Trong lúc tuyệt vọng và đau đớn nhất, một luồng ánh sáng bất ngờ xé toạc bóng tối.
Linh hồn Chu Hạ An như bị một sức hút vô hồn cuốn vào, nuốt chửng, không kịp phản kháng.
...
Khi cô mở mắt ra lần nữa, đã là một nơi khác. Con phố quen thuộc, ánh đèn đường ấm áp. Chính là nơi cô đã xảy ra tai nạn vài tiếng trước.
Nhưng... tại sao cô lại ở đây?
Rõ ràng mới vừa nãy, cô còn ở trong bệnh viện.
Chu Hạ An nhìn xung quanh, cảm thấy tầm nhìn trở nên thấp bé, mặt đất như kéo gần lại.
Sao mọi người lại to cao vậy nhỉ? Giống như người khổng lồ vậy.
Đầu óc cô mơ hồ, tim đập dồn dập. Ngay bên cạnh, một cửa tiệm có tấm kính sáng bóng phản chiếu hình ảnh của cô, một bé mèo với bộ lông đen nhánh.
Hơi thở của Chu Hạ An chợt nghẹn lại. Đây chẳng phải là con mèo lao tới chỗ cô lúc đó sao? Sao bây giờ cô lại trong bộ dạng này?
"Meo." Chu Hạ An kêu lên một tiếng theo bản năng của loài mèo.
Cô đứng chết lặng, một suy nghĩ điên rồ vừa loé lên trong đầu.
Chẳng lẽ... linh hồn cô đã xuyên vào thân thể của con mèo này?
...
Giữa dòng người qua lại tấp nập, Chu Hạ An chợt nhận ra cô chẳng biết nên đi đâu, cũng chẳng có nơi nào để về. Cô cứ đi lang thang xung quanh con phố đó, cho đến khi cơn đói trong người xuất hiện.
Cô "meo" một tiếng, cúi đầu xuống nhìn vũng nước dưới chân, trong mặt nước lay động phản chiếu hai cái tai đang vểnh lên của con mèo.
Trước khi gặp tai nạn, cô còn chưa kịp ăn no. Nghĩ đến cảnh sau này phải tự mình mưu sinh trong thân thể của một sinh vật nhỏ bé bốn chân, Chu Hạ An gần như muốn bật khóc ngay tại chỗ.
Cô không muốn thế này, tại sao chứ?
Đói quá...
Lạnh quá...
Giá như ai đó có thể cứu cô thì tốt biết mấy...
Chu Hạ An trèo lên bồn cây bên vỉa hè, cô nằm sấp, quấn đuôi quanh người, hai tai cụp xuống, đôi mắt dần khép lại.
Có lẽ vì buồn ngủ, có lẽ vì mệt mỏi, chẳng đủ sức để mở mắt ra.
Đúng lúc ấy, trước tầm mắt mơ hồ của Chu Hạ An, một đôi giày thể thao cũ sờn dừng lại.
Có người ngồi xuống bồn cây bên cạnh cô.
Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc của con người, Chu Hạ An khẽ mở mắt.
Ngước lên, cô hoàn toàn bất ngờ, là Phó Thịnh Dư.
Dưới ánh đèn đường nhạt nhoà, gương mặt anh hiện lên gần đến mức không chân thật.
Anh thò tay vào túi áo, lấy ra một chiếc xúc xích, cẩn thẩn bóc lớp vỏ nhựa, rồi đặt xuống trước mặt cô.
Khoảnh khắc ấy, Chu Hạ An bỗng thấy sống mũi cay xè.