Khóe môi Tô Phù Cừ cong lên, nụ cười châm chọc thoáng lướt rồi tan. Dù Tần Sân có nguyện ý hay không, việc hắn cùng nàng đồng sàng cộng chẩm vẫn là sự thật không thể chối bỏ.
Tô Phù Cừ không tin Tần Sân có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi lại gả nàng cho Thái tử làm trắc phi.
Nàng thong thả khoác lại y phục rồi lặng lẽ đẩy nhẹ cánh cửa gỗ hé mở một khe nhỏ, chim sẻ trên xà nhà theo đó vỗ cánh bay ra ngoài.
Ngoài cửa.
Tần Sân vừa khép cửa xong thì Tần Chiêu Lâm đã bước vào. Bước chân hắn hơi loạng choạng, mang cả hơi rượu nồng đượm vào trong.
Đào Hoàng hậu mặt mày tê dại, né sang một bên.
“Nhi thần bái kiến phụ hoàng, mẫu hậu.” Tần Chiêu Lâm chắp tay hành lễ trước, sau đó lập tức lo lắng hỏi: “Không biết thân thể phụ hoàng đã đỡ hơn chưa?”
“Phụ hoàng không khỏe, đều là do nhi thần quản gia không nghiêm, xin phụ hoàng trách phạt.”
Ngay từ lúc nghe thấy Tần Sân dây dưa với nữ tử, Tần Chiêu Lâm đã đoán ra phụ hoàng rất có thể đã trúng kế.
Hắn hoàn toàn tin tưởng tình cảm yêu thương mà phụ hoàng dành cho mình, tuyệt đối không thể vào ngày đại hỉ của hắn lại cùng người khác hoan hảo, khiến hắn mất thể diện.
Đối diện với ánh mắt quan tâm và lời thỉnh tội ấy, Tần Sân cảm nhận được sự tín nhiệm không chút hoài nghi, trong lòng chợt ấm lên.
Nhưng khi nghĩ đến nữ tử còn ở trong phòng, đột nhiên có chút chột dạ.
“Không sao, trẫm sẽ phái người điều tra, con về trước đi.”
Tần Chiêu Lâm thấy Tần Sân không sao, nỗi lo trong lòng buông xuống hơn nửa. Vốn định cáo lui không quấy rầy phụ hoàng nữa, lại nhớ đến chuyện trắc phi, chắp tay nói:
“Phụ hoàng, hôm nay sự việc xảy ra đột ngột, tại hôn yến còn chưa công bố trắc phi, nhi thần muốn xin phụ hoàng hạ chỉ tứ hôn.”
Ngừng lại giây lát, trên mặt Tần Chiêu Lâm lộ ra vẻ khẩn thiết và một chút khó xử.
“Nhi thần vì cưới biểu muội đã phụ Tô Phù Cừ. Về danh phận, nhi thần không thể tranh thêm cho nàng, nhưng về lễ nghi, nhi thần muốn đối đãi với nàng theo lễ tiết của chính thê.”
“…”
Trong phòng rơi vào tĩnh lặng, im lìm tới mức một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấu.
Đào Hoàng hậu nghe những lời này, giữa mày giật liên hồi.
Giờ đây, cuối cùng nàng ta cũng hiểu vì sao Đào Minh Châu lại dùng độc kế như vậy để hủy hoại thanh danh của Tô Phù Cừ. Tần Chiêu Lâm vì Tô Phù Cừ mà thực sự sắp điên rồi, đến chuyện tát thẳng vào mặt chính thê như vậy cũng dám làm.