Ánh mắt bà khẽ lay động, dùng xong bữa sáng mới nói với Thẩm Gia Phù: "Gia Phù tuổi còn nhỏ mà tính tình lại rất trầm ổn."
Thẩm Gia Phù không biết vì sao bà lại nhắc đến chuyện này.
Thái hậu cười: "Gọi người đến kho của Ai gia lấy mấy trang sức đẹp mắt tới đây. Còn nữa, Ai gia nhớ hàng năm tầm này đều có gấm dệt vân, đến lúc đó bảo người ta chọn mấy màu tươi sáng, đo người cho Gia Phù, may mấy bộ áo xuân."
Thẩm Gia Phù nhất thời lo sợ, nàng đứng dậy, nhìn Thái hậu liên tiếp phân phó người dưới, định nói gì đó nhưng lại bị lời Thái hậu chặn lại.
"Đừng có nói là không cần, đây là cô mẫu thương con. Chỗ Ai gia tuy cũng có gấm dệt vân nhưng màu sắc không tôn dáng con, tiểu cô nương tính tình hoạt bát một chút, chọn màu tươi sáng cũng tốt."
Tuy bà nói vậy, nhưng ý tứ trong lời nói là chê Thẩm Gia Phù ăn mặc quá mức tố nhã, trang điểm cũng không đủ thu hút ánh nhìn.
Chu ma ma đã lui xuống sai người chuẩn bị. Thẩm Gia Phù đành phải hành lễ, cảm tạ Thái hậu ban thưởng.
Lại qua năm ngày, theo lệ là ngày hậu phi đến thỉnh an Thái hậu. Thẩm Gia Phù hoàn toàn không biết gì, mãi đến khi bước ra khỏi cửa thiên điện, nhìn thấy những cung nhân lạ mặt đang đứng đợi ngoài cửa chính điện Thọ Khang Cung mới lờ mờ đoán được.
Hôm nay nàng mặc một bộ váy gấm màu hồng đào, vừa khéo hôm nay thời tiết tốt, ánh mặt trời rực rỡ càng tôn lên làn da trắng nõn sáng ngời của nàng. Còn chưa bước vào cửa điện, Thẩm Gia Phù cẩn thận cúi đầu nhìn lại trang phục trên người mình, tuy rằng không đủ hoa lệ, nhưng cũng đủ xứng với thân phận, không đến mức mất mặt.
Nghĩ đến đây, nàng mới bước vào. Bên trong đã có vài vị nương nương tới trước, đều đã ngồi yên vị trên chỗ của mình, Hoàng hậu chưa đến, Thái hậu cũng chưa ra.
Thẩm Gia Phù bước lên phía trước, hành lễ với các nàng: "Gia Phù thỉnh an các vị nương nương, nương nương vạn phúc kim an."
Nàng học quy củ rất khá, nửa tháng trôi qua, Từ cô cô đã không còn gì cần dạy nàng nữa, Thái hậu cũng phá lệ hài lòng.
Nghĩ đến chuyện Thẩm Nhị cô nương đến Thọ Khang Cung hầu bệnh đã truyền khắp toàn bộ hậu cung, mấy vị phi tần đều nhìn về phía nàng, bảo nàng không cần đa lễ, đứng dậy là được.
Thẩm Gia Phù đứng dậy, mặc cho vài ánh mắt tùy ý dò xét. Nàng không ngẩng đầu nhìn thẳng vào họ, chỉ cụp mi rũ mắt, lộ ra dáng vẻ dễ bị bắt nạt.
Huệ phi cười cười, giọng điệu bình thản: "Thẩm Nhị cô nương chăm sóc Thái hậu nương nương thật có tâm, nếu rảnh rỗi có thể đến cung Ngọc Sương trò chuyện với bổn cung."
Thẩm Gia Phù vừa nghe lời này, còn chưa kịp đáp lại gì, đã nghe một giọng nữ mang theo ý cười tiếp lời: "Huệ phi nương nương khéo đùa, Thẩm cô nương là tới hầu bệnh cho Thái hậu nương nương, sao có thể tùy ý đi lại trong hậu cung, e là không hợp quy củ."
Người nói chuyện là Triệu Thục nghi, chỉ thấy nàng ta ngồi trên ghế có dựa lưng, trang điểm trên mặt rất nhạt, mặc bộ cung váy màu xanh đại thanh, ẩn ẩn có thể thấy hai tay nàng ta khẽ đặt trên bụng, lơ đãng vuốt ve.
