Chương 2.1

Thẩm Gia Phù ngoan ngoãn vâng lời, đợi Chu ma ma đi khỏi liền bắt đầu theo Từ cô cô học quy củ.

Nàng lớn lên ở Khúc Châu từ nhỏ, tuy không biết gì về quy củ trong cung, nhưng ngày thường ở nhà cũng được mẫu thân dạy dỗ lễ nghi cơ bản, nên học cũng không quá khó khăn.

Từ cô cô rất hài lòng về nàng, thái độ đối với nàng cũng ôn hòa hơn nhiều. Nhưng học quy củ rất mệt mỏi, mấy ngày trôi qua, Thẩm Gia Phù ngày nào cũng cắn răng chịu đựng, gặp Thái hậu vẫn phải trưng ra vẻ mặt tươi cười dịu hiền, ngoan ngoãn.

"Thẩm cô nương, Thái hậu nương nương cho gọi người thay xiêm y rồi đến tiền điện." Cung nữ lên tiếng cắt ngang mấy người trong điện.

Thẩm Gia Phù thong thả đứng dậy, khẽ đáp một tiếng.

"Tiểu thư, sao bỗng nhiên Thái hậu nương nương lại gọi người qua đó?" Cẩm Thư thay cho nàng một bộ váy gấm vân văn màu nguyệt bạch, trên tóc cài cây trâm bách hợp bạch ngọc, tai cũng đeo khuyên.

Thẩm Gia Phù không dám để người ta đợi lâu, nhìn mình trong gương đồng, đứng dậy lắc đầu: "Không biết, có lẽ là có việc gọi ta qua đó một chuyến."

Mấy ngày nay Thái hậu cũng không gặp nàng nhiều, nói là gọi nàng vào hầu bệnh, thực ra cũng chỉ gặp mặt lúc thỉnh an buổi sáng, thời gian còn lại đều bắt nàng theo Từ cô cô học lễ nghi.

Hôm nay gọi nàng như vậy, chẳng lẽ là để nàng đi gặp người nào đó? Trái tim Thẩm Gia Phù bỗng đập mạnh. Nàng biết sau khi tiến cung sớm muộn gì cũng sẽ diện kiến Đế vương, nhưng trước đó nàng vẫn nghĩ an ổn được ngày nào hay ngày đó, không ngờ lại nhanh đến vậy.

Trắc điện cách chủ điện không xa lắm, rất nhanh Thẩm Gia Phù đã đến cửa chính Thọ Khang Cung, cửa đang mở, nàng mơ hồ nghe thấy giọng nam tử truyền ra từ bên trong.

Tay nàng không khỏi siết chặt, rũ mắt xuống, đợi người thông truyền xong mới nhấc chân bước qua ngạch cửa.

Trong đại điện, bầu không khí toát lên vẻ quỷ dị ẩn dưới sự bình thản.

Thẩm Gia Phù vừa rồi không nghe rõ, hóa ra trong điện ngoài giọng nam tử còn có giọng nữ tử trẻ tuổi, bọn họ đang nói về trà mới tiến cống năm nay.

Tiếng cười của Thái hậu lộ ra chút cứng ngắc, thấy Thẩm Gia Phù đến liền chuyển chủ đề, nói với Kỳ Uyên: "Đây là cô nương hầu hạ cực kỳ chu đáo mà Ai gia đã nhắc với con. Gia Phù."

Thẩm Gia Phù quỳ xuống, hành lễ với Kỳ Uyên và Thái hậu, theo lời Thái hậu nhẹ nhàng nói: "Gia Phù thỉnh an Bệ hạ, thỉnh an Thái hậu nương nương, thỉnh an nương nương."

Trong điện tĩnh lặng trong chớp mắt.

Kỳ Uyên không mở miệng trước, hắn thong thả ung dung cầm chén trà, nhưng lại không uống, ngón tay dán lên thành chén nóng hổi, ánh mắt lạnh lùng rũ xuống, tùy ý liếc nhìn nữ tử đang quỳ trên mặt đất.

