Chương 4

Tiếng la hét vang lên tứ phía.

Người bỏ chạy, người la hét kêu cứu, người cuống cuồng gọi cảnh sát và cấp cứu.

Trong đầu cô mơ mơ màng màng, cơn đau trên cơ thể như một bằng chứng xác thực rằng cô sắp rời xa trần gian này.

Cô dần nhắm mắt, chấp nhận số phận của mình. Tròn một khoảnh khắc, cô lại nghĩ đến mẹ.

Cô... sắp được đến nơi mẹ rồi...

"Chu Hạ An!"

"Chu Hạ An, cố lên, mở mắt ra đi..."

Trước khi trút hơi thở cuối cùng, cô cảm thấy ai đó ôm chặt lấy mình, gọi tên cô không ngừng.

Giọng nói quen thuộc đặc trưng ấy...

Cô đã từng nghe nó rất nhiều lần...

Trong những lần giảng bài.

Trong lớp học yên tĩnh, khi người ấy đứng trên bục giảng, gọi tên cô bằng giọng nói trầm ổn và dịu dàng.

...

Trong bệnh viện, Chu Thành Quân và hai mẹ con Hứa Nhan đang đứng bên ngoài phòng phẫu thuật của Chu Hạ An chờ đợi.

Chu Thành Quân thường ngày nghiêm nghị, lạnh lùng, ngay bây giờ cũng không giấu nổi vẻ lo lắng và bất an trên khuôn mặt.

Đằng sau lưng ông, Hứa Nhan giả vờ ôm lấy Hứa Yên Lộ, tiếng khóc lóc, thút thít vang lên không ngừng. Nhưng khi nhìn kỹ, lại chẳng thấy mấy giọt nước mặt thật của bà ta đâu, chỉ thấy trên tay Hứa Nhan có cầm một chai thuốc nhỏ mắt.

"Cầu xin ông trời, con bé còn cả tương lai phía trước, xin đừng mang con bé đi huhu..."

"Mẹ à, chắc chắn chị Hạ An sẽ không sao đâu..."

Hứa Yên Lộ không diễn đến mức lố bịch như Hứa Nhan, chỉ làm ra biểu cảm đau lòng, rồi thi thoảng cất giọng an ủi bà ta.

Nhìn cảnh tưởng trước mắt, Chu Hạ An tức đến nghiến răng.

Ở dạng linh hồn, Chu Hạ An nhìn rất rõ ánh mắt liếc nhìn nhau đầy đắc ý cùng nụ cười nhạt của hai mẹ con bọn họ.

Chỉ cần Chu Thành Quân quay đầu nhìn một cái thì có thể thấy bộ mặt giả tạo của hai mẹ con nhà đó.

Vậy mà người trên thương trường bao năm như ông ta, thủ đoạn vô biên, giờ phút này lại như một tên ngốc.

...

Linh hồn của Chu Hạ An không duy trì được lâu, thi thoảng lại chập chờn ẩn hiện, giống như sinh mệnh của cô vậy, hấp hối không biết sống chết ra sao.

Lúc cô nhìn thấy khung cảnh xung quanh lần nữa, nhìn thấy thi thể được choàng khăn trắng kín người, cô biết mình đã không còn cơ hội sống.

Cô nghĩ, Chu Thành Quân có lẽ sẽ để mẹ con cô được đoàn tụ, ở gần bên nhau. Nếu ông ta còn tình người thì sẽ chôn cất cô bên cạnh ngôi mộ của mẹ.

Nhưng khi Chu Hạ An thấy Chu Thành Quân ký tên vào giấy xác nhận hoả táng, trong lòng cô bùng lên một nỗi giận.

Sao ông ta lại đối xử với cô như thế?

Chu Hạ An gào lên: "Tôi có còn là con gái ruột của ông không hả?"

Không ai nghe thấy, Chu Hạ An lại tiến đến cào cấu Chu Thành Quân, nhưng tất cả chỉ như cơn gió xuyên qua không khí.

Chu Hạ An rơi nước mắt, nở một nụ cười thê lương.

Phải rồi, cô đã chết...

Người chết thì làm gì cũng vô ích...