Chương 9

Không đợi Tần Sân lên tiếng, Tô Phù Cừ lại muốn lao đầu vào tường, nhưng Tần Sân giữ chặt cánh tay, mạnh mẽ kéo nàng vào trong lòng.

“Làm loạn cái gì?”

“Muốn ép trẫm phong tước cho ngươi?” Giọng nói lúc này đã vô cùng khó chịu.

Tô Phù Cừ cụp mắt, che giấu vệt sáng khoái trá cùng sự nhẹ nhõm vừa xẹt qua nơi đáy mắt khi mục đích đã đạt được. Nếu Tần Sân không đến kéo nàng lại, nàng cũng sẽ giả vờ “chân mềm lực kiệt”, không đâm trúng tường.

Giờ đây, bậc thiên tử đã ngăn nàng, chứng tỏ hắn không nỡ để nàng chết.

Tô Phù Cừ lại ngẩng đầu lên, nước mắt đã lưng tròng, uất ức vạn phần vẫn cố nén lại không để bật thành tiếng khóc than: “Xin bệ hạ cho phép… thần nữ tự vẫn, để bảo toàn thanh danh hoàng thất.” Giọng Tô Phù Cừ nghẹn lại, từng lời thốt ra đều mang theo ý chí cầu chết.

Tim Tần Sân trầm xuống.

“Ngươi không phải cung nữ của Đông Cung?”

Nếu là nữ nhi đại thần, Đông Cung chỉ có bốn người…

“Bệ hạ, nữ tử trong nội thất là ấu đích nữ của phủ Thái sư - Tô Phù Cừ.” Giọng Đào Hoàng hậu đột ngột vang lên từ gian ngoài.

Sắc mặt Tần Sân lập tức tối sầm, hắn định buông Tô Phù Cừ ra.

Nhưng Tô Phù Cừ vừa nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của Hoàng hậu đang tiến lại gần, cơ thể bị kích động hơn, rõ ràng chỉ cần hắn buông lỏng, nàng sẽ lập tức tuẫn tiết ngay tại chỗ.

Sắc mặt Tần Sân trầm lạnh, cánh tay vẫn giữ chặt lấy nàng không buông. Đích nữ của Thái sư, không thể chết trước mặt hắn.

Ngay khi Đào Hoàng hậu vừa định đẩy cửa nội thất bước vào, giọng Tần Sân vang lên: “Không được vào.”

“Truyền người mang y phục của Tô thị đến.”

Bàn tay Đào Hoàng hậu khựng lại giữa không trung, rồi lững thững buông xuống. Nàng ta đứng lặng ngoài cửa, cảm giác lạnh lẽo trong lòng dâng trào.

Tình nghĩa phu thê hơn mười năm trời, nàng ta quá hiểu nam nhân bên trong cánh cửa kia. Sự che chở ấy đã ngầm khẳng định: tội danh chủ mưu mà nàng ta định đổ lên đầu Tô Phù Cừ, giờ đây đã trở thành công dã tràng, không thể tiếp tục.

Lưu ma ma đứng bên cạnh cũng nghe thấy lời này, cúi đầu khom lưng lui ra lấy y phục.

“Bệ hạ, thần nữ không muốn liên lụy thanh danh của bệ hạ, xin người để thần nữ đi chết đi! Thần nữ đã không còn mặt mũi sống trên đời!”

Tô Phù Cừ khóc đến mức gương mặt đỏ bừng, cả người mềm rũ dựa sát vào lòng Tần Sân, dáng vẻ yếu ớt đáng thương khiến người ta không nỡ.