Chương 2

Ngày thánh chỉ ban hôn truyền xuống, Tô Phù Cừ không dám tin. Nàng mượn danh Tam công chúa triệu kiến để vào cung gặp Tần Chiêu Lâm.

Hắn nói: “Phù Cừ, Đào Minh Châu là biểu muội ruột (3) của ta. Ta không có lựa chọn.”

(3) Biểu muội ruột: em họ bên ngoại, có quan hệ huyết thống gần.

Đúng lúc ấy, một cánh hoa đào rơi xuống bên tóc mai nàng, không rõ là trời cao vô tình hay cố ý trêu ngươi. Tần Chiêu Lâm theo thói quen đưa tay, dịu dàng muốn gỡ cánh hoa xuống.

Nhưng lần này, tay hắn hụt mất.

Tô Phù Cừ lùi lại một bước, xoay người rời cung. Nàng không muốn tin, nhưng sự thật nghiệt ngã rằng: người năm xưa từng thề nguyện kết tóc trọn đời, nay đã quay lưng bỏ rơi nàng.

Dù giấc mộng thiếu nữ tan vỡ, nàng cũng không còn thời gian để đau khổ. Phủ Thái sư lập tức bắt đầu lựa chọn lang quân cho nàng. Phủ Thái sư không cho phép đích nữ của mình làm thϊếp thất cho người ta, dù là thϊếp của Thái tử cũng không được.

Cuộc tuyển chọn còn dang dở thì thánh chỉ khác được ban xuống: lệnh cho bốn vị tiểu thư quan gia, trong đó có Tô Phù Cừ cùng vào cung học lễ nghi với Thái tử phi.

Nhưng lời lẽ hoa mỹ ấy chẳng qua cũng chỉ là tấm màn che mắt người ngoài về việc tuyển chọn hai vị trắc phi cho Thái tử mà thôi.

Nghĩ đến những việc xảy ra trong hai tháng nay, Tô Phù Cử chỉ thấy thật mỉa mai. Nàng rũ mắt nhìn nam nhân đang vùi đầu vào hõm cổ mình, trong lòng chẳng còn gì ngoài sự chán ghét.

Triều Võ Đế - Tần Sân.

Người đời vẫn thường thêu dệt rồi truyền tai nhau về mối tình sâu nặng của Tần Sân với người vợ đầu. Năm mười sáu tuổi, hắn dùng quân công (1) chủ động cầu cưới, cùng năm đó Đào Hoàng hậu sinh hạ Tần Chiêu Lâm.

(1) Quân công: công lao lập được trong quân sự, chiến công nơi sa trường, được triều đình ghi nhận và ban thưởng.

Nào ngờ Đào hoàng hậu vì khó sinh mà mất, Tần Sân đau đớn xé lòng, suốt năm năm không nạp thê thϊếp. Mãi đến khi Tần Sân đặt chân lên bậc thềm rồng, vì tình thế bắt buộc mới phải nạp thêm phi tần. Hắn lập Hoàng hậu - một nữ nhi mang dòng máu nhà họ Đào, còn những phi tần khác chỉ được phong vị (ban danh phận) qua loa để lấp đầy những khoảng trống cần thiết.

Cũng trong năm ấy, Tần Chiêu Lâm được lập làm Thái tử. Từ đó, mọi vinh hoa phú quý đều mặc định thuộc về Đông Cung. Bao gồm cả nữ nhi của bốn vị công thần (người có công lớn) cũng chỉ xứng làm thϊếp cho Thái tử, để củng cố lòng trung thành của phụ thân các nàng nơi triều chính.