Chương 4

Thái sư nắm binh quyền trong tay, Thái phó và Thái bảo đều giữ địa vị quan trọng trong triều. Vậy mà nữ nhi của các vị quan ấy đều bị cuốn vào vòng xoáy Đông Cung này.

Nơi hàng ghế đầu, Nhị hoàng tử và Tứ hoàng tử liếc nhìn nhau, trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười chúc mừng.

“Tuân mệnh, nương nương.” Lưu ma ma khuỵu gối đáp lời, rồi dẫn theo vài cung nhân lui xuống.

Tần Chiêu Lâm dõi theo bóng dáng họ rời đi, nơi đáy mắt sâu thẳm vô thức ánh lên sự dịu dàng.

Đào Minh Châu thu trọn biểu cảm thầm kín của hắn ta vào mắt. Ý cười nơi mày liễu nhạt dần, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt rồi lại buông ra, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo khó nhận ra.

Nàng ta tuyệt đối không cho phép một nữ nhân xuất thân hiển quý (3), lại từng có tư tình với Thái tử bước vào Đông Cung.

(3) Hiển quý: dòng dõi quyền quý, có danh thế hiển hách và địa vị cao sang trong hàng ngũ đại thần hoặc hoàng tộc.

Đào Minh Châu định từ từ sắp đặt, khiến Tô Phù Cừ mang bệnh nặng rồi đưa ra khỏi Đông Cung. Lại chẳng ngờ Tô Phù Cừ chưa nhập cung đã được nước lấn tới, vậy thì đừng trách nàng ta không nương tay.

Trong lúc chờ đợi, tiếng chúc mừng và trêu đùa cứ thế đan xen, rộn ràng khắp nơi. Tần Chiêu Lâm mỉm cười, lần lượt chắp tay với từng người.

Lưu ma ma vào điện, ghé tai Đào Hoàng hậu bẩm báo: “Nương nương, Chư Cát tiểu thư đã đến, nhưng không thấy… Tô tiểu thư.”

Hoàng hậu nhíu mày. Cảm nhận được vô số ánh mắt soi mói đang đổ dồn về phía mình như những mũi kim châm, nàng ta gượng cười. Nhưng lời định nói còn chưa rời khỏi môi thì một tiểu cung nữ đã hớt hải chạy vào, vấp ngã trước cửa.

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn sang.

Hoàng hậu nhíu mày không vui: “Cung nào vậy? Không biết phép tắc.”

“Hoàng hậu nương nương tha tội… nô tỳ là cung nữ quét dọn Đông Cung, tên Tiểu Cúc. Nô tỳ… có việc gấp cần bẩm báo, vì quá hoảng hốt nên mới hành động không phải phép.”

Hoàng hậu nhướng mày: “Chuyện gì?”

Mặt mày Tiểu Cúc tái mét, nàng ta muốn ngẩng đầu nhìn sắc mặt mọi người nhưng lại không dám. Toàn thân run rẩy như cành khô trước gió, nàng ta liên tục dập đầu xuống nền gạch lạnh lẽo, giọng nói lắp bắp hoà lẫn tiếng khóc:

“Bẩm Hoàng hậu nương nương, trong Xuân Hòa Điện… có tiếng… giống như… giống như nam nữ quấn quýt…”

Xuân Hòa Điện là một tòa viện bỏ trống trong Đông Cung, từ lâu đã vắng bóng hơi người, hàng ngày chỉ có tiếng chổi tre quét lá khô xao xác của cung nữ.

“Rầm!”

Hoàng hậu đập mạnh tay xuống bàn, cơn giận dữ không cách nào che giấu.