Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Mưu Đế Sủng

Chương 5.1

« Chương TrướcChương Tiếp »
Giọng nói vừa dứt, trong điện không ai mở lời, không gian rơi vào tĩnh lặng.

Sau một hồi lâu, Thẩm Gia Phù mới nghe thấy Kỳ Uyên nhàn nhạt đáp một tiếng "Được".

Sau đó, Đế - Hậu cùng nhau rời đi.

Thái hậu nhìn Thẩm Gia Phù đang lùi lại đứng sang một bên, thấy trong ánh mắt nàng mang theo quẫn bách cùng yếu ớt lén nhìn mình một cái, rồi lại vội vã thu hồi tầm mắt, khàn giọng xin cáo lui.

"Đứa nhỏ ngoan, về phòng nghỉ ngơi một lát đi, hôm nay ủy khuất cho con rồi."

Thẩm Gia Phù hoảng loạn gật đầu, lui xuống.

Ra khỏi đại môn chính điện Thọ Khang Cung, đi qua tiền viện và một đoạn hành lang ngắn mới đến lối rẽ về thiên điện. Thẩm Gia Phù bước đi vội vã, vừa mới ra khỏi tiền viện, nàng đã bắt gặp ngự liễn đang dừng lại phía trước.

"Thẩm cô nương, Bệ hạ gọi cô nương qua đó." Lưu Bỉnh Hòa vẫn đứng đợi Thẩm Gia Phù. Ông ta nói xong, thấy sắc mặt Thẩm Gia Phù có chút tái nhợt.

"Vâng, Lưu công công."

Thẩm Gia Phù không nhịn được mà thầm tính toán trong lòng xem mình có sơ hở ở đâu không. Lúc nàng nói chuyện với Thái hậu, Bệ hạ vẫn chưa tiến vào điện, chắc hẳn người không nghe thấy những lời nàng cố ý nói để khích bác Thái hậu. Nhưng nếu không phải vì chuyện đó, tại sao Bệ hạ lại gọi nàng?

Thẩm Gia Phù cẩn trọng đi tới trước ngự liễn.

Hôm nay gió thổi nhè nhẹ, trời âm u. Nam nhân mặc long bào đen ngồi trên ngự liễn mang khí chất tôn quý, khiến người ta không tự chủ được mà sinh lòng khϊếp sợ trước đế uy.

"Thần nữ thỉnh an Bệ hạ."

Kỳ Uyên nhìn nàng, ngón tay khẽ đặt trên tay vịn ngự liễn, gõ nhẹ từng nhịp đều đặn. Phải một lúc lâu sau, mới mở miệng: "Còn không nhận tội?"

Một câu nói nhẹ bẫng khiến Thẩm Gia Phù lập tức quỳ sụp xuống. Nàng lo sợ ngẩng đầu, lúc này đã sợ đến mức mất đi ngôn từ, đồng tử co rụt lại, cánh môi bị cắn đến đỏ tươi. Khi nói chuyện, nàng hơi chau mày như đang kìm nén sự sợ hãi, không thừa nhận: "Hồi Bệ hạ, thần nữ... thần nữ không biết mình có tội gì ạ."

Ngón tay Kỳ Uyên dừng lại, không rõ là đang nghĩ gì hay đã mất hứng thú. Đôi mắt hắn hơi hếch lên, tầm mắt rà soát từng tấc một trên mặt Thẩm Gia Phù, rồi buông một câu không mặn không nhạt: "Quả nhiên ngươi thông minh hơn Đoan phi."

Nói xong câu đó, ngự liễn thong thả rời đi.

Thẩm Gia Phù đợi đến khi ngự liễn không còn thấy bóng dáng mới đứng dậy. Vừa rồi quỳ hơi mạnh nên đầu gối có hơi đau nhức. Nàng thầm nghĩ đầy trào phúng: Hoàng thượng nói nàng thông minh, nhưng chút thông minh vặt của nàng đều bị hắn nhìn thấu cả rồi. Hắn đang cảnh cáo nàng, đừng có giở trò trước mặt Thái hậu.

