Chương 5

“Hỗn xược!”

Đào Hoàng hậu tức đến mức hơi thở dồn dập, phải cố kìm nén mới giữ được dáng vẻ uy nghiêm của bậc mẫu nghi thiên hạ.

“Dám bịa đặt nói láo. Người đâu, lôi xuống! Đánh chết!”

Tiểu Cúc giật mình ngẩng đầu, vừa định mở miệng cầu xin thì đã bị thái giám bên cạnh nhanh tay bịt miệng, lôi đi mất, không biết sống chết thế nào.

Đám người hoàng tộc nhìn nhau, sắc mặt mỗi người một khác. Ai dám cả gan làm chuyện dơ bẩn trong ngày đại hôn của Thái tử, lại còn ngay tại Đông Cung?

Hoặc là cung nữ kia đã phát điên, nói năng bừa bãi. Hoặc là Thái tử trị gia không nghiêm. Dù là khả năng nào, cũng đều làm tổn hại danh tiếng của Thái tử. Nếu chuyện này là thật, Thái tử chẳng những mất thể diện, mà thanh danh cũng khó giữ. Chưa kể đại hỉ lại nhuốm máu tươi, càng là điềm xấu.

Sự điềm tĩnh trên gương mặt Tần Chiêu Lâm vẫn còn nguyên vẹn như lớp men gốm chưa bị sứt mẻ, chỉ là nơi đáy mắt đang dậy lên từng đợt sóng dữ.



Ban đầu, Tô Phù Cừ còn gắng gượng chịu đựng sự đòi hỏi bạo liệt của Tần Sân, nhưng rồi thân thể dần rệu rã, thắt lưng mỏi nhừ, đôi chân đau nhức không thể kham nổi.

Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể lén lút nhân lúc Tần Sân không chú ý, nuốt xuống một viên xuân dược nhỏ.

Viên thuốc vừa chạm đầu lưỡi đã tan, còn chưa kịp nuốt thì Tần Sân đã đè xuống, hôn lên môi nàng.

Môi lưỡi quấn quýt, chẳng rõ nước thuốc nồng cháy đã trôi vào bụng ai, chỉ biết hơi thở giao hòa, không khí càng lúc càng cuồng loạn.

Theo sự lặng tờ dần của tiền viện, những thanh âm không còn bị ngăn giữ, bắt đầu vượt thoát ra ngoài, chẳng còn cách nào che giấu được nữa.

Tô Phù Cừ mơ hồ nghe thấy bên ngoài điện dường như có bước chân người tới. Nàng cố ý cất cao giọng mềm mại, nỉ non để thanh âm mị hoặc ấy vang vọng khắp thềm điện. Những động tác quấn quýt lấy Tần Sân cũng theo đó mà thêm phần táo bạo.

Nàng thật sự muốn xem xem, bọn họ có gan bắt gian Hoàng đế hay không.

Tần Sân gầm nhẹ, động tác bỗng khựng lại giữa chừng, bàn tay siết nghiến lấy vòng eo nàng, lực đạo đột ngột trở nên tàn nhẫn.

“Yêu tinh.”

“Ai dạy ngươi?”

Thanh âm khàn đυ.c cuộn theo làn sóng dục tình cuồng loạn, chẳng còn cách nào khống chế thanh sắc đúng chừng mực.

Bên ngoài, Đào Hoàng hậu đang tức giận định đẩy cửa xông vào, theo sát hai bên là bóng dáng của Thái tử và Đào Minh Châu. Lúc này nghe thấy âm thanh ấy, sắc mặt cả ba đều cứng đờ.