Chương 8: Ngọc Hành (5)

Ngọc Hành Tông không lớn, những góc mà Vân Chỉ và Thẩm Hề Viên hẹn hò thực ra chỉ có vài chỗ.

Hạ Đình Đồng bước đi nhẹ nhàng, như một con mèo rón rén, Phù Phong Yên cũng theo sát phía sau, hai người lặng lẽ đi trong bóng tối.

Lăn lộn trong giới tu chân bao nhiêu năm, Hạ Đình Đồng sử dụng thuật ẩn thân cực kỳ tốt, y thu lại hơi thở, không để lộ một chút linh lực nào, như một làn gió đi từ viện đệ tử đến phía sau núi, không gây ra một chút chú ý nào.

"A Viên..."

Trong góc phát ra tiếng động nhỏ, Hạ Đình Đồng dựng tai lên, lập tức dừng lại, kéo Phù Phong Yên đang dán chặt phía sau, cùng nhau chen vào một gốc cây lớn.

Giữa cỏ cây có tiếng nước mập mờ nhỏ, cùng với tiếng thở dốc gấp gáp, củi khô lửa cháy bùng lên dữ dội, tiếng động không ngừng vang lên.

Một lát sau, y nghe thấy giọng nói ngọt ngào của Vân Chỉ vang lên: ‘‘Ta đã khuyên tiểu sư huynh, huynh ấy đồng ý giúp chúng ta che giấu rôig."

"Hắn có làm khó ngươi không?"

"Không. Ta và huynh ấy lớn lên cùng nhau, huynh ấy đối xử với ta rất tốt... chỉ là từ nay về sau, ta và huynh ấy e rằng sẽ có hiềm khích."

"Huynh ấy quan trọng hay ta quan trọng..."

"Tiểu sư huynh đương nhiên không thể sánh bằng huynh, trên đời này chỉ có một A Viên."

"Vậy nếu ta muốn gϊếŧ hắn thì sao?"

Im lặng rất lâu, giọng nói hơi kinh ngạc của Vân Chỉ vang lên: "Đây là trong tông môn, huynh điên rồi, thân phận của huynh sẽ bị bại lộ đấy!"

"Hắn là một mối đe dọa, Hạ Đình Đồng đã thấy ta ra tay, biết thân phận của ta, điểm yếu của chúng ta đang nằm trong tay hắn, nếu sau này hắn dùng chuyện này để uy hϊếp thì sẽ gây ra rất nhiều phiền phức."

"Nhưng huynh ấy đã đồng ý với ta..."

"Ai biết hắn nghĩ gì? Ta đã đâm hắn hai kiếm, không biết hắn hận ta đến mức nào."

"Nhưng... tu vi của tiểu sư huynh ngang với ta, nếu ra tay, ta và huynh ấy chỉ có thể hai bên đều thiệt."

"A Chỉ ngốc, sao ta nỡ để ngươi bị thương? Ta sẽ làm, không phải hắn thích phàm nhân đó sao? Ngươi tìm cơ hội, hẹn phàm nhân đó ra ngoài..."

...

Hai người đó đang nghiêm túc bàn bạc cách gϊếŧ người diệt khẩu, Phù Phong Yên đột nhiên cúi đầu nhìn Hạ Đình Đồng.

Bên tai đầy rẫy những tính toán ác ý và sát khí, nhưng y lại chẳng hề bận tâm, chỉ nắm Linh Tiên, khóe miệng mỉm cười, xoạt xoạt mách lẻo.

"Sư phụ, giờ Tý khắc thứ nhất, rừng tuyết sau núi hai mươi dặm về phía tây bắc, trong rừng trúc nhỏ, tiểu sư đệ và đệ tử ngoại môn Thẩm Hề Viên hoang da^ʍ."

Cất Linh Tiên đi, Hạ Đình Đồng chỉ hận mình vẫn còn quá nghèo, không thể mua được đá Lưu Ảnh hay gì đó, nếu không thì tác động có lẽ sẽ lớn hơn.

Rất lâu sau, Linh Tiên nóng lên, trên đó hiện ra hai chữ lạnh lùng: ‘‘Tiếp tục điều tra!"

Hai người trong rừng trúc nhỏ thỏa mãn rời đi.

