Một tháng sau ngày mẹ mất, cha cô đưa hai người phụ nữ xa lạ đó về nhà. Không phải lén lút, không phải dè dặt, mà là đường hoàng bước vào, như thể họ luôn có quyền thuộc về nơi này.
Khi ấy, Chu Hạ An nhìn người đàn ông đó, người mang cùng dòng máu với cô, nhưng không còn nhận ra ông nữa.
Ông có còn xem cô là con gái ruột không?
Có còn nhớ người vợ đã vì ông mà đau khổ đến chết không?
Câu trả lời có lẽ là không...
Từ ngày hai mẹ con kia vào nhà, không khí trong gia đình luôn căng như dây đàn.
Cô không hoà hợp nổi với ai. Cô không chào hỏi, không ngồi ăn chung, không muốn để họ có cơ hội giả vờ tử tế với mình.
Mỗi lần vô tình đối mặt, là một lần tranh cãi nổ ra.
Hoặc im lặng đến ngột ngạt, hoặc khó chịu đến mức khiến cô muốn hét lên.
Nhưng rồi sao?
Dù cô có tức giận đến mức nào, dù cô có la hét hay đập phá, mẹ cô cũng không thể sống lại.
...
Buổi tối buông xuống, những ánh đèn đường ngoài kia phản chiếu lên mặt sàn, lấp lánh từng mảng sáng.
Trong phòng, Chu Hạ An tập trung học bài, chẳng mảy may quan tâm đến ngoài kia.
Cô không biết rằng, người đàn ông trụ cột trong gia đình đã trở về sau chuyến công tác.
Chu Thành Quân bước vào, mang theo hơi lạnh của không khí và thời tiết. Đi theo sau ông là trợ lý thân cận, trên tay còn xách theo nhiều túi quá lớn nhỏ, đưa cho bảo mẫu trong nhà.
Hứa Nhan vui vẻ bước đến, nhận lấy áo khoác của Chu Đình Quân.
"Mình đi làm vất vả như vậy, cần gì mua nhiều quà cho tốn kém." Bà ta bày ra bộ mặt hỏi han quan tâm nhưng ánh mắt thi thoảng lại liếc về những túi quà của những thương hiệu xa xỉ với dáng vẻ vui sướиɠ.
Hứa Yên Lộ không khách sáo như mẹ. Cô ta lập tức tiến đến mở một túi không chút dè dặt.
Vừa nhìn thấy chiếc vòng tay hàng hiệu bên trong, mắt cô ta sáng rực:
"Ba, con cảm ơn ba! Con thích cái này từ lâu rồi!"
Giọng cô ta đầy hứng khởi, không hề miễn cưỡng như một đứa trẻ gặp đúng thứ mình muốn.
Chẳng biết từ lúc nào, miệng cô ta đã gọi Chu Thành Quân là "ba" trôi chảy đến mức tự nhiên như ruột thịt.
Chu Thành Quân nhẹ gật đầu, không tỏ ra khó chịu trước hành động đường đột đó. Thậm chí vẻ mặt ông còn có chút hài lòng.
Ông bỗng nhiên nhớ đến, cất tiếng hỏi: "An An đâu rồi?"
Hứa Nhan mỉm cười: "Con bé ở trên phòng."
Chu Thành Quân gật đầu, cầm một vài túi quà do ông đích thân chọn cho cô, bước lên lầu.
Cốc! Cốc! Cốc!
Tiếng gõ cửa vang lên, ngắt ngang mạch suy nghĩ của Chu Hạ An.
Cô hơi nhíu mày, nhưng vẫn đứng dậy mở cửa.