“Chút chuyện nhỏ thế này mà con cũng làm không xong, sau này làm sao xứng làm hoàng hậu?”
“Thà rằng lúc trước để Tô Phù Cừ làm chính thê!”
Đó là một câu nói vô cùng nặng nề.
Hốc mắt Đào Minh Châu đỏ hoe, một giọt lệ rơi xuống rồi dần tan biến trên nền đá xanh, chỉ để lại vệt mờ ẩm ướt như chưa từng tồn tại.Nàng ta dập đầu thật mạnh xuống đất, hành đại lễ: “Minh Châu biết sai, xin cô mẫu trách phạt.”
Thế nhưng những tiếng hoan lạc bên trong càng lúc càng nồng, từng tiếng từng tiếng quấn lấy nhau, hoàn toàn át đi lời thỉnh tội ấy.
Hoàng hậu lạnh mặt phất tay áo, xoay người bỏ đi. Bước thẳng hướng đông sương phòng, chẳng nhìn Đào Minh Châu thêm lấy một lần. Đào Minh Châu cũng không dám bám theo, chỉ biết quỳ nguyên tại chỗ, nước mắt lặng lẽ rơi từng giọt, từng giọt từng giọt thấm vào vạt áo, cay đắng lan khắp l*иg ngực mà không cách nào bật thành tiếng.
Lưu ma ma cúi thấp đầu, lặng lẽ dâng lên trước mặt Đào Hoàng hậu một chén trà ấm, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Nương nương, mấy hôm nay người nghỉ ngơi chẳng yên. Xin người đừng để cơn giận làm tổn hại nguyên khí.”
Đào Hoàng hậu nghiến chặt răng hàm sau, nhận lấy chén trà. Nàng ta định nhấp một ngụm để ép mình bình tâm thì một giọng nữ uyển chuyển thừa hoan lại chen thẳng vào tai.
“Choang!”
Chén trà bị ném mạnh xuống đất, vỡ toang làm đôi, nước trà nóng bắn tung tóe.
“Càn rỡ, thật là càn rỡ!”
“Tô Phù Cừ phóng đãng như vậy, cũng xứng là thiên kim con nhà trọng thần sao?”
“Thảo nào mê hoặc Chiêu Lâm đến mức xoay như chong chóng, thà cãi lời bản cung cũng nhất quyết cưới nàng ta làm trắc phi!”
“Giờ thì đến cả bệ hạ cũng sủng hạnh nàng ta. Đây chẳng phải là cố ý khiến bản cung khó chịu sao?”
Sắc mặt Đào Hoàng hậu méo mó vì phẫn nộ, l*иg ngực đột ngột thắt lại như bị ai bóp chặt. Nàng ta đưa tay ôm ngực, ho khan liên hồi, gương mặt đỏ bừng.
Lưu ma ma vội vàng lấy từ túi hương mang theo bên người ra một lọ sứ trắng, đổ hai viên thuốc nhỏ đưa cho Đào Hoàng hậu.
Đào Hoàng hậu lập tức cho thuốc vào miệng, nhắm chặt mắt, gắng gượng ép từng nhịp tim đang dồn dập trở lại ổn định.
“Nương nương có bệnh tim, tuyệt đối không thể nổi giận như vậy!”
“Tô Phù Cừ dù xuất thân không tệ, cũng chỉ là nữ tử vừa mới cập kê chưa bao lâu, không thể gây nên sóng gió gì.”
Khí sắc Đào Hoàng hậu dần hồi phục, hơi thở cũng trở nên ổn định hơn, nhưng nét mệt mỏi u ám vẫn hằn sâu trên gương mặt, chưa thể xua tan.