Hạ Đình Đồng bị áp giải vào Lạc Mai Viện.
Đã nhiều năm rồi y không bước chân vào đây.
Trước bảy tuổi, y và Vân Chỉ sống cùng một nơi. Khi đó còn nhỏ, tính cách lại nhút nhát, chẳng hiểu gì cả. Người khác nói một ngày làm thầy, cả đời làm cha, y liền thật sự coi Tông chủ là cha, coi Vân Chỉ là đệ đệ.
Tông chủ thích phong nhã, Hạ Đình Đồng để lấy lòng người, những việc như hứng sương pha trà, quét sương thu pha mật, y đều làm không ít.
Mỗi khi thấy sư trưởng nhận lấy, chỉ cần xoa đầu y một chút, rồi tùy tiện khen một câu có lòng, cả người y liền vui sướиɠ, như thể đắm chìm trong mật ngọt.
Thuở nhỏ ngu muội, không biết ranh giới là gì, cũng không nắm rõ thân phận địa vị của mình. Y nghĩ tông môn là nhà của mình, ngày thường tận tâm tận lực, đốc thúc Vân Chỉ học tập tu luyện.
Y nghĩ tiểu sư đệ thích y, cho đến khi Vân Chỉ tặng y một pháp khí. Đó là một thanh kiếm nhỏ tinh xảo, trên thân khảm những viên đá quý đỏ rực. Lưỡi kiếm chưa mở, đặt gọn trong hộp, sáng lấp lánh như tấm gương trắng tinh, phản chiếu rõ đôi mắt đầy khao khát của y.
Vân Chỉ nói: ‘‘Huynh thích không? Tặng huynh đó, ca ca."
Thế là y vui vẻ nhận lấy.
Quay đầu lại, Vân Chỉ nói một câu tiểu sư huynh cướp đồ của ta, hắn bắt nạt ta, ta không muốn nhìn thấy hắn nữa, thế là y bị sư phụ không nói một lời, đánh sưng tay, rồi lại bị đưa đến Giới Luật Đường đánh năm mươi roi.
Sau đó bị đuổi đến viện đệ tử xa xôi nhất, không bao giờ quay lại nữa.
Mặc dù sau này Vân Chỉ tìm y xin lỗi, nói không biết đó là quà sinh thần Đại sư huynh đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho y, thấy y thích nên vô thức tặng cho y. Sau này Đại sư huynh hỏi kiếm đi đâu, hắn ta sợ Đại sư huynh buồn, nhất thời buột miệng nói ra...
"Tiểu sư huynh, huynh sẽ tha thứ cho ta chứ?"
Hạ Đình Đồng bảy tuổi có thể làm gì đây?
Y chỉ có thể dưới ánh mắt rưng rưng nước mắt của Vân Chỉ, nhẹ nhàng nói, không sao.
Mặc dù cái tên đồ ăn cắp đã theo y ba năm sau lưng, mặc dù mấy sư huynh từ đó coi y như người vô hình, mặc dù y bị đánh một trận tàn nhẫn, nằm liệt nửa năm, nhưng y không có cách nào, sau lần đó thận trọng từ lời nói đến việc làm, không dám nảy sinh dù chỉ một chút tham vọng không chính đáng.
Độc lai độc vãng, trầm mặc ít nói, đần độn chậm chạp đã trở thành dấu ấn trên người thiếu niên Hạ Đình Đồng, cho đến rất lâu rất lâu, rất nhiều năm sống dở chết dở, y đi đến một thế giới rộng lớn hơn, gặp gỡ đủ loại người, chứng kiến nhiều âm mưu quỷ kế hơn, bóng tối thời niên thiếu mới tan biến, y cũng đã xóa sạch sự tự ti và hoảng sợ như khắc vào linh hồn.
*
"Hai đứa các ngươi hãy tự kiểm điểm cho tốt! Khi nào nghĩ thông suốt thì khi đó mới được ra!"
Giọng nói giận dữ của Tông chủ vang lên phía sau, sau khi nói xong một câu thì ‘‘ầm" một tiếng, toàn bộ sân viện bị phong tỏa.
Cấm chế từ bốn phương tám hướng nổi lên, như một cái bát úp ngược, che kín Lạc Mai Viện.
Trong đình viện trở lại yên tĩnh, Hạ Đình Đồng vươn vai, cảm thấy các khớp xương kêu răng rắc, sau khi đứng thẳng, thân hình lại cao thêm một chút.
Dù sao trước mặt Tông chủ, y luôn cúi đầu rụt cổ, khom lưng làm ra vẻ thấp kém, cũng khá là đau lưng mỏi gối.
Yn đẩy cửa lớn, nhẹ nhàng bước vào phòng.
