- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Mưu Đế Sủng
- Chương 3.2
Mưu Đế Sủng
Chương 3.2
Triệu Thục nghi thụ sủng nhược kinh, được người đỡ dậy, doanh doanh hành lễ, vâng dạ một tiếng. Không bao lâu sau, Thái hậu không còn nhiều tinh lực, cho giải tán thỉnh an, lại giữ Thẩm Gia Phù ở lại.
Chậm rãi uống xong một chén trà nhỏ, Thái hậu mới mở miệng.
"Trước giờ vẫn chưa nói với con hậu cung này gồm có những phi tần nào, hôm nay người đã đến đông đủ, vừa lúc nói cho con biết một chút." Thật ra cũng không tính là đông đủ, những người đến đều là cung phi từ vị trí Tiệp dư trở lên, một số phi tần vị thấp còn chẳng có tư cách đến thỉnh an Thái hậu. Loại chuyện này tất nhiên không thể để Thái hậu đích thân giảng giải cho nàng, mà là Chu ma ma bên cạnh Thái hậu giải đáp từng người một cho nàng.
"Hoàng hậu nương nương chắc cô nương đã biết, dưới gối Hoàng hậu nương nương có một vị Đại công chúa, hiện giờ đã năm tuổi. Thục phi nương nương chính là người hôm đó cô nương gặp trên đường lúc mới tới, Thục phi nương nương và Đoan phi nương nương quá cố nhập cung cùng năm, hai người thánh sủng giống hệt nhau, chẳng qua Đoan phi nương nương đã mất, thánh sủng của Thục phi nương nương liền càng tăng lên. Thục phi nương nương không thể nói là người tính tình tốt, cô nương tạm thời chớ có đối đầu với người ấy."
Thấy Thẩm Gia Phù ngoan ngoãn lắng nghe, Chu ma ma tiếp tục giảng: "Sau đó là Huệ phi nương nương và Dĩnh phi nương nương, dưới gối Huệ phi nương nương có Đại hoàng tử và Nhị công chúa, là người hiền lành nhất; Dĩnh phi nương nương sống ở cung Chỉ Thanh có phần xa xôi, không thường xuất hiện trước mặt mọi người. Dưới hai vị nương nương là Trần Chiêu nghi, Ôn Thục nghi, Triệu Thục nghi và Bạch Tu nghi. Trần Chiêu nghi và Ôn Thục nghi đều là người đi theo Bệ hạ từ khi còn ở Đông Cung, Triệu Thục nghi là tuyển tú nhập cung mấy năm trước, hiện giờ đang mang long thai, mà Bạch Tu nghi cũng là người nhập cung cùng đợt tuyển tú năm đó."
Kể xuống thêm vài người nữa, cuối cùng nói đến Lan Tiệp dư. Chu ma ma chậm rãi hít thở, khẽ liếc nhìn sắc mặt Thái hậu, nói: "Lan Tiệp dư xuất thân là nhạc nữ, một năm trước vào hậu cung, hiện giờ trong cung này, người được thánh sủng nhất chính là nàng ta và Thục phi nương nương."
Thẩm Gia Phù từ trước đến nay vốn biết nhìn mặt gửi lời, vừa thấy Chu ma ma nhìn sắc mặt Thái hậu liền biết có lẽ Thái hậu không thích Lan Tiệp dư. Quả nhiên, đợi Chu ma ma nói xong câu đó, sắc mặt Thái hậu liền lạnh xuống. "Lâm thị lẳиɠ ɭơ, giỏi ca múa, lại được Hoàng đế thích, sủng đến mức vô pháp vô thiên."
Thẩm Gia Phù có chút xấu hổ, nàng hồi tưởng lại một chút, hình như trong số những người trên điện hôm nay, vẫn chưa thấy bóng dáng Lan Tiệp dư đâu. Nàng không hỏi nhiều, tiếp tục nghe Chu ma ma nói tiếp.
Thẩm Gia Phù ngoan ngoãn làm đóa hoa biết nói trước mặt Thái hậu cả buổi sáng, sau giờ ngọ không bao lâu, lễ vật các cung gửi tặng cũng đều được đưa đến trước mặt nàng. Nàng xem qua, ngoại trừ lễ của Hoàng hậu nương nương tương đối nặng, những người còn lại cũng không khác nhau là mấy.
