Chương 4.1

Ngoài Ngự Thư Phòng, Lưu Bỉnh Hòa thấy một bóng người đang đi về phía này.

Lúc này mưa vẫn còn đang rơi lất phất, chiếc ô che khuất dung mạo người tới, khiến hắn không nhận ra là ai, chỉ thầm nhủ trong lòng: Vị chủ tử nương nương nào mà tốn công thế, mưa gió thế này còn tới Ngự Thư Phòng một chuyến.

Đợi người đến gần nhìn kỹ, tim hắn lập tức treo lên.

Nương nương cái nỗi gì, quả thực là phiền phức.

Lưu Bỉnh Hòa lắc đầu trong lòng, thầm nghĩ Thẩm Nhị cô nương đến thật không đúng lúc.

Nếu là ngày thường, chọn ngày nào đẹp trời cũng được, nhưng hôm nay trời mưa, Bệ hạ lại đang bực bội, Thẩm cô nương tới lúc này, chẳng phải là đúng lúc để Bệ hạ trút giận sao?

Tuy nghĩ vậy, nhưng Lưu Bỉnh Hòa vẫn bước tới đón.

“Thẩm cô nương, Thái hậu nương nương có gì căn dặn sao?” Thái độ của Lưu Bỉnh Hòa vẫn giữ lễ, dẫn nàng tới dưới hành lang.

Thẩm Gia Phù cũng không làm cao, nói thẳng mục đích đến.

“Thưa công công, Thái hậu nương nương lo trời lạnh Bệ hạ nhiễm phong hàn, nên đặc biệt sai ta mang canh gừng tới.”

Từ Thọ Khang Cung tới Ngự Thư Phòng đường không xa lắm, nhưng đi một đoạn, dù có cung nhân che chắn, Thẩm Gia Phù cũng bị mưa hắt ướt một chút. Nàng mặc bộ váy dài màu thiên thủy bích, khi những hạt mưa tí tách rơi xuống từ mái hiên, nàng như hòa vào trong bức tranh.

Dù sao cũng là ý của Thái hậu, Lưu Bỉnh Hòa không làm chủ được, đành bảo Thẩm Gia Phù đứng đợi ở đây, hắn vào hỏi ý kiến Bệ hạ.

Thẩm Gia Phù đợi một lúc, chừng gần một khắc.

Đợi Lưu Bỉnh Hòa ra truyền lời thấy Thẩm Gia Phù vẫn đứng đó, trong lòng than một tiếng. Vừa rồi hắn vào bẩm báo Thẩm cô nương đang đợi bên ngoài, Bệ hạ quả nhiên không có phản ứng gì, cứ như không nghe thấy.

Đợi Bệ hạ xử lý xong mấy quyển tấu chương mới lên tiếng, bảo hắn ra ngoài nhận lấy đồ.

Người thì không giữ lại.

Nhận được kết quả này, Thẩm Gia Phù cũng đã đoán trước được, nhưng lúc dâng đồ, thân thể vẫn không khống chế được mà hơi run rẩy.

Là do lạnh.

Trời tháng tư, lại mưa liên tiếp mấy ngày, một cơn gió thổi qua, người bình thường còn phải rùng mình, huống chi là Thẩm Gia Phù đang mặc áo xuân mỏng manh.

Lưu Bỉnh Hòa cẩn thận quan sát vị Thẩm Nhị cô nương này, thấy trên mặt nàng không có nét oán giận, cũng chỉ cúi đầu chào hắn, vâng một tiếng, rồi dẫn cung nhân rời khỏi Ngự Thư Phòng, một lần nữa bước vào màn mưa.

Hắn thật không hiểu nổi.

Lưu Bỉnh Hòa nhìn Thẩm Gia Phù dẫn người đi xa, lúc này mới xoay người mang canh gừng vào trong điện.

“Bệ hạ, đây là canh gừng Thái hậu nương nương gửi đến.”

Canh gừng được ủ trong thố sứ đặt trong hộp, tuy đi một quãng đường dài, còn đợi ngoài cửa hồi lâu, nhưng bát canh vẫn còn ấm.

Kỳ Uyên chỉ ngẩng đầu liếc qua một cái, sai người mang xuống, cũng không hỏi đến người đưa canh.

Thẩm Gia Phù trở về bị ốm một trận.

Đầu tiên là nàng đến gặp Thái hậu, Thái hậu cũng đoán được nàng không thể vào Ngự Thư Phòng, thấy sắc mặt nàng không tốt liền gọi thái y tới, cũng không hỏi chuyện ở ngự tiền.

Nàng bệnh mấy ngày, lúc đỡ hơn một chút liền nghe được các cung đang đồn đại về mình.