Hạ Đình Đồng vươn vai, chậm rãi bước ra, mấy ngày nay thời tiết rất đẹp, ánh trăng rất sáng, chiếu sáng con đường trắng xóa, cổng núi yên tĩnh, lúc này có một sự tĩnh mịch lạnh lẽo của vạn vật.

Phù Phong Yên đi theo phía sau: ‘‘Ngươi rất ghét bọn họ."

"Từng ghét." Hạ Đình Đồng nhét Linh Tiên vào trong ngực: ‘‘Bây giờ chỉ muốn nhanh chóng giải quyết thôi."

Nếu không phải liên quan đến phong ấn Hàn Sơn Cảnh, y đã sớm như mấy kiếp trước, sau khi tỉnh dậy ở vách đá thì liền trực tiếp rời khỏi nơi này.

Trong mười ba năm ở Ngọc Hành Tông này, Hạ Đình Đồng sống cực kỳ mệt mỏi.

Sư phụ không thích y lắm, các sư huynh cũng không thân thiết với y, mỗi ngày y đi theo sau Vân Chỉ, mùa hè nóng thì quạt, mùa đông lạnh thì đốt than, Thiếu Tông chủ yếu ớt cao quý, y là sư huynh, lại là người cùng tuổi, nên phải phục vụ như một nô bộc.

Thời gian bị vắt kiệt vô tận, y chỉ có thể tu luyện vào ban đêm, không dám ngủ, vì căn cốt của y bình thường, chỉ cần lơ là một chút là sẽ đình trệ. Ban ngày cũng phải cẩn thận, dù sao Vân Chỉ chỉ cần có chút đau đầu sốt nhẹ, y liền bị nhắc nhở, đánh đập một trận.

Mọi người đều nói tông môn có ơn với y, Tông chủ và Thiếu Tông chủ có ơn sâu như núi với y, cứu mạng y, dẫn y vào con đường tu tiên, là tình nghĩa mấy đời mấy kiếp không trả hết.

Người khác tu luyện là điều đương nhiên, y tu luyện, dường như mỗi hơi linh lực hấp thụ đều là nợ bọn họ, phải trả.

Hạ Đình Đồng đã trả nợ mấy kiếp, bị lừa gạt khổ không tả xiết.

Sau này cuối cùng cũng hiểu ra một điều.

Một số người và một số việc là một đám dây leo mục nát quấn quanh người, càng mềm mỏng nhượng bộ, chúng chỉ càng siết chặt hơn. Muốn thoát ra, chỉ còn cách dùng thủ đoạn sấm sét, nhanh tay chém đứt mớ bòng bong ấy.

*

Giờ Tý, Linh Tiên nóng lên, Tông chủ giật mình tỉnh giấc, nhìn thấy trên đó hiện ra một hàng chữ nhỏ: ‘‘Hôm nay tiểu sư đệ và đệ tử ngoại môn đêm khuya thảo luận tiên thuật hai canh giờ ở Lạc Mai Viện, trời sáng Thẩm Hề Viên trèo tường rời đi."

Tông chủ: "..." Lạc Mai Viện là nơi ở của Vân Chỉ.

Đệ tử của ông ta, vẫn cần cù, tận tâm tận lực như trước.

Tông chủ xoa cái đầu đau nhức, vẫn chưa nghĩ ra cách xử lý tốt nhất, không thể để cha con bọn họ sinh ra hiềm khích, chỉ trả lời y: ‘‘Tiếp tục theo dõi."

Sáng hôm sau, chữ viết trên Linh Tiên dao động.

"Hôm nay giờ Sửu, tiểu sư đệ và đệ tử ngoại môn hẹn nhau leo núi, đến động Phù Linh, vào suối Thiên Thủy, bây giờ mới về."

Tông chủ đang pha trà. Nước suối lạnh trên núi ngọt lành nhất, lại thêm việc đốt hương pha trà vốn là thú tao nhã, vì thế mỗi ngày ông ta đều không thể thiếu một ấm trà.

Chỉ là, suối Thiên Thủy là nguồn của tất cả các dòng nước trong Ngọc Hành Tông.

Tông chủ nhìn chén trà vừa pha của mình, đột nhiên không uống nổi nữa.

"Tiểu sư đệ và đệ tử ngoại môn vào tầng hai Tàng Thư Các, ba canh giờ, đến tối mới ra."

Tông chủ đi đến Tàng Thư Các lật sách, nhìn thấy trên giá sách, có dấu vết nước mờ.