Trở về thiên điện, Cẩm Thư và Cẩm Nhu cùng vây lấy nàng. Hai nha hoàn không được theo vào tiền điện, đợi mãi mới thấy cô nương trở về nên trong lòng nóng như lửa đốt. Thấy nàng không có chật vật, các nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Cửa phòng vừa đóng lại, Thẩm Gia Phù nhìn vào mặt Cẩm Nhu, nhỏ giọng nói: "Sau này ta nhất định sẽ đòi lại công đạo cho ngươi."

Thiên hạ này là của Bệ hạ, trong lòng Bệ hạ, nàng không sánh được với Triệu Thục Nghi, vậy thì nha hoàn của nàng cũng không sánh được với cung nữ của Triệu Thục Nghi. Nhưng chuyện tâm ý Bệ hạ, ai mà biết trước được điều gì...

Chiều hôm đó, phía Ngự tiền phái người đưa thuốc trị thương cùng rất nhiều gấm vóc thượng hạng tới, tất cả đều ban cho Thẩm Gia Phù. Nàng nhận từng thứ một, rồi chọn ra mấy sấp vải sai người mang tới Thượng Y Cục để may y phục mới.

Cuối tháng Tư, Thẩm Gia Phù lại đến Ngự Thư Phòng. Nhưng lần này không được khéo cho lắm.

"Thẩm cô nương tới đây làm gì?" Lưu Bỉnh Hòa nhìn người không mời mà đến, đoán chắc đây lại là ý chỉ của Thái hậu nương nương nên giả vờ như không biết.

Dáng vẻ nàng so với lúc mới vào cung đã thay đổi ít nhiều. Vóc người cao hơn một chút, tuy dung mạo vẫn nhu hòa kiều diễm nhưng lại mang thêm một phần chín chắn hơn.

Thẩm Gia Phù khẽ cong mặt mày, nhẹ nhàng nói: "Cô mẫu nói món bánh hạt đào này làm rất ngon, bảo ta mang một ít tới cho Bệ hạ."

Lần trước tới Ngự Thư Phòng không vào được, lần này cũng không chắc có được vào không. Thẩm Gia Phù mượn danh nghĩa Thái hậu tới tặng đồ nên không ai dám tùy tiện đuổi đi. Nàng đứng dưới hành lang, nhìn ngắm cảnh xuân trong cung.

Chẳng bằng Khúc Châu.

Nàng thầm nhận xét về cái sân ngoại viện của Ngự Thư Phòng chỉ toàn đại thụ và mấy chậu cây cảnh.

Trong Ngự Thư Phòng, Kỳ Uyên nghe Lưu Bỉnh Hòa nhắc đến người tới thì khẽ nhướng mắt. Ngồi ở phía dưới, Lan tiệp dư cũng nghe thấy. Nàng ta mặc một bộ gấm vóc màu đỏ nhạt, đứng dậy hành lễ với Kỳ Uyên. Giọng nói mang chút nũng nịu nhưng lại thoáng ý bất mãn: "Nếu Thái hậu nương nương đã sai người mang đồ tới cho Bệ hạ, vậy tần thϊếp xin phép không làm phiền Bệ hạ nữa."

Dứt lời, nàng ta chờ đợi một lúc nhưng không thấy Kỳ Uyên có ý giữ lại. Sắc mặt Lan tiệp dư hơi biến đổi, liền nói tiếp: "Tần thϊếp xin cáo lui trước."

Thẩm Gia Phù đứng dưới hành lang, thấy một người từ bên trong đi ra. Đó là một gương mặt nàng chưa từng gặp, trên tóc cài trâm vàng, mỗi cái nhíu mày hay nụ cười đều toát lên vẻ phong tình vạn chủng. Nàng đoán ra ngay thân phận của đối phương, chính là Lan tiệp dư.
« Chương TrướcChương Tiếp »