Chương 14

Còn lúc này, Nguyên Dã chẳng hề để tâm tới Larry vẫn đang treo lơ lửng trên hải đăng, cũng không bận lòng đến việc lộ ra thực lực sẽ dẫn đến những suy đoán gì. Cậu chỉ chăm chú nhìn về phía sinh vật kỳ lạ màu hồng nhạt đang liều mạng bỏ chạy kia.

Nó có tám chiếc xúc tu nhưng lại rất ngắn. Trong cơn hoảng loạn, dáng vẻ bỏ chạy của nó vừa lúng túng vừa buồn cười, như thể vừa lăn vừa bò, trông đến là đáng yêu.

Nguyên Dã chưa từng thấy sinh vật nào như vậy, nên theo bản năng nhìn thêm hai lần.

Thiếu niên cũng không vội, vì biết sớm muộn gì nó cũng sẽ phải dừng lại.

Quả nhiên, ngay lúc ấy, thân hình bạch tuộc nhỏ đột ngột khựng lại, anh cố dùng giác hút bám lấy thi thể để giảm tốc, nhưng lực quán tính quá mạnh khiến cả người anh bị hất văng ra, đập bẹp xuống đất như một cái bánh nướng áp chảo màu hồng nhạt.

Bùm!

Bạch tuộc nhỏ cứng đờ tại chỗ, đôi mắt tròn xoe ngẩng lên, lập tức đối diện với một cái miệng há rộng như chậu máu.

Diệp Vân Phàm: “...”

Đây là kiểu tiến thêm một bước thì đầu tuộc rơi xuống đất, lùi một bước thì tan xương nát thịt sao?

Cảm ơn, vì đã nhắc nhở.

Nếu không phải vì thời cơ không phù hợp, anh thật sự rất muốn dùng xúc tua để chắp tay cảm tạ.

Có lẽ vì toàn bộ sự chú ý của bạch tuộc nhỏ vừa rồi đều tập trung lên người thiếu niên có dị đồng kia, hoặc cũng có thể là do cơn bão khủng khϊếp đã làm rối loạn cảm giác của anh với môi trường xung quanh, nên anh đã không kịp phát hiện ra... sau lưng mình, một con quái vật đã lặng lẽ đứng đó từ lúc nào.

Tuy bạch tuộc nhỏ dừng lại, nhưng điều đó không có nghĩa là dị chủng đang nóng lòng muốn xé xác anh sẽ dừng lại theo. Gần như ngay khoảnh khắc anh ngã nhào nằm rạp xuống, cái miệng to như chậu máu kia lập tức lao tới.

Tốc độ của đối phương quá nhanh, Diệp Vân Phàm căn bản không thể né tránh.

Nhưng đao của Nguyên Dã còn nhanh hơn.

Cậu vung tay chém xuống — Một nhát chia đôi.

Diệp Vân Phàm thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy rõ lưỡi đao kia, hoặc có lẽ phải nói rằng, đao ấy còn chưa thật sự chạm vào quái vật trước mặt, thì nó đã bị xẻ đôi thành hai khối thịt khổng lồ.

Má...

Bạch tuộc nhỏ nằm bò bất động tại chỗ, cả người cứng đờ, không dám nhúc nhích. Cuối cùng thì anh cũng hiểu vì sao người kia không đuổi theo mình, thì ra kỹ năng của cậu có thể đánh AOE (diện rộng) khủng khϊếp như vậy?!!

Đáng giận, rốt cuộc ai mới không phải là con người ở đây chứ!!!