Chương 6

L*иg ngực Đào Hoàng hậu phập phồng dữ dội. Cuối cùng, Hoàng hậu vẫn hạ tay xuống, gương mặt cứng nhắc, phất tay ra hiệu cho đám cung nhân phía sau.

Đám cung nhân không hiểu chuyện gì nhưng vẫn cúi người hành lễ rồi lui xuống.

“Chiêu Lâm, con dẫn người đến tiền viện uống rượu mừng đi.” Đào Hoàng hậu khàn giọng phân phó.

Thanh danh của Đông Cung đã không còn trong sạch nữa. Nếu tiếp tục làm lớn chuyện, sợ rằng thể diện hoàng thất cũng sẽ mất sạch.

“Vâng, mẫu hậu.” Tần Chiêu Lâm chắp tay lui ra. Khi rời khỏi Xuân Hòa Điện, hắn lại nhìn cánh cửa phòng vẫn đóng chặt kia một lần nữa.

Giọng nữ nhân vọng ra từ bên trong, nghe qua lại có phần giống Phù Cừ. Ý nghĩ ấy vừa kịp lóe lên trong đầu đã bị Tần Chiêu Lâm cưỡng ép đè xuống, không cho phép mình suy nghĩ thêm.

Tuyệt đối không thể.

“Thái tử điện hạ.” Ngoài viện, đám hoàng thân quốc thích đang chờ đồng loạt chắp tay hành lễ với Tần Chiêu Lâm.

Tần Chiêu Lâm mỉm cười: “Bên trong chỉ là mèo hoang đến kỳ phát tình mà thôi. Hôm nay là ngày đại hỉ của cô, mời chư vị cùng cô nâng chén rượu mừng.”

“Tuân mệnh, Thái tử điện hạ.”

Mọi người vừa trò chuyện vừa rời khỏi Xuân Hòa Điện, không ai dại dột truy hỏi thêm điều gì. Dù sao Thái tử điện hạ cũng là người kế vị tương lai, chẳng mấy ai muốn tự gây rắc rối cho mình.

Trung viện nhanh chóng yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại những âm thanh trụy lạc, phóng túng.

Đào Hoàng hậu vẫn đứng ngoài điện, Đào Minh Châu được Hoàng hậu đỡ lấy, chân mềm nhũn đến mức gần như không đứng vững trên nền đá lạnh.

Gương mặt nàng ta trắng bệch, lớp phấn son dày cũng không che nổi vẻ tiều tụy, hoảng loạn.

Ngay từ khoảnh khắc nghe ra thanh âm hoan lạc bên trong là của Bệ hạ và Tô Phù Cừ, tâm trí nàng ta đã hoàn toàn rối loạn, chỉ còn biết dựa vào chút lễ giáo nhiều năm mới không để lộ ra ngoài.

“Đây là chuyện tốt con làm ra?”

Giọng Đào Hoàng hậu trầm thấp gần như méo mó, ánh mắt sắc bén như dao găm thẳng vào người Đào Minh Châu.

“Bịch” một tiếng, Đào Minh Châu quỳ xuống nền đá xanh lạnh cứng, môi run rẩy, đến cả dũng khí ngẩng đầu nhìn Đào Hoàng hậu cũng không có.

“Cô mẫu, Minh Châu chỉ muốn cho Tô Phù Cừ một bài học, tuyệt đối không dám tính kế bệ hạ!” Giọng nàng ta nghẹn ngào như sắp khóc.

Bàn tay Đào Hoàng hậu siết chặt khăn tay, trắng bệch đến tím tái. Ánh mắt mang theo thất vọng tột cùng nhìn Đào Minh Châu.