Có Vân Chỉ và Thẩm Hề Viên gây chấn động trước đó, chút đào hoa nhỏ bé mà Hạ Đình Đồng gặp phải đối với Tông chủ mà nói chẳng đáng là gì. Hơn nữa, Tông chủ tin chắc y sẽ nghĩ thông suốt, sẽ chọn tông môn, cũng không phạt y, chỉ cấm túc.
Không như Vân Chỉ, một trăm năm mươi roi, da thịt nát bươn, nằm trên giường, mặt tái nhợt, lặng lẽ rơi lệ.
Hạ Đình Đồng kéo một chiếc ghế đặt trước giường, vắt chân ngồi xuống rồi chống cằm: ‘‘Thiếu Tông chủ, vẫn còn nghĩ đến tiểu Ma tu của người sao?"
Vân Chỉ nghe vậy sắc mặt thay đổi, hắn ta nhìn chằm chằm Hạ Đình Đồng, trong ánh mắt vốn trong trẻo mềm mại, lại có cả sự hung ác độc địa: ‘‘Có phải huynh đã tố cáo chúng ta với cha không!"
"Đương nhiên là ta rồi, không thì còn ai nữa?" Hạ Đình Đồng sảng khoái thừa nhận, một tay dựa lên lưng ghế, co chân đạp lên mặt ghế, ngả ra sau. Chỉ có hai chân ghế đứng vững, lắc lư, trông rất lêu lổng.: ‘‘À, đương nhiên, cũng có thể là các ngươi quá nhập tâm, không cẩn thận để Tông chủ bắt gặp cảnh xuân sống, dù sao người già truyền thống, không chịu nổi kí©h thí©ɧ đó đâu."
Vân Chỉ: "..."
Hắn ta nhận ra Hạ Đình Đồng đã thay đổi, tiểu sư huynh trước đây tuyệt đối sẽ không cãi lại hắn ta, chưa từng nói với hắn ta một lời nặng nề nào, ngay cả trước khi bị trọng thương rơi xuống vách đá, y chỉ nhìn hắn ta bằng đôi mắt đáng ghét ấy — vừa kinh hoàng, vừa đau đớn, trong mắt chỉ toàn nỗi buồn.
Hắn ta biết Hạ Đình Đồng quan tâm hắn ta, nhưng ai cần sự quan tâm của một con chó hoang, trầm lặng, vô vị, tuân thủ quy tắc, một kẻ vô dụng có căn cốt bình thường, cả đời khó thành đại đạo. Y không bằng Thẩm Hề Viên, anh tuấn, thú vị, bí ẩn, mạnh mẽ, có vô số ý tưởng để lấy lòng hắn ta, khiến hắn ta vui vẻ.
Giữa người yêu và một hòn đá lót đường có hay không cũng được, hắn ta đương nhiên phải chọn người yêu.
Hạ Đình Đồng sẽ hận hắn ta, hắn ta đã sớm dự liệu. Nhưng thì sao chứ? Vốn dĩ là hòn đá lót đường cha đã chọn cho hắn ta, tận dụng hết giá trị của nó mới là số mệnh của y.
Chỉ là giờ đây hòn đá lót đường đã lộ ra bộ mặt thật, trở nên độc ác hơn.
Hoặc, đây mới là bản tính của y?
"A Viên nói không sai, ngươi quả nhiên không muốn thấy ta tốt đẹp."
Vân Chỉ chống người dậy, dù sao cũng đã xé toạc mặt nạ, hắn ta cũng không muốn giả vờ nữa, bỏ đi vẻ ngây thơ và lương thiện duy trì trên mặt, hắn ta ngẩng đôi mắt đỏ ngầu, cười mỉa: ‘‘Ngươi cái gì cũng không bằng ta, từ trước đến nay chắc chắn ngày nào cũng ghen tị với ta, sao, khó khăn lắm mới bắt được nhược điểm của ta một lần, thấy ta bị phạt, bây giờ trong lòng vui như nở hoa rồi chứ?"
Hạ Đình Đồng vỗ đùi cười lớn: ‘‘Đúng vậy, dù sao đã lâu rồi không gặp được kẻ ngu ngốc ngây thơ như ngươi."
Vân Chỉ nghiến răng nghiến lợi, vốn định mắng lại, nhưng khi nhìn Hạ Đình Đồng, nhìn bộ y phục đệ tử đã bạc màu của y, bỗng nhiên lại nảy sinh một cảm giác ưu việt cao ngạo.
"Thật ra dù nhất thời bị ngươi mưu tính thì sao chứ, ta vẫn là Thiếu Tông chủ, cha của ta là sư phụ của ngươi, ngươi chính là một con chó được Ngọc Hành Tông nuôi, ngoài việc vẫy đuôi cầu xin ta, không có đường sống nào khác."
"Sau này dù không muốn, chỉ cần muốn ở lại tông môn thêm một ngày thì phải nghe lời ta. Mặc dù với tư chất của ngươi, ngay cả xách giày cho ta cũng không xứng."