Chương 6.1

Thẩm Gia Phù gật đầu, ý bảo nàng nói tiếp.

“Nghe nói ngày ấy Lan Tiệp dư đυ.ng độ Thục phi nương nương, không ai nhường ai. Thục phi nương nương dưới cơn thịnh nộ đã hạ lệnh bắt Lan Tiệp dư quỳ suốt một canh giờ.”

Lại có chuyện này sao?

Thẩm Gia Phù hồi tưởng lại con đường mình đi ngày hôm đó. Thục phi lúc ấy nhắc nhở các nàng nên sớm trở về, vì vậy các nàng mới đổi sang đường tắt để về Thọ Khang cung. Nghĩ lại, chắc hẳn trước đó hai người kia đã xảy ra tranh chấp. Nếu nàng chọn con đường khác, nói không chừng còn có thể bắt gặp Lan Tiệp dư.

“Quỳ một canh giờ, chẳng lẽ quỳ đến bệnh luôn sao?” Chuyện đã qua mấy ngày rồi, vì sao đến tận bây giờ mới mời thái y?

Cẩm Thư lắc đầu, chuyện này nàng không nghe ngóng được.

“Có lẽ Lan Tiệp dư tâm tư nặng nề, nghĩ không thông nên mới uất ức mà đổ bệnh.” Nói xong, Cẩm Thư vội vàng bịt miệng, cẩn thận quan sát xung quanh.

Cũng may, quanh đây chỉ có mấy người bọn họ.

...

Thẩm Gia Phù bước vào đại điện, vừa nhìn đã thấy sắc mặt Thái hậu lạnh tanh.

Nàng dè dặt tiến lên phía trước. Trong điện không ai dám lên tiếng, nàng chỉ lặng lẽ nhìn những món ăn phong phú đã bày sẵn trên bàn, đi tới múc cho Thái hậu một bát canh.

“Cô mẫu chớ để nóng giận làm hại thân thể.” Thẩm Gia Phù khẽ khàng nói, giọng nói dịu dàng như rót mật.

Thái hậu nhìn dáng vẻ hiền lành dễ bị bắt nạt của Thẩm Gia Phù, thở dài một tiếng thật dài. Bà thật không hiểu nổi Hoàng đế rốt cuộc thích điểm gì ở nữ nhạc tử kia. Cháu gái bà dung mạo, vóc dáng đều tuyệt hảo, sao hắn lại chẳng thèm để mắt tới!

“Bên Ngưng Hương uyển mời Hoàng đế từ khi nào?” Thái hậu hỏi.

Tiểu cung nữ đứng gần đó cúi đầu đáp: “Bẩm nương nương, phía Ngưng Hương uyển đợi Bệ hạ vừa hạ triều là đã mời người qua đó ngay. Cầm Tâm cô cô đến Ngự Thư phòng không gặp được Bệ hạ, hỏi ra mới biết người đã sang bên kia vẫn chưa trở về.”

“Ngươi xem, Hoàng đế có phải thái y đâu, gọi hắn qua đó thì có ích gì?” Thái hậu ngay cả canh cũng không buồn uống, rõ ràng là rất không ưa Lan Tiệp dư.

Thẩm Gia Phù chỉ thuận theo ý bà, gật đầu vâng dạ.

Hầu hạ Thái hậu dùng xong bữa trưa, Thẩm Gia Phù trở về thiên điện. Nàng vốn có thói quen ngủ trưa, giấc này ngủ rất an ổn. Đến khi tỉnh dậy, nàng thấy thời tiết bên ngoài đã có chút thay đổi.

“Cô nương tỉnh rồi ạ?” Cẩm Thư mỉm cười, rót một chén nước ấm đưa tới.

Thẩm Gia Phù mơ màng đón lấy, rũ mắt nhấp từng ngụm nhỏ hết nửa chén nước mới tỉnh táo lại, nhìn ra bên ngoài: “Mấy giờ rồi?”

Cẩm Thư đáp: “Đã là giờ Mùi sáu khắc rồi thưa cô nương. Nô tỳ thấy người ngủ say nên không nỡ đánh thức.”

