tôi cũng không ăn được cay.”
Lời nói nghe ra thì lịch sự, nhưng chẳng khiến Hồ Tiểu Lộ thấy dễ chịu hơn chút nào.
Bởi vì việc cậu đội mưa tìm anh Lâm vốn không chỉ vì chai nước này, mà còn vì một chuyện khó mở lời hơn nhiều.
“Anh Lâm.”
Hồ Tiểu Lộ hít sâu một hơi, vẫn phải cắn răng nói ra.
“Cái phòng anh ở, mọi thứ ổn hết chưa ạ?”
Bộ phim đang quay tên là Ngày tàn khép lại, là dự án quan trọng nhất năm nay của Vân Giản Truyền Thông.
Nguyên tác là một tiểu thuyết trinh thám từng gây sốt, hiếm hoi thuộc loại còn bán chạy dưới dạng sách in ở thời đại này. Việc kêu gọi tài trợ rất dễ dàng, phía sản xuất thì mời được đạo diễn Ninh Phái vừa đoạt giải, thậm chí còn trả cát-xê cao để mời chính tác giả gốc vào làm biên kịch, nói chung là có tiền.
Nhưng có tiền cũng chẳng giải quyết được chuyện địa điểm.
Bối cảnh phim đặt tại một thị trấn nhỏ xa xôi, đến cả Google Maps cũng không chỉ ra nổi, khách sạn nơi đoàn ở cũng chỉ có duy nhất một nơi xem tạm được.
Từ sáng sớm, nam phụ số ba dẫn theo ba trợ lý đến nơi, vừa nhìn số phòng nhận được đã tối sầm mặt.
417 là siyiqi, đọc chệch một cái không phải nghe như chết cả đám sao, ai còn dám ở?
Nam phụ là con nhà nòi trong giới, miệng mồm chưa bao giờ kiêng nể, lập tức làm ầm lên khiến trưởng phòng sản xuất phải ra mặt dàn xếp, mất nửa buổi mới ổn định tình hình.
Yêu cầu của cậu ta rất rõ ràng.
Một, phòng phải có cửa sổ hướng Đông.
Hai, số phòng phải kết thúc bằng 6 hoặc 8.
Vấn đề là cậu ta đến trễ, phòng tốt đã kín hết.
Thực ra thiết kế các phòng cũng na ná nhau, nhưng có mấy ai vui vẻ khi bị đòi đổi phòng?
Người điều phối phải cân nhắc kỹ mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng chọn được một căn đáp ứng đủ điều kiện, mà chủ phòng lại là Lâm Tư Huyền, người vốn chỉ có vài phân cảnh, quay xong là đi, công ty quản lý cũng chẳng can thiệp gì.
Thế là sếp điều phối vung tay một cái, quyết định giao nhiệm vụ khó nhằn này cho Hồ Tiểu Lộ, người dễ bắt nạt nhất tổ hậu trường.
Và Hồ Tiểu Lộ mất cả buổi sáng để tự lên tinh thần, mới dám mở miệng nói câu đó.
May mắn là Lâm Tư Huyền còn dễ nói chuyện hơn cả Hồ Tiểu Lộ tưởng tượng.
Cậu lắp ba lắp bắp nói xong, đối phương lập tức mỉm cười đồng ý, vẻ mặt ôn hòa, hoàn toàn không thấy chút khó chịu nào. Nghe nói thời gian gấp, anh cũng không chậm trễ, liền quay về phòng thu dọn đồ đạc.
Chẳng bao lâu sau, anh đã lặng lẽ xách vali đi theo Hồ Tiểu Lộ về phòng 417.
Suốt dọc đường, tâm trạng của Hồ Tiểu Lộ cứ rối bời không tả nổi.
Từ vui sướиɠ vì chuyện được giải quyết suôn sẻ, đến áy náy vì thấy thương cho Lâm Tư Huyền, một người vừa đẹp trai, tính tình lại tốt như vậy mà vẫn chưa có chỗ đứng, rồi trong cậu dần dần biến thành một cơn giận âm ỉ cùng với sự bất công của số phận.
Bao nhiêu lời muốn nói cứ nghẹn nơi cổ họng. Cuối cùng, chỉ đành nghèn nghẹn nước mắt đứng trước cửa phòng 417 nói một câu.
“Anh Lâm, có chuyện gì cứ gọi tôi nhé, tôi lúc nào cũng sẽ có mặt.”
Lâm Tư Huyền khoát tay cười.
“Đi nghỉ sớm đi, đừng để bản thân mệt quá.”
Chờ Hồ Tiểu Lộ đi rồi, Lâm Tư Huyền mới kéo vali vào phòng 417, lần lượt lấy lại đống quần áo vừa ném vội vào vali lúc nãy, xử lý hết đống đồ đạc ấy cũng mất khá nhiều thời gian.
Cuối cùng anh mới thong thả cắm thẻ phòng vào.
Tivi tự động bật lên, hiện đang chiếu một bộ phim thần tượng nào đó không rõ tên.
Lâm Tư Huyền mặc kệ, coi như tiếng nói chuyện cho vui tai, rồi cầm điếu thuốc cắn lên miệng châm lửa.
Anh đi đến bên cửa sổ, kéo rèm ra.
Khói thuốc hoà cùng làn gió ngoài kia mang lại chút thư giãn ngắn ngủi, Lâm Tư Huyền tựa vào cửa sổ, nhìn làn khói tan đi trong không khí.
Một lúc sau, anh mới nhẹ nhàng thốt ra vài chữ giọng điệu vẫn bình thản như vừa nãy.
“Phiền phức vl.”
Điện thoại đổ chuông, Lâm Tư Huyền dụi tắt điếu thuốc, đi bắt máy.
Tiếng của Tô Hồng Đào vang lên bên kia đầu dây.
“Đang làm gì đấy? Nghe nói chiều nay cậu gặp chuyện bực mình?”
Cô nàng rất thính tin, hỏi thêm.
“Tâm trạng thế nào rồi?”
Từ tầng bốn nhìn ra quả thật rất thoáng, nhưng trong cái nơi heo hút thế này thì dù tầm nhìn có rộng mấy cũng chỉ thấy đất trống và mấy dãy nhà cấp bốn cũ kỹ.
Nổi bật nhất là tấm băng rôn lớn bạc màu phía trước, bị một bức tường gạch sửa chắp vá che mất một nửa.
Chỉ còn thấy hai chữ to đùng “Huy hoàng” và “Tươi đẹp”, hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với khung cảnh xung quanh.
“Đang ngắm cảnh đây...”
Lâm Tư Huyền đáp.
“Tâm trạng tốt lắm mà.”
Tô Hồng Đào không hỏi thêm nhiều.
“Xuống tầng hai đi, có thứ muốn đưa cho cậu.”