Chương 1.4

Vừa nghe lời này, đối phương một lúc lâu sau mới lên tiếng, bảo Thẩm Gia Phù ngẩng đầu lên.

"Thẩm cô nương đã vào hầu bệnh cho Thái hậu nương nương, cũng nên để bổn cung nhìn mặt một chút, kẻo đến lúc gặp mặt lại không biết."

Thẩm Gia Phù vừa nghe liền biết hôm nay khó mà tránh khỏi, nếu cứ dây dưa mãi thì bên phía Thái hậu cũng khó ăn nói, nàng hơi ngẩng đầu, mắt rũ xuống, để Thục phi nhìn rõ dung mạo của mình.

Vừa nhìn thấy gương mặt kia, trong lòng Thục phi thắt lại, nhưng ngay sau đó lại từ từ giãn ra. Cũng không phải Thẩm Gia Phù xấu xí, nhan sắc này đúng là mỹ nhân, nhưng mày ngài mắt ngọc lại quá nhu hòa, ngoan ngoãn, không chút sắc sảo diễm lệ nào, giống như một chú thỏ con mềm mại, không tạo bất cứ sự uy hϊếp nào.

Mà Bệ hạ lại không thích kiểu nhan sắc này, Bệ hạ yêu thích những dung mạo rực rỡ giống như nàng ta, hay giống như Thẩm Hòa Uyển trước kia. Vị Nhị cô nương Thẩm gia này, không đáng để sợ hãi.

Thục phi cười cười, gật đầu, dựa lưng vào ghế: "Được rồi, đi đi, chớ để Thái hậu nương nương đợi lâu."

Nghi trượng rời đi, Chu ma ma và Thẩm Gia Phù lúc này mới đứng dậy.

"Nhị cô nương, chúng ta đi thôi." Chu ma ma gọi nàng.

"Vâng."

Đi thêm một hồi lâu mới đến cửa cung Thọ Khang, Thẩm Gia Phù mặc áo choàng, trên người đã toát một lớp mồ hôi mỏng, làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, càng thêm phần nhu hòa.

Không thể không nói, Chu ma ma vừa rồi khi nhìn thấy mặt Thẩm Gia Phù cũng có suy nghĩ y hệt như Thục phi, gương mặt này đúng là đẹp, nhưng ở trong cung này lại chưa chắc đã được Đế vương yêu thích. Chắc Thái hậu nương nương cũng không ngờ rằng vị Nhị cô nương duy nhất của Thẩm gia này lại có diện mạo ngoan ngoãn đến thế.

Quả nhiên, Thái hậu vừa nhìn thấy Thẩm Gia Phù bước vào, nét mặt hơi cứng lại, nhưng rồi thoáng qua rất nhanh, thân thiết gọi Thẩm Gia Phù đến gần.

"Gia Phù thỉnh an cô mẫu." Thẩm Gia Phù nhu mì hành lễ, lúc này mới dám lại gần Thái hậu.

Thái hậu cười hỏi Thẩm Gia Phù: "Ai gia chỉ gặp con một lần khi con còn bé xíu, nhoáng cái đã bao nhiêu năm trôi qua, con cũng đã lớn thành thiếu nữ rồi. Tên là Gia Phù phải không?"

Thẩm Gia Phù gật đầu, cười thẹn thùng.

"Con cứ ở lại trong cung, Ai gia đã lâu không thấy cô nương trẻ tuổi nào đến để giải khuây rồi."

Thái hậu lại cùng nàng nói chuyện một lát, sau đó sai người đưa nàng xuống thu xếp chỗ nghỉ ngơi.