Thẩm Gia Phù “ồ” một tiếng. Nàng đã học xong quy củ, ở Thọ Khang cung cũng không có việc gì làm, thỉnh thoảng ngủ thêm một lát cũng không sao.

“Sao trông ngươi có vẻ vui mừng vậy?” Thẩm Gia Phù nhận ra biểu cảm của Cẩm Thư, liền hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”

Cẩm Thư hạ thấp giọng nói: “Cô nương ngủ nên không biết, nghe nói lúc Bệ hạ rời khỏi Ngưng Hương uyển đã trách phạt không ít cung nhân ở đó, đến cả bữa trưa cũng chưa dùng đã bỏ đi rồi.”

Thẩm Gia Phù hơi ngẩn ra, chớp chớp mắt.

Cẩm Thư tiếp tục kể: “Hình như là Lan Tiệp dư nói sai gì đó. Tuy Bệ hạ không phạt nàng ta, nhưng nô tỳ nghe cung nhân bàn tán rằng nàng ta sắp thất sủng tới nơi rồi.”

Thẩm Gia Phù nghe vậy thì không hề thấy vui mừng như Cẩm Thư. Mọi người đều nói Lan Tiệp dư được sủng ái, vậy mà chỉ vì một câu nói sai đã truyền ra tin thất sủng. Phản ứng của Bệ hạ đã vô tình trở thành minh chứng cho những suy đoán của người khác.

Đây mới là cuộc sống phải nhìn sắc mặt kẻ khác mà sống.

Thẩm Gia Phù bỗng nhớ tới chiếc khăn mình đang thêu dở, nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy không nên làm lấy lệ như vậy, vẫn là nên dốc lòng thêu cho tốt thì hơn.

“Vải thêu lần trước còn thừa không?” Nàng hỏi.

Cẩm Thư gật đầu, đó là loại vải thượng hạng Thái hậu ban cho, vẫn còn dư một ít.

Thẩm Gia Phù thở phào, bảo Cẩm Thư mang tới.

Cẩm Thư không hiểu chuyện gì, mang vải đến thấy Thẩm Gia Phù định thêu lại một chiếc khăn khác, liền thắc mắc: “Cô nương, sao người lại thêu lại vậy?”

Thẩm Gia Phù lựa sợi chỉ, không ngẩng đầu lên đáp: “Ta làm vậy gọi là phòng bệnh hơn chữa bệnh.”

Nhưng thực tế, nàng đã không còn kịp nữa rồi.

Đến giờ dùng bữa tối, Kỳ Uyên ngự giá tới đây.

Thái hậu rõ ràng vẫn chưa nguôi giận, thấy hắn tới thì thoáng ngẩn ra, liếc nhìn Chu ma ma một cái. Chu ma ma lập tức lui xuống gọi Thẩm Gia Phù qua.

“Buổi trưa nhi thần không biết Mẫu hậu sai người tới, buổi chiều lại bận rộn chính sự.” Kỳ Uyên bước vào điện, tuyệt nhiên không nhắc đến Lan Tiệp dư một chữ nào.

Thái hậu cũng không đề cập tới, thấy Thẩm Gia Phù mang vẻ mặt mờ mịt và hoảng loạn bước vào, bà mới yên tâm.

“Cũng không có chuyện gì trọng đại, chỉ là muốn dùng một bữa cơm gia đình thôi.” Thái hậu nói xong sai người bày thức ăn.

Trên bàn có bày rượu.

Kỳ Uyên ngồi ngay ngắn, ánh mắt dừng lại trên chén rượu, một lát sau, hắn đưa tầm mắt cực kỳ hững hờ đến Thẩm Gia Phù đang rót rượu cho mình.

Áp lực vô hình đè nặng lên người khiến Thẩm Gia Phù run rẩy, suýt chút nữa làm đổ rượu ra ngoài. Nàng đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, Thái hậu muốn nàng làm vậy, nhưng làm vậy nàng phải trực tiếp đối mặt với uy nghiêm của đế vương. Kẹt ở giữa, nàng cảm thấy từng bước chân đều khó nhọc.