Không ngoài dự đoán, chuyện nàng bị cự tuyệt ngoài cửa còn đội mưa đi về đã truyền khắp các cung.

Sau khi khỏi bệnh, gương mặt bầu bĩnh của Thẩm Gia Phù gầy đi thấy rõ. Nàng nhìn vào gương đồng, phía sau Cẩm Nhu đang gỡ trâm cài cho nàng.

“Tiểu thư gầy đi rồi, nếu để phu nhân biết được chắc chắn sẽ đau lòng lắm.” Cẩm Nhu nói xong câu này liền hối hận.

Nàng nhìn thấy, hốc mắt tiểu thư quả nhiên đã đỏ lên.

Mắt Thẩm Gia Phù vốn to, đôi mắt đỏ hoe càng khiến người ta thương xót, chỉ tiếc là không đúng lúc.

Đây là trong cung, lại là ở cung Thái hậu, nàng không thể tùy tiện khóc, để người ta biết được thì không hay.

Cho nên tuy tủi thân cũng không dám khóc thành tiếng, càng không dám để nước mắt rơi xuống, đành phải nghẹn ngào, vội vàng lấy khăn tay lau khô nước mắt.

“Tiểu thư đừng khóc, đừng khóc nữa, nô tỳ kể chuyện cho người nghe được không?” Cẩm Nhu sốt ruột nói nhỏ.

Lúc này trời đã về khuya, đêm khuya yên tĩnh, giọng Cẩm Nhu cũng vô thức hạ thấp xuống.

Thẩm Gia Phù lau khô nước mắt, lắc đầu, im lặng một lát rồi nói: “Ngày mai Thượng Y Cục bên kia sẽ đưa gấm dệt vân tới, ngươi đi cùng Cầm Tâm cô cô chọn mấy cây vải đi.”

Gấm dệt vân là thứ Thái hậu nương nương dặn giữ lại cho nàng từ trước, bên Thượng Y Cục cũng nhớ rõ, chỉ cần sai người đi lấy là được.

Không ngờ ngày hôm sau, khi Thẩm Gia Phù đang pha trà ở thiên điện, Cẩm Nhu vội vàng đi ngang qua cửa, bóng dáng thoáng qua lại khiến Thẩm Gia Phù cảm thấy kỳ lạ.

Nàng đứng dậy gọi Cẩm Nhu lại.

“Cẩm Nhu, sao vậy?”

Giọng Cẩm Nhu vẫn bình tĩnh, giống như bình thường, nhưng Cẩm Nhu không quay người lại.

Thẩm Gia Phù nhíu mày, xoay người Cẩm Nhu lại, nhìn thấy vệt đỏ trên mặt Cẩm Nhu cùng vết máu rỉ ra ở khóe miệng.

“Ai... đánh?” Giọng Thẩm Gia Phù vô thức nhẹ đi, ngay sau đó lại giơ tay muốn chạm vào vết thương trên mặt Cẩm Nhu, nhưng bị Cẩm Nhu né tránh.

“Tiểu thư, nô tỳ không sao.”

Cẩm Thư và Cẩm Nhu đi theo Thẩm Gia Phù từ nhỏ, tất nhiên biết Thẩm Gia Phù bênh người mình đến mức nào. Nhưng hiện tại không phải ở Khúc Châu, đây là trong cung, các nàng đều không muốn tiểu thư gặp rắc rối.

“Ai đánh?” Giọng Thẩm Gia Phù lớn hơn, nghe kỹ còn thấy hơi run rẩy.

Cẩm Nhu ôm mặt, vẫn không hé răng. Cuối cùng là Cầm Tâm từ ngoài cửa bước vào lên tiếng, giọng điệu lo lắng: “Bẩm tiểu thư, hôm nay nô tỳ cùng Cẩm Nhu đi lấy gấm dệt vân Thượng Y Cục giữ lại cho tiểu thư, đang chọn màu, ai ngờ Sương Nguyệt bên cạnh Triệu Thục nghi bỗng nhiên nói ưng ý vải của tiểu thư, muốn đổi. Cẩm Nhu không chịu, không biết thế nào lại cãi cọ vài câu, Sương Nguyệt tát Cẩm Nhu một cái, rồi cướp số vải kia đi.”

Triệu Thục nghi.

Thẩm Gia Phù biết Triệu Thục nghi đang mang thai, cung nhân dưới tay nàng ta tất nhiên cũng không sợ đắc tội ai.

Chuyện nàng bị chặn ngoài cửa Ngự Thư Phòng trước đó đã mất mặt, ai cũng thấy thái độ của Bệ hạ, hành động dung túng cung nhân của Triệu Thục nghi là đang thăm dò.

Nhưng Thẩm Gia Phù cũng không định bỏ qua như vậy.