Thẩm gia có toan tính gì hắn đương nhiên rõ ràng, chính vì rõ ràng nên mới không dễ dàng để Thẩm gia được như ý. Một Đoan phi là đủ rồi, hắn đã cho thể diện, lại muốn đưa người tới đòi hắn thể diện, hắn dễ nói chuyện vậy sao.

Dung mỹ nhân nghiêng mắt nhẹ nhàng liếc nhìn nữ tử vẫn không dám ngẩng đầu dưới đất, khẽ đẩy đĩa điểm tâm qua: "Bệ hạ ăn chút gì đi? Tần thϊếp sớm nghe nói điểm tâm trong cung Thái hậu nương nương rất ngon, chỉ là vẫn chưa từng được nếm thử."

Câu nói này phá vỡ sự yên lặng. Kỳ Uyên dời mắt, đưa tay chọn một miếng điểm tâm trong đĩa, lơ đãng đặt vào tay Dung mỹ nhân: "Chưa ăn qua thì nếm thử xem."

Thẩm Gia Phù vẫn luôn cúi đầu quỳ dưới đất, tình cảnh này thật khó xử, kéo theo sắc mặt Thái hậu cũng không tốt lắm. Nhưng Kỳ Uyên không nói gì, cũng không ai cho Thẩm Gia Phù đứng dậy.

"Ngươi tới hầu bệnh cho Thái hậu, có nhớ Thái hậu dùng thuốc giờ nào không?"

Một lát sau, Kỳ Uyên cũng mở miệng, cảm xúc trong giọng nói lại khiến người ta không đoán ra thâm ý của hắn.

Thẩm Gia Phù không dám ngẩng đầu, giọng nói mang theo vài phần e sợ vang lên: "Bẩm Bệ hạ, Thái hậu nương nương dùng thuốc mỗi ngày vào sau buổi trưa, thái y nói thuốc này có công dụng an thần, nương nương dùng xong sẽ ngủ ngon hơn một chút." Không sai một chút nào.

Thẩm Gia Phù nín thở, trái tim treo lơ lửng giữa không trung, đợi đến khi lời nói rơi xuống, Kỳ Uyên mới cho nàng đứng dậy. Gần vua như gần cọp, câu này quả nhiên không sai.

Mấy ngày nay nàng học quy củ, quỳ không ít, nhưng chưa lần nào giống như hôm nay, khiến nàng quỳ đến mức lưng toát mồ hôi lạnh. Nếu không phải ngày thường nàng cẩn thận, cũng chú ý, thì e là hôm nay thật sự không trả lời được câu hỏi của Đế vương.

Thấy Thẩm Gia Phù đứng dậy, sắc mặt Thái hậu mới khá hơn một chút, đồng thời lại trách yêu, nói với Kỳ Uyên: "Đã bảo với con là đứa nhỏ này chăm sóc rất cẩn thận, con cứ không tin, Ai gia còn lừa con chắc?"

Dung mỹ nhân ăn xong miếng điểm tâm Kỳ Uyên vừa đưa, đôi mắt đa tình lơ đãng dừng trên người cô nương đang đứng phía dưới. Có lẽ vì mới cập kê không lâu, khuôn mặt nàng thoạt nhìn vẫn còn nét non nớt quá đỗi nhu hòa, bộ váy gấm màu nguyệt bạch che đi thân hình nàng, trời lạnh xiêm y mặc dày, cũng không nhìn ra được gì.

Nhưng tuổi nàng còn nhỏ, cảm xúc trên mặt rất dễ bị người ta nhìn thấu.

Thẩm Gia Phù hơi mím môi đỏ, da trắng như tuyết, lại thêm đôi mắt đen láy, hàng mi dài cong vυ"t lại dày, khi rũ mắt xuống vô thức lộ ra vẻ vô tội đáng thương, khiến người nhìn thấy phải mềm lòng.

"Nếu nàng ta chăm sóc thỏa đáng, trẫm cũng an tâm rồi. Giờ không còn sớm nữa, nhi thần xin cáo lui trước." Dứt lời, Kỳ Uyên đứng dậy. Dung mỹ nhân bên cạnh hắn cũng đứng dậy theo, hành lễ với Thái hậu, cùng Kỳ Uyên rời đi.