Chương 5.2

Lan tiệp dư khẽ chau mày đi ra, tâm trạng rõ ràng không tốt nên bước chân có chút vội vã. Nàng ta không nhìn thấy Thẩm Gia Phù đang đứng ở hành lang, vừa ra khỏi Ngự Thư Phòng đã lên nghi trượng rời đi.

Một lát sau, Lưu Bỉnh Hòa mới tiến về phía nàng: "Thẩm cô nương, Bệ hạ đang đợi."

Cánh cửa Ngự Thư Phòng cuối cùng cũng mở ra cho nàng bước vào.

Sau khi vào trong, Thẩm Gia Phù không dám liếc mắt nhìn quanh, càng không dám ngước nhìn vị đế vương trên cao. Nàng nâng khay trà trước người, quỳ xuống hành lễ, nhỏ giọng nói: "Thần nữ thỉnh an Bệ hạ. Thái hậu nương nương bảo thần nữ mang điểm tâm tới cho người ạ."

Kỳ Uyên chỉ nhìn nàng một cái lúc nàng vừa bước vào. Bộ y phục trên người nàng, màu đỏ tươi nhưng trầm tĩnh. Sắc màu ấy đặt trên người nàng lại không hề lạc lõng, ngược lại càng tôn thêm vẻ nhu hòa, rạng rỡ.

Hắn tưởng rằng Nhị cô nương Thẩm gia mà Thái hậu tìm tới là một người an phận nhu nhược, nhưng chuyện dệt vân cẩm lần trước đã khiến hắn nhận ra cô nương này rất giỏi lợi dụng sự yếu đuối của mình để giở chút thông minh vặt. Nhưng những trò vặt vãnh đó lừa được Thái hậu chứ mang ra múa rìu qua mắt thợ trước mặt hắn thì quả là gan lớn tày trời.

"Lại đây."

Thẩm Gia Phù ngẩn ra, đứng dậy từ mặt đất, vững vàng bê khay tiến về phía hắn.

"Bệ hạ, đây là bánh hạt đào do ngự thiện phòng của Thái hậu nương nương tự tay làm. Nương nương nói Bệ hạ không thích đồ ngọt nên cố ý không cho nhiều đường ạ." Thẩm Gia Phù vừa nhẹ nhàng đặt đĩa bánh xuống, vừa rũ mắt đứng cách Kỳ Uyên ba bước chân, thưa gửi từng câu rõ ràng.

Kỳ Uyên nhìn đĩa bánh hạt đào, trước đây hắn chưa từng thấy loại điểm tâm này.

"Ai làm?" Hắn hỏi.

Thẩm Gia Phù hơi do dự, những ngón tay thanh mảnh cuộn lại, buông thõng hai bên sườn, khẽ nắm lấy vạt áo, cuối cùng vẫn nói thật: "Hồi Bệ hạ, là thần nữ làm ạ."

Kỳ Uyên thản nhiên thu hồi tầm mắt, tùy ý "ừ" một tiếng rồi bảo nàng lui ra.

"Thần nữ cáo lui."

Chuyến đi tới Ngự Thư Phòng này không hề gần, Thẩm Gia Phù ở bên trong chưa đầy một nén nhang nhưng đi đi về về cũng mất gần nửa canh giờ. Hôm nay là Cẩm Thư đi theo hầu hạ nàng. Cẩm Thư vốn hoạt bát, trên đường về đi ngang qua Ngự Uyển nên bước chân hai người chậm lại đôi chút.

"Cô nương nhìn kìa, những đóa hoa này rõ ràng chưa đến mùa, sao lại nở rộ thế kia?" Cẩm Thư nhìn cảnh tượng hoa rực rỡ trước mắt.

Hồi ở Khúc Châu, trong viện của cô nương cũng trồng nhiều hoa, nhưng hoa nở phải tùy thời tiết, không phải lúc nào cũng nở rộ cùng lúc như vậy.

Thẩm Gia Phù đưa tay chạm vào cánh hoa mẫu đơn, nói: "Trong cung có nhà kính trồng hoa, có người chuyên chăm sóc chúng, chắc là có bí quyết riêng thôi."

Cẩm Thư "ồ" một tiếng, không nói gì thêm.

Phía sau vang lên tiếng bước chân, Thẩm Gia Phù quay người lại thấy người tới liền quỳ xuống hành lễ: "Thần nữ thỉnh an Thục phi nương nương, nương nương vạn phúc."

"Thẩm cô nương mau đứng lên đi." Thục phi ngồi trên nghi trượng, giọng nói mang theo vẻ lười biếng và ý cười trêu chọc: "Thẩm cô nương là cháu gái ruột của Thái hậu nương nương, bản cung sao dám nhận lễ của ngươi."