Nàng chọn chút đồ thích hợp giữ lại, số còn lại bảo người cất kỹ đi. Mấy thứ này không thể cái nào cũng không nhận, nếu không sẽ khiến các cung phi cho rằng nàng mắt cao hơn đầu, nhưng cũng không thể dùng hết, để người ta coi thường nàng.
Thẩm Gia Phù thoáng thở phào nhẹ nhõm, thiên điện không có ai, nàng đóng cửa lại, uể oải nằm bò ra giường. Mơ màng chợp mắt được một lúc, cửa bị người gõ hai tiếng, ngay sau đó có người bước vào.
Là Cẩm Nhu.
Cẩm Nhu thấy Thẩm Gia Phù đang nằm trên giường bỗng bật dậy với vẻ sốt ruột, cố nén cười, khẽ nói: "Tiểu thư yên tâm, Từ cô cô vẫn chưa tới đâu."
Thẩm Gia Phù dậy gấp, có vài lọn tóc rối vương lên tai, nàng vội vàng gạt xuống, nghe Cẩm Nhu nói vậy thì có chút đỏ mặt, ra vẻ rụt rè mở miệng: "Không sao, ta không mệt."
Đầu tháng tư, Thẩm Gia Phù đã vào cung được gần một tháng, suốt một tháng này nàng vẫn luôn ở lì trong Thọ Khang Cung, trong khoảng thời gian đó chỉ gặp Kỳ Uyên một lần, chính là lần Kỳ Uyên dẫn Dung mỹ nhân tới.
Thái hậu hiển nhiên không chờ được nữa.
Mấy ngày gần đây trời mưa, vừa mới ấm áp được vài hôm lại trở lạnh.
Thẩm Gia Phù theo lệ hầu hạ Thái hậu dùng thuốc xong, lại nghe thấy Thái hậu chậm rãi nói một câu: "Gần đây trời lạnh, dễ nhiễm phong hàn. Gia Phù, Ai gia lo lắng cho Hoàng đế, con thay Ai gia đi đưa bát canh gừng đi."
Đưa canh gừng? Tay bưng chén của Thẩm Gia Phù không nhịn được mà run lên, cũng may nàng phản ứng nhanh, kịp thời giữ vững. Nàng nhìn về phía Thái hậu, lại thấy Thái hậu chậm rãi thu hồi tầm mắt từ ngoài cửa đại điện, đặt lên người nàng, trong ánh mắt không lộ ra cảm xúc gì khác.
Thẩm Gia Phù rũ mắt xuống, vâng lời: "Dạ, thưa cô mẫu, Gia Phù đã biết."
Nàng cũng không còn đường lui nào khác. Thay một bộ xiêm y, trên mặt cũng thoa chút phấn nhẹ, cung nhân che ô đưa nàng ra khỏi Thọ Khang Cung.
Chu ma ma có chút do dự nhìn theo bóng lưng Thẩm Gia Phù rời đi, không nói rõ được là tâm trạng gì, vẫn không nhịn được mở miệng nói một câu: "Nương nương biết rõ Bệ hạ sẽ không gặp nàng ấy, gọi nàng ấy đi chuyến này chẳng phải là..."
Thái hậu lơ đãng gật đầu, bảo Chu ma ma nhìn cơn mưa này.
"Nô tỳ thấy rồi."
"Trời mưa, Gia Phù thân thể yếu đuối, chẳng phải sẽ lạnh đến hỏng người sao."
Nhưng cho dù là vậy, theo bà thấy, Bệ hạ cũng sẽ không mềm lòng mà cho nàng vào điện, hơn nữa, nếu mưa tạnh rồi thì phải làm sao? Chu ma ma còn muốn hỏi lại, nhưng thấy Thái hậu rõ ràng không muốn nói nữa, bà uống thuốc xong, đứng dậy chuẩn bị đi ngủ trưa một lát.
Thẩm Gia Phù đi trên đường liền có chút hiểu ra dụng ý của Thái hậu, trong lúc nhất thời bước chân không khỏi chậm lại.
Thái hậu bảo nàng đi đưa canh gừng cho Bệ hạ, chính là đang đặt nàng lên lửa mà nướng. Một tháng nay tuy nói nàng đều hành sự theo ý Thái hậu, nhưng chắc hẳn Thái hậu cũng nhìn ra sự lơi lỏng của nàng. Lúc này mới ép nàng một phen.
Thái hậu nương nương thật đúng là... dụng tâm lương khổ. Sắc mặt Thẩm Gia Phù trắng bệch, tiếp tục bước về phía trước.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Mưu Đế Sủng
- Chương 3.2