Cung phi có thai? Thẩm Gia Phù trong lòng hiểu rõ, nàng không muốn đắc tội ai, đang cân nhắc nên nói gì thì may thay bên ngoài truyền đến tiếng thông báo, Hoàng hậu và Thục phi đều đã tới.
Hoàng hậu dung mạo không diễm lệ như người khác, nhưng lại có khí chất cao quý khó ai bì kịp, còn Thục phi đi phía sau, dáng vẻ lười biếng mệt mỏi, sinh ra một đôi mắt đa tình.
"Đều đứng dậy đi." Hoàng hậu nói nhỏ một câu, cũng chú ý tới Thẩm Gia Phù đang đứng bên cạnh.
Hoàng hậu hỏi nàng: "Ngươi chính là Thẩm gia Nhị cô nương?"
Thẩm Gia Phù khom người đáp một tiếng.
"Mẫu hậu thời gian trước bị nhiễm lạnh, nghe nói Thẩm Nhị cô nương vào cung hầu bệnh, cũng may có thể làm Mẫu hậu thoải mái hơn chút." Hoàng hậu nói, nhìn nàng: "Ngươi hầu bệnh có công, bổn cung đương nhiên nên ban thưởng. Đợi thỉnh an xong, bổn cung sẽ sai người đưa tới."
Hoàng hậu đã nói vậy trước mặt mọi người, Thẩm Gia Phù không thể không nhận, nàng quy củ tiến lên hành lễ, không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh mà tạ ơn.
oàng hậu đã mở đầu, những phi tần địa vị cao còn lại cũng đành phải hùa theo ý Hoàng hậu, đều nói muốn tặng quà gặp mặt cho Thẩm Gia Phù. Trên mặt các cung phi đều là nụ cười, nhưng thực ra trong lòng họ nghĩ gì Thẩm Gia Phù đều có thể đoán được.
Mục đích nàng tiến cung, những người này không phải không đoán ra, nhưng nàng cũng là cháu gái Thái hậu, các nàng không dám làm gì ngoài mặt, huống chi hiện tại nàng còn chưa chính thức tiến vào hậu cung, các nàng lại càng không có lý do gì để động thủ.
Thẩm Gia Phù tạ ơn, đúng lúc này, Thái hậu từ bên trong bước ra. Nàng tức khắc thở phào nhẹ nhõm, cùng mọi người hành lễ với Thái hậu.
Thái hậu vẫy tay gọi Thẩm Gia Phù, ra ý bảo nàng lại đây, tiếp đó cười nói: "Ai gia ở bên trong đã nghe thấy rồi, đều đang khen con có công đấy."
Trên mặt Thẩm Gia Phù đúng lúc hiện lên chút ý cười e lệ, đỡ Thái hậu đi qua, thấp giọng nói nhỏ: "Các nương nương quá khen, đây đều là việc thần nữ nên làm."
"Con là cháu gái của Ai gia, lại hầu bệnh có công, nhận chút ban thưởng thì có gì không thể." Thái hậu thoải mái ngồi xuống, vỗ vỗ mu bàn tay Thẩm Gia Phù.
Mọi người nhìn cảnh tượng kẻ xướng người hoạ này, biểu cảm trên mặt gần như sắp không giữ được nữa. Cháu gái Thái hậu đâu chỉ có mỗi Thẩm Gia Phù, Đoan phi trước kia chẳng phải cũng vậy sao? Đoan phi cũng đâu có được Thái hậu yêu thích đến thế. Bằng không cũng sẽ không chết ở trong cung như vậy.
Trên mặt Hoàng hậu vẫn giữ nụ cười đúng mực, tầm mắt chú ý tới Triệu Thục nghi phía dưới đang thoáng che miệng, đợi Thái hậu nói xong một lúc mới mở miệng.
"Triệu Thục nghi thấy trong người không khỏe sao?" Hoàng hậu nhẹ nhàng nhìn nàng ta, giọng điệu hơi mang vẻ quan tâm.
Triệu Thục nghi nghe vậy ngẩng đầu, tay đang vuốt bụng cũng buông xuống, trên má nổi lên một vệt hồng, khẽ nói: "Bẩm nương nương, mấy ngày gần đây đều như vậy, thường xuyên cảm thấy buồn nôn, không có gì đáng ngại đâu ạ."
Thái hậu cũng nhìn qua, nhìn bụng nàng ta, gật đầu hỏi: "Sắp ba tháng rồi nhỉ? Có thai rồi thì miễn thỉnh an đi, cứ ở cung mình dưỡng thai cho tốt."