Chương 1.3

"Gia Phù đã là đại cô nương rồi, bá mẫu vừa nhìn thấy con lại cứ như nhìn thấy Uyển Nhi của ta vậy." Thẩm phu nhân nói, vỗ vỗ tay nàng.

Thẩm Gia Phù biết người bà ấy nhắc đến là Đại cô nương Thẩm gia, người đã vào cung làm phi rồi chết thảm nơi hậu cung, Đoan phi nương nương.

"Đại bá mẫu chớ quá đau buồn, nếu vì Gia Phù mà Đại bá mẫu thương cảm, vậy thì là lỗi của Gia Phù." Khuôn mặt Thẩm Gia Phù không mang theo một nét diễm lệ nào, nhưng lời nói ra lại khiến người ta mềm lòng đến tận tâm can.

Thẩm phu nhân không ngớt lời khen nàng là hài tử ngoan, đưa cho nàng một ít trang sức và ngân lượng để phòng thân, dặn dò thêm vài chuyện riêng tư. Không bao lâu sau, xe ngựa đã đến trước cửa, người Thẩm gia đều đi ra tiễn nàng lên xe, cũng không nói thêm lời nào nữa.

Thẩm phủ nằm ngay trong Hoàng thành, nhưng cách cửa cung một đoạn. Thẩm Gia Phù ngồi trong xe ngựa lắc lư, không buồn ngủ chút nào, nàng buộc phải xốc lại tinh thần, một khi đã vào cung, chỉ sợ lúc nào cũng không được thả lỏng cảnh giác. Cười khổ một tiếng, nàng thoáng vén rèm cửa sổ xe lên, nhìn ra bên ngoài một chút.

Các nàng đi lối Vĩnh Hòa môn, sau khi vào cung sẽ có một vị ma ma chờ ở đó, nhìn dáng vẻ thì hình như đã đợi được một lúc rồi.

"Nô tì bái kiến cô nương, Thái hậu nương nương sai nô tì đợi ở đây, đưa cô nương đến Thọ Khang Cung." Vị ma ma thấy người bước xuống, dẫn đầu cúi người hành lễ, cung kính nói.

Thẩm Gia Phù đỡ bà ấy dậy, mím môi nói: "Ma ma không cần đa lễ, ma ma là người cũ bên cạnh cô mẫu, lẽ ra phải là Gia Phù chào hỏi ma ma mới đúng."

Lời này cũng chỉ là lời nói khách sáo, nhưng ma ma kia nghe xong cười cười, không nói thêm gì nữa, dẫn Thẩm Gia Phù đi về hướng Thọ Khang Cung.

"Cô mẫu gần đây sức khỏe có khá hơn không?" Dù sao trên danh nghĩa là đến hầu bệnh, Thẩm Gia Phù bèn hỏi thăm.

Ma ma thoáng nghiêng người, nói nhỏ: "Cô nương thật có lòng nhớ thương Thái hậu nương nương, nương nương đã khỏe hơn nhiều rồi, nhưng vẫn thường xuyên đau đầu."

Thẩm Gia Phù hiểu rõ gật gật đầu, thấy phía trước chỗ rẽ, có người đang nâng nghi trượng đi tới. Ma ma kéo nàng nép vào một bên, bảo nàng quỳ xuống hành lễ. Động tác của Thẩm Gia Phù rất nhanh. Nghi trượng lại dừng ngay trước mặt các nàng.

Một giọng nữ đầy ý cười hỏi: "Đây chẳng phải là Chu ma ma sao? Còn vị cô nương này là ai?"

Thẩm Gia Phù vẫn cúi đầu, chưa trả lời cũng chưa ngẩng lên. Chu ma ma giải thích: "Bẩm Thục phi nương nương, đây là Nhị cô nương của Thẩm gia, vâng mệnh Thái hậu nương nương tiến cung để hầu bệnh."