Thân phận nàng tuy không quan trọng, nhưng sau lưng nàng là Thái hậu, là Thẩm gia, Thái hậu sẽ không bỏ qua chuyện này.
Thái hậu rất tức giận, biết được Triệu Thục nghi làm Thẩm Gia Phù mất mặt như vậy, sắc mặt Thái hậu lập tức tối sầm, sai người dẫn Triệu Thục nghi tới.
“Cô mẫu đừng giận, Thục nghi nương nương đang mang thai, chỉ muốn mấy cây vải thôi, Gia Phù nhường hết cho nương nương cũng được mà, cô mẫu coi chừng tức giận không tốt cho thân thể.” Tuy Thẩm Gia Phù nói vậy, nhưng vẻ mặt và hàng mi ướt, dáng vẻ hoảng loạn luống cuống khiến người khác nhìn mà không nỡ.
Khi Hoàng hậu bước vào thì nhìn thấy cảnh tượng này, mặt không đổi sắc, tiến lên hành lễ.
Thẩm Gia Phù thấy người tới cũng luống cuống đứng dậy, khom người hành lễ.
Thái hậu lúc này lại lạnh lùng nói: “Ai gia cũng không biết, từ bao giờ lệnh giữ đồ của Ai gia lại có kẻ dám ngang nhiên cướp đoạt.”
Hoàng hậu còn chưa kịp mở miệng đã bị nghẹn, cảm thấy hơi đau đầu.
Triệu Thục nghi ỷ vào việc mang thai mà to gan lớn mật, vải Thái hậu để lại cho Thẩm Gia Phù cũng muốn cướp, cướp thì thôi đi, cung nữ dưới tay còn đánh người, thế này chẳng phải làm Thái hậu càng thêm tức giận sao.
Thẩm Gia Phù vẫn đang dịu dàng nhỏ nhẹ khuyên Thái hậu bớt giận, nàng không khuyên còn đỡ, vừa nghe nàng nói, cơn giận của Thái hậu càng không kìm được.
Hoàng hậu hết cách, cũng đành khuyên theo: “Mẫu hậu, Triệu Thục nghi không hiểu chuyện, làm sai tất nhiên phải phạt, nhưng mà nàng ta còn đang mang long thai, lỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, động thai khí thì lại lợi bất cập hại. Mong Mẫu hậu xử lý nhẹ nhàng.”
Thái hậu không nói gì, nhưng cảm xúc đã dịu đi một chút.
Lúc này, bên cạnh truyền đến tiếng thút thít rất nhỏ, bà nhìn sang, thấy Thẩm Gia Phù đang nén nước mắt, cánh môi sắp bị cắn bật máu, nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn nương theo Hoàng hậu khuyên Thái hậu: “Mong cô mẫu... xử lý nhẹ nhàng...”
Không ổn.
Hoàng hậu biết rõ tính nết Thái hậu, thầm kêu một tiếng không hay.
Quả nhiên, Thái hậu nhắm mắt, trầm giọng nói: “Đi gọi Triệu Thục nghi lên đây.”
Hoàng hậu thấy không khuyên được, lòng chùng xuống, đang định nói gì thì bỗng nghe tiếng thông báo bên ngoài.
Bệ hạ tới.
Lúc Kỳ Uyên bước vào cửa, liếc mắt một cái liền thấy nữ tử đang co mình bên cạnh Thái hậu, vừa khéo rơi xuống vài giọt nước mắt. Tầm mắt nàng chạm phải ánh mắt hắn, lập tức rũ xuống, một giọt lệ lăn xuống, rơi vào váy áo, rồi biến mất không thấy đâu nữa.
“Nhi thần thỉnh an Mẫu hậu.”
Thẩm Gia Phù nghe thấy Kỳ Uyên tới liền đoán được hôm nay không thể đòi lại công đạo cho Cẩm Nhu rồi, hậu cung chung quy là hậu cung của Bệ hạ, mà nàng lại không được coi là nhân vật quan trọng gì.
