Chương 3

"An An, ba về rồi."

Nhìn thấy Chu Thành Quân, cô chỉ trở nên khó chịu.

"Có chuyện gì?"

Chu Thành Quân đưa túi quà lên: "Cái này là ba chọn cho con khi đi công tác. Con xem thử xem có thích không?"

Chu Hạ An nhìn túi quà rồi nhận lấy. Cô không mở ra xem, chỉ lạnh lùng đáp: "Cảm ơn."

Thấy Chu Thành Quân vẫn đứng đó, cô nhíu mày:

"Còn chuyện gì nữa không?"

Người đàn ông ấy thở dài, giọng trầm xuống:

"Hôm nay trước khi về, ba đã đến thăm mộ mẹ con rồi. Con đừng quá buồn. Phải cố lên... Mẹ con ở trên cao chắc chắn sẽ..."

Chu Hạ An ngay lập tức ngắt lời:

"Biết rồi. Ba không cần nói thêm nữa đâu."

Cô cắn chặt răng. Không cần ông ta nhắc nhở, cô cũng tự biết cố gắng phát triển, nâng cao bản thân.

Chu Thành Quân khẽ thở dài: "Vậy con nghỉ ngơi đi, ba về phòng."

Tiếng cửa khép lại, Chu Hạ An đặt túi quà lên bàn, không buồn nhìn lại.

...

Cho đến một ngày nọ, khi mặt trời chậm rãi trôi về phía cuối trời, Chu Hạ An rảo bước trên vỉa hè ngắm nhìn con phố.

Hôm nay, cô không muốn về nhà, cho nên đã ghé vào một quán ăn nhỏ bên đường.

Một người phục vụ bước đến đưa cho cô menu.

Chu Hạ An ngẩng mặt lên, trong khoảng khắc ánh mắt khẽ khựng lại.

"Phó Thịnh Dư?"

Anh là lớp trưởng lớp cô, người luôn đứng đầu bảng thành tích. Anh luôn trầm lặng và kiên trì không bao giờ than vãn.

Cô chỉ biết gia cảnh anh không dư dả, nhưng chưa từng nghĩ sẽ gặp anh ở đây trong dáng vẻ của một người phục vụ.

Phó Thịnh Dư cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy Chu Hạ An. Anh không ngờ một cô tiểu thư như Chu Hạ An lại chọn ngồi ăn ở quán lề đường.

Anh nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, khẽ gật đầu:

"Xin chào quý khách, mời quý khách gọi món."

Chu Hạ An gọi qua loa mấy món rồi trả lại menu cho Phó Thịnh Dư. Trong lúc đợi món ăn lên, cô đưa mắt ra ngoài ngắm nhìn cảnh vật về đêm của thành phố.

Đúng lúc đó, ở con hẻm đối diện, sâu trong bóng tối, Chh Hạ An nhìn thấy một vật thể lạ đang cử động. Đến khi vật thể đó lao ra, một chút ánh sáng từ đèn đường, cô mới nhìn rõ là một con mèo đen.

Bất chợt, con mèo đen đó quay đầu, nhìn thẳng về phía cô khiến cô hơi giật mình. Rồi không hiểu vì điều gì, con mèo đen đó mặc kệ dòng xe đông đúc, nó lao nhanh và thẳng hướng về phía cô.

Chu Hạ An hoảng hốt đứng bật dậy.

Cùng lúc đó... một chiếc ô tô lao tới.

Không kịp né tránh.

Âm thanh va chạm vang lên chua chát.

Cơ thể Chu Hạ An bị hất văng lên không trung, rồi rơi mạnh xuống sàn quán.