Thẩm Gia Phù đứng dậy, không đáp lại lời mỉa mai đó: "Thần nữ tuyệt đối không dám bất kính với nương nương."

Thục phi nhìn nàng, bỗng nhiên hỏi: "Thẩm cô nương vừa từ đâu tới vậy?"

"Hồi nương nương, thần nữ vâng mệnh Thái hậu nương nương tới dâng điểm tâm cho Bệ hạ ạ." Thẩm Gia Phù cảm thấy căng thẳng một cách kỳ lạ, vô thức nhìn quanh.

Nụ cười trên mặt Thục phi nhạt đi. Thấy đôi tay trống không của Thẩm Gia Phù và cung nữ phía sau, nàng ta biết đồ đã được nhận, bèn "ồ" một tiếng rồi lạnh lùng nói: "Nếu đã vậy, Thẩm cô nương nên sớm về Thọ Khang Cung đi, kẻo va chạm phải ai đó thì lại không hay."

Nói xong vài câu, Thục phi sai người khiêng nghi trượng đi thẳng.

Tâm trạng vừa mới thư thái một chút của Thẩm Gia Phù lại trở nên tồi tệ. Nàng chọn một con đường tắt, cùng Cẩm Thư trở về Thọ Khang Cung.

Thái hậu thấy hai người tay không trở về thì trên mặt lộ rõ ý cười, quay sang nói đùa với Chu ma ma: "Nhìn xem, ta đã bảo đứa nhỏ này khéo léo mà. Điểm tâm ta nếm còn thấy ngon, lẽ nào Hoàng thượng lại không thích."

Chu ma ma ở bên cạnh cũng hùa theo lời Thái hậu. Thẩm Gia Phù chỉ đành thu lại vẻ gượng gạo trên mặt, không nói lời nào. Việc nàng vào được Ngự Thư Phòng là thật, dâng được đồ cũng là thật, nhưng cho đến tận khi nàng rời đi, đĩa điểm tâm đó vẫn nằm im bất động tại chỗ, Bệ hạ sẽ không ăn đâu. Nghĩ lại thì lần trước bát canh gừng hắn cũng có uống hớp nào đâu.

"Gia Phù có tay nghề rất khá đúng không?" Thái hậu nhắc đến chuyện này: "Bức tranh thêu lần trước con tặng ta thích lắm, ngày mai ta sẽ sai người đem treo lên.Nếu con rảnh rỗi thì hãy thêu mấy chiếc túi thơm hay khăn tay rồi mang qua cho Bệ hạ. Theo ta thấy, Bệ hạ nhất định sẽ nhận thôi."

Dù biết mục đích Thái hậu đưa mình vào cung chỉ có một, nhưng bảo nàng vứt bỏ mặt mũi để trực tiếp thêu đồ tặng Bệ hạ, Thẩm Gia Phù vẫn cảm thấy lúng túng vô cùng. Nàng vội vã lên tiếng: "Cô mẫu, con..."

Thái hậu nhẹ nhàng vỗ về tay nàng, ra hiệu cho nàng yên tâm: "Ta sẽ không để con phải tặng trực tiếp đâu, ta sẽ tìm cơ hội để con đưa đồ đi."

Đã nói đến nước này, Thẩm Gia Phù chỉ đành vâng lời.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, nàng đều ở trong thiên điện thêu khăn tay. Tuy nói tặng cho Bệ hạ, nhưng nàng thầm đánh giá tính cách của hắn, chiếc khăn này dù có đưa đi được chắc cũng chẳng giữ lại lâu. Đã vậy thì nàng cũng không cần quá tâm huyết làm gì.

Chiếc khăn tay màu xanh sẫm, Thẩm Gia Phù chỉ thêu lên đó vài nhành trúc mặc đơn giản, trang nhã. Thái hậu nhìn qua cũng thấy rất hài lòng, nhưng bà không nhìn kỹ nên không nhận ra những đường kim mũi chỉ trên chiếc khăn này có phần hơi thô sơ, cẩu thả.

Ngày hôm sau, Thái hậu sai người đi mời Kỳ Uyên qua dùng bữa. Nào ngờ không mời được.

Lan tiệp dư ở Ngưng Hương Uyển lâm bệnh rồi.

Thực ra cũng không phải bệnh gì quá nặng, nhưng Lan tiệp dư xưa nay vốn được sủng ái, bệnh này nàng ta đã cố nhịn mấy ngày, đến khi không chịu nổi nữa mới mời thái y, tin tức truyền đến tai Bệ hạ.

"Cô nương còn nhớ hôm chúng ta trở về gặp Thục phi nương nương ở Ngự Uyển không?" Cẩm Thư nghe ngóng được chuyện gì đó, trở về ghé tai nàng nhỏ giọng kể lại.