Chương 7: Ngọc Hành (4)

"Đêm đó đệ tử tu luyện về muộn một chút, khi đi ngang qua rừng tuyết sau núi, nghe thấy tiếng cây cỏ xào xạc, ban đầu tưởng là dã thú trong núi, không ngờ lại nhìn thấy..." Má Hạ Đình Đồng đỏ bừng, như thể khó nói, dưới ánh mắt giận dữ của Tông chủ, y cúi đầu: ‘‘Nhìn thấy hai người tiểu sư đệ đang..."

Ngón cái của y chạm vào nhau, làm động tác hôn môi, kể lại một cách sinh động: "Lúc đó tiểu sư đệ gọi Thẩm ca ca, không muốn nữa, tên cuồng đồ kia còn thò tay vào trong áo..."

"Đủ rồi!" Tông chủ tối sầm mắt, ngửa người ra sau, suýt ngất xỉu.

Trước kia ông ta từng bị nội thương, giờ tu vi khó mà tiến bộ, nhiều năm qua, đã xuất hiện dấu hiệu của ngũ suy thiên nhân, bên cạnh chỉ còn lại đứa con trai duy nhất là Vân Chỉ, sau này sẽ kế thừa tông môn.

Vân Chỉ thông minh, thiên phú cực cao, sau này lại vào Thư viện Vân Châu rèn luyện tính cách một phen, rất có triển vọng. Tuổi còn trẻ tuyệt đối không thể sa vào tình yêu nam nữ, đặc biệt là với một đệ tử ngoại môn có thiên tư bình thường không rõ ràng!

Trong lòng ông ta đã vô cùng tức giận, gân xanh nổi lên trên trán, Hạ Đình Đồng ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa: ‘‘Sư phụ đừng tức giận, làm hỏng thân thể thì không tốt. Hơn nữa... tuổi trẻ ngưỡng mộ tình yêu là lẽ thường tình, tiểu sư đệ ngây thơ thuần lương, chắc là bị người ta dụ dỗ, mