Chương 17

Hiện tại, chiếc du thuyền tuần tra – báu vật của trạm trưởng – đã bị hư hỏng nặng. May mắn thay, nhờ vào động cơ ngụy trang do đội đặc khiển điều tra mang đến, con tàu mới có thể tiếp tục hoạt động.

“Á a a!!!”

Trên thuyền vang lên tiếng hét thảm thiết đầy đau đớn của một người đàn ông.

“Vương Viễn! Bình tĩnh lại!”

Lúc này, toàn thân Trần Tân Nguyệt đã đẫm máu. Cô ngồi đè lên người Vương Viễn, dùng sức nặng cơ thể để khống chế hắn – Người đàn ông đang điên cuồng giãy giụa trong cơn đau.

Đội trưởng Trần không chần chừ, trực tiếp nhét cán súng vào miệng Vương Viễn để ngăn hắn cắn đứt lưỡi.

Không có thuốc gây mê, cô buộc phải dùng chủy thủ cắt bỏ phần thịt bị nhiễm trùng ở vết thương bị cụt tay của Vương Viễn. Nếu cả phần xương cũng đã bị lây nhiễm, thì cô chỉ còn cách chặt bỏ hoàn toàn luôn.

Nửa giờ trước, tất cả bọn họ đều tin rằng đám dị chủng đang hướng về phía hải đăng. Không ai ngờ rằng vương chủng lại lặng lẽ đi theo Kiều Ân, lần theo dấu vết mà tìm đến con thuyền của họ – Thậm chí còn bám theo suốt một đường đến tận trạm cung cấp.

Trong tình thế nguy cấp, Trần Tân Nguyệt đã dùng quả hỏa tiễn cuối cùng thành công bắn trúng mục tiêu, thu hút toàn bộ sự chú ý và thù hận của vương chủng, từ đó dẫn nó rời khỏi trạm cung cấp.

Trong quá trình đó, họ bị đánh chìm thuyền. Vương Viễn, vì cứu cô, đã bị cắn đứt một cánh tay. Còn những đội viên khác... toàn quân bị tiêu diệt.

Giờ đây, Kiều Ân đang run rẩy ngồi ở phía trước, cố gắng điều khiển du thuyền. Thực ra hắn chẳng hề biết lái. Nhưng lúc này, chỉ còn lại ba người, hắn cũng đành "không trâu bắt chó đi cày".

“Đội trưởng... em em em... em chưa từng lái du thuyền!”

Trong cơn bão khủng khϊếp, từng lời họ nói ra đều như gào lên bằng toàn bộ sức lực.

“Vậy cậu từng lái cái gì?!”

“Em... cái mô-tô cũ của ba em...”

“Vậy thì coi cái này là mô-tô mà lái đi!!!”

Giọng của Trần Tân Nguyệt lúc ấy đầy sát khí, như thể sắp ăn tươi nuốt sống người khác. Kiều Ân sợ đến mức không dám phản kháng, lập tức nghiêm túc cầm lái, thật sự bắt đầu điều khiển du thuyền.

“Đội... đội trưởng!”

Vị tân binh chỉ mới mười bảy tuổi gần như bật khóc vì tuyệt vọng.

“Phía trước... phía trước kìa...”

Trần Tân Nguyệt quay đầu lại — Và trước mắt cô, là vô số bóng đen đang kéo đến, đặc quánh như lũ mực tràn bờ.

“Đáng chết!”

Cô nghiến răng, dùng tay áo hung hăng lau đi máu trên mặt.

Nhưng toàn bộ đạn dược đã cạn kiệt trong trận chiến vừa rồi. Lúc này, đội trưởng Trần chỉ còn biết siết chặt lấy chủy thủ trong tay, chuẩn bị liều mạng đến cùng.

Thật ra, ngay từ khoảnh khắc quyết định dụ vương chủng rời đi, cô đã không nghĩ mình còn có cơ hội sống sót. Cô chỉ hy vọng... có thể cầm cự được phút nào hay phút đó.

Kiều Ân đã liên lạc với tổng bộ và tổ chức Trừ Uế Quan. Viện binh chắc cũng không còn xa nữa.

Ngay lúc cô chuẩn bị liều chết đánh cược lần cuối, thì ở phía xa — Ngọn hải đăng vốn im lìm bỗng tắt đèn đỏ cảnh báo. Thay vào đó, một luồng sáng vàng ấm áp chợt lóe lên trong màn đêm, rồi lập loè như nhịp tim sống dậy.

Trần Tân Nguyệt sững người.

Đó chính là tín hiệu hướng dẫn tàu thuyền đi lạc tìm về hải đăng.

Ai đó... đang ra hiệu với họ:

—— "Đến chỗ ta này."