"Tiểu sư đệ và đệ tử ngoại môn luyện kiếm ở trường đấu..."

"Tiểu sư đệ và đệ tử ngoại môn ở thư phòng..."

"Tiểu sư đệ và đệ tử ngoại môn ở cây cổ thụ sau núi..."

...

Hạ Đình Đồng hễ có động tĩnh là lập tức gửi báo cáo, lại còn viết vô cùng chi tiết, không sót một việc nhỏ nào. Báo cáo nối tiếp báo cáo, ngày đêm không ngừng, cứ như thể y đang nấp dưới gầm giường của Vân Chỉ, mọi hành tung đều bị nhìn thấu. Chỉ trong vỏn vẹn năm ngày ngắn ngủi, Tông chủ đã bị ép đến giới hạn chịu đựng.

Ông ta chống đầu, mắt thâm quầng, ngồi dưới hành lang, nghi ngờ cuộc đời.

Năm ngày, báo cáo mười hai lần.

Hoang đường! Phóng túng! Không thể nhìn nổi!

Ông ta nhìn ra xa, vài cảnh đẹp ít ỏi của Ngọc Hành Tông nằm rải rác trong núi xanh tươi, gió nhẹ thổi qua, nhưng ông ta lại cảm thấy cả tông môn của mình đều không còn trong sạch nữa.

Cổng lớn khẽ kêu, Tông chủ quay đầu lại thì liền nhìn thấy con trai mình cười đi tới: ‘‘Cha, con muốn cầu xin cha một chuyện."

Tông chủ mặt đơ ra, im lặng không nói.

Mấy ngày nay Vân Chỉ thấy Hạ Đình Đồng và phàm nhân kia không rời nửa bước, hai người ăn ở cùng nhau, thực sự cảnh giác, không thể ra tay.

Nếu bọn họ muốn diệt trừ hậu họa thì cần phải dẫn hai người bọn họ xuống núi, trong Ngọc Hành Tông, Tông chủ tu vi Thất Cảnh, gϊếŧ Hạ Đình Đồng trước mặt ông ta là chuyện tuyệt đối không thể.

Hôn sự là một cái cớ rất tốt, chỉ cần để bọn họ rời khỏi lãnh địa Ngọc Hành Tôn thì sẽ có hàng trăm ngàn cách để bọn họ không bao giờ quay lại được nữa.

Vốn dĩ hắn ta cũng đã đồng ý với Hạ Đình Đồng, giúp y cầu xin, bây giờ vừa hay, thuận nước đẩy thuyền.

Chỉ là không biết vì sao, hôm nay ánh mắt của cha có chút kỳ lạ.

Vân Chỉ bỏ bỏ qua những dấu hiệu khác thường, nhanh chóng ngồi xuống cạnh Tông chủ, nghiêng đầu cười ngoan ngoãn: ‘‘Cha, tiểu sư huynh đã khỏe mạnh rồi, chuyện con nói lần trước cha còn nhớ không? Tiểu sư huynh đã cứu con một mạng, có phải nên có một phần thưởng không?"

"Chuyện hôn sự của huynh ấy và phàm nhân kia, hay là cha cứ đồng ý đi. Nếu có thể để người có tình cuối cùng trở thành quyến thuộc thì cũng là một chuyện tốt đẹp mà."

Tông chủ: "Người có tình?"

Vân Chỉ không nhận ra sự tức giận bị kìm nén trong giọng điệu của đối phương, lo lắng nói: "Đúng vậy, phàm nhân kia không thể tu tiên, lại mù nữa, nếu bị đuổi xuống núi, hắn sẽ sống thế nào? Tiên phàm khác biệt, tuổi thọ vốn đã có hạn, hắn không thể ở bên tiểu sư huynh được mấy năm, cần gì phải để hắn chờ đợi từ năm này qua năm khác, lãng phí tuổi xuân."

"Người yêu nhau nếu không thể ở bên nhau, vậy thì quá bi thảm, sao không tác thành cho bọn họ?"

"Sau này tiểu sư huynh cũng sẽ biết ơn chúng ta."

Ánh mắt lạnh lùng của Tông chủ quét qua khuôn mặt Vân Chỉ, lướt qua đôi môi vẫn còn hơi rách da sau khi được xử lý, còn có vết đỏ còn sót lại sau tai, cùng với chiếc cổ áo lông ép chặt vào cổ.