Bàn tay rót rượu càng lúc càng lúng túng, cổ tay thanh mảnh dường như không còn sức để nâng bình rượu lên.

Sắc mặt Kỳ Uyên vẫn không thay đổi, hắn muốn xem rốt cuộc Thái hậu định làm gì mà khiến Thẩm Gia Phù sợ hãi đến mức này. Hắn hờ hững giơ tay, lòng bàn tay chạm nhẹ vào phần da thịt trắng ngần nhưng hơi lạnh nơi cổ tay nàng.

“Đủ rồi.”

Thẩm Gia Phù lí nhí đáp vâng, cảm thấy chỗ cổ tay vừa bị nắm lấy trở nên nóng bừng như lửa đốt. Tay nàng run run, vội vàng thu lại rồi khép nép bên người, nhưng hơi nóng nơi đó dường như vẫn chưa tan biến hết.

“Gia Phù cũng ngồi xuống đi, đều là người nhà cả, không cần phải e dè.” Thái hậu nói một cách nhẹ nhàng.

Vừa dứt lời, Thẩm Gia Phù lén nhìn phản ứng của Kỳ Uyên, thấy hắn không phản đối, nàng mới ngoan ngoãn vâng lời, cúi khuôn mặt nhỏ nhắn ngồi xuống chiếc ghế cách Kỳ Uyên hai bước chân.

Thái hậu không nhịn được cảm thán: “Gia Phù, đứa nhỏ này thật là quá nghe lời, tính tình lại quá mềm yếu.”

Kỳ Uyên không buồn nghe những lời râu ria này, hắn nâng chén rượu, vừa chạm môi đã đặt xuống ngay.

Thẩm Gia Phù nghĩ đến việc sắp phải làm, căng thẳng đến mức nuốt không trôi. Ánh mắt nàng vô tình lướt qua Kỳ Uyên, lại vừa vặn chạm phải tầm mắt hắn. Nàng không né tránh, lại cầm bình rót thêm cho hắn chén nữa.

Chén rượu thứ hai trôi xuống, sắc mặt Kỳ Uyên vẫn không biến đổi, hoàn toàn không có dấu hiệu say.

Đến khi bữa cơm sắp kết thúc, cung nữ múc canh bỗng nhiên va phải chén rượu của Kỳ Uyên, khiến rượu văng tung tóe lên người hắn.

Kỳ Uyên ngước mắt, bắt gặp ánh mắt như vừa trút được gánh nặng của Thái hậu. Hóa ra đây chính là mục đích, làm vấy rượu lên người hắn, tiếp theo chắc là muốn hắn đi thay y phục chăng?

Thẩm Gia Phù đứng bật dậy. Cung nữ quỳ sụp xuống đất xin tha, Thái hậu liền sai người dẫn nàng ta đi.

“Đi thay bộ xiêm y khác trước đã.” Thái hậu gọi Thẩm Gia Phù: “Gia Phù, mau dẫn đường cho Bệ hạ.”

Kỳ Uyên không nói một lời, cũng không bực bội vì màn kịch vụng về trước mắt, hắn lấy khăn tay lau qua vết rượu. Thẩm Gia Phù khép nép đi phía trước dẫn Kỳ Uyên ra khỏi đại điện.

Trong thiên điện luôn chuẩn bị sẵn một số thường phục của Bệ hạ.

Thẩm Gia Phù vẫn thấy cổ tay nóng râm ran, nàng đẩy cửa thiên điện, nhanh chân đi chuẩn bị y phục cho Kỳ Uyên, đồng thời lén nhét chiếc khăn tay mình thêu vào trong lớp áo. Nàng thao tác rất nhanh, vừa làm xong thì Kỳ Uyên cũng đã đứng ngay sau lưng.

“Bệ hạ, y phục ở đây ạ, thần nữ xin phép...”

Lời chưa dứt, giọng nói của Kỳ Uyên đã ngăn nàng lại: “Ngươi ở lại.”