Nàng đứng dậy, im lặng hành lễ với Kỳ Uyên, ngay sau đó lui về bên cạnh Thái hậu, cúi đầu nhìn tà váy.
Kỳ Uyên nói thẳng mục đích đến.
“Nghe nói Triệu Thục nghi chọc Mẫu hậu tức giận, trẫm đã phạt nàng ta rồi.”
Cung nhân dâng trà cho Kỳ Uyên.
Thái hậu nghe xong lại nén giận, hỏi hắn: “Con phạt nó như nào?”
Kỳ Uyên lơ đãng liếc nhìn Hoàng hậu đang cười khổ, tầm mắt lại lướt qua Thẩm Gia Phù đang trốn sau lưng Thái hậu, nhàn nhạt nói: “Phạt nàng ta đóng cửa hối lỗi.”
Đóng cửa hối lỗi?
Là đang phạt hay là đang bảo vệ đây!
Thái hậu hít sâu một hơi, không nói câu này ra.
Hoàng hậu cũng nói theo: “Triệu Thục nghi tính tình lỗ mãng, hôm nay cướp gấm dệt vân của Thẩm cô nương là nàng ta sai, làm như vậy cũng có thể mài giũa tính tình của nàng ta.”
Thái hậu đâu có dễ lừa gạt như vậy, nhưng cứ nghĩ đến long thai trong bụng Triệu Thục nghi, cơn giận này của bà lại treo lơ lửng, muốn trút xuống cũng không xong.
“Gia Phù còn nhỏ tuổi, đi đường sá xa xôi vào cung, vẫn luôn ngoan ngoãn ở Thọ Khang Cung của Ai gia, không có trêu chọc hay gây chuyện với ai. Ai gia chỉ thấy nó hợp ý, nên sai người để lại ít vải vóc cho nó. Nó vui vẻ đến nhận, ai ngờ chẳng bị cướp mất đồ, mà nha hoàn của nó còn bị đánh. Trên đời làm gì có đạo lý như thế!”
Thái hậu nói, thuận thế kéo Thẩm Gia Phù đến trước mặt.
“Gia Phù mấy hôm trước còn bị ốm một trận, vừa mới khỏi bệnh, lại xảy ra chuyện lớn như vậy, là ai mà chẳng thấy tủi thân.”
Thái hậu nhắc đến chuyện này, thân mình Thẩm Gia Phù run lên, nàng cúi đầu, không ai nhìn rõ thần sắc trên mặt nàng.
Ánh mắt Kỳ Uyên dừng trên người Thẩm Gia Phù, thái độ tự nhiên, giọng điệu bình thản: “Mẫu hậu muốn trẫm làm thế nào?”
Khi hắn nói chuyện không mang theo chút áp bức nào, nhưng lại khiến người nghe không khỏi dựng tóc gáy, kinh hồn bạt vía.
Thẩm Gia Phù tất nhiên sợ, nàng vò vò góc áo, hoảng hốt cảm thấy cánh môi bị cắn đến bật máu, vội vàng nhả ra.
Thái hậu nhíu mày: “Không phải Ai gia muốn con làm thế nào, con phạt Triệu Thục nghi thì thôi đi, nhưng cũng nên bồi thường cho Gia Phù.”
Kỳ Uyên gật đầu, trong đáy mắt lạnh lẽo mang theo vài phần tùy ý: “Nếu đã như thế, Thẩm cô nương muốn cái gì?”
Hoàng hậu nhìn màn kịch trước mắt, không nhìn ra được ý tứ của Bệ hạ.
Thẩm Gia Phù quỳ xuống, hướng về phía Kỳ Uyên, không biết là khϊếp sợ hay cố tỏ ra trấn tĩnh, giọng nói vẫn còn run rẩy, nhưng lời lẽ lại rành mạch: “Bẩm Bệ hạ, tỳ nữ của thần nữ bị đánh, bị thương ở mặt, thần nữ muốn cầu xin Bệ hạ ban thuốc, để nàng ấy không bị lưu lại sẹo.”