Cái vẻ khổ sở khuyên nhủ này của hắn ta, là đang cầu xin cho Hạ Đình Đồng sao? Rõ ràng hắn ta là đang cầu xin cho chính mình! Cầu xin đường lui cho hắn ta và đệ tử ngoại môn kia!

Không thể chịu đựng được nữa, Tông chủ một tay túm lấy, giật mạnh cổ áo lông trên vai hắn ta ra. Dưới cổ trắng nõn, mọi dấu vết đều lộ rõ, phơi bày mức độ phóng túng đến tận cùng!

Nghĩ đến những Linh Tiên hắn nhận được ngày đêm, nhìn thấy dấu vết trên người con trai, cùng vẻ phóng túng của đệ tử ngoại môn kia, Tông chủ cuối cùng không nhịn nổi. Ông ta quay sang đứa con trai không nghe lời, vung tay, rút ra chiếc roi tre.

"Đồ nghịch tử vô liêm sỉ! Ngươi quỳ xuống cho ta!"

Vân Chỉ "phịch" một tiếng quỳ xuống, hắn ta nhìn khuôn mặt âm trầm của cha, trong mắt vẫn còn một mảnh mờ mịt: ‘‘Cha?"

...

Thiếu Tông chủ bị đánh một trận tàn bạo, một trăm năm mươi roi, máu me đầm đìa được khiêng từ Giới Luật Đường ra, sau đó bị nhốt vào Lạc Mai Viện, cấm túc.

Còn về đệ tử họ Thẩm kia, nói là tự ý xông vào cấm địa, hành tung quỷ dị, còn trộm một món linh khí, loại đệ tử tay chân không sạch sẽ như vậy, e rằng có lòng dạ khác, Ngọc Hành Tông tuyệt đối không thể giữ lại!

Gã bị phế tu vi, ném ra ngoài núi, sống chết không rõ.

Hạ Đình Đồng cuối cùng cũng có mấy ngày yên ổn.

Vết thương trên người y đã hoàn toàn lành lặn, không nhìn ra một chút dấu vết nào, Phù Phong Yên không cần phải đến Dược Lư lấy thuốc nữa, cả người y cuộn tròn trong phòng, khi trời nắng đẹp, y mang một cái ghế nhỏ ra, ngồi ngoài phơi nắng cả ngày.

Trời xanh chứng giám, sau khi tịch thu tất cả sách thoại bản, Phù Phong Yên cuối cùng cũng trông có vẻ bình thường một chút.

Nhưng chưa vui vẻ được hai ngày, Tông chủ lại truyền tin gọi Hạ Đình Đồng đến đại điện.

"Vân Nhi tâm trạng không tốt, đã năm sáu ngày không ăn không uống rồi." Tông chủ thở dài, ông ta ngồi trên cao, trông già đi rất nhiều: ‘‘Ngươi và nó lớn lên cùng nhau, từ nhỏ quan hệ thân thiết nhất, trước đây cũng luôn bên nhau. Giờ Vân Nhi không muốn gặp ai, chỉ muốn gặp ngươi. Từ hôm nay trở đi, ngươi hãy thu dọn đồ đạc sang ở cùng nó, vừa để bầu bạn, vừa tiện khuyên nhủ nó đi."

"Vì một nam nhân mà làm loạn đến mức này, thực sự là... ài." Tông chủ xoa đầu, một lát sau như nhớ ra điều gì: ‘‘Ngươi đã xử lý phàm nhân kia xong chưa? Sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa đuổi đi?"

"Sư phụ, không đuổi đi được nữa." Hạ Đình Đồng cúi đầu, giọng điệu trầm thấp.

Tông chủ mí mắt giật giật: ‘‘Cái gì?"

Hạ Đình Đồng ngẩng đầu, cố gắng làm cho mình trông thật tình cảm một chút, y nhìn ánh mắt nghi ngờ của Tông chủ, khẽ ho một tiếng: ‘‘Có lẽ là vì đệ tử đột nhiên nhận ra… huynh ấy thật dịu dàng, lương thiện, lại rất nghe lời. Mỗi lần đệ tử ra tay đều không nỡ, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới phát hiện... đệ tử yêu huynh ấy, không thể rời xa huynh ấy được nữa."

Tông chủ: "..."

Ngày thứ hai.

Hạ Đình Đồng bị ném vào Lạc Mai Viện, Phù Phong Yên bị quét ra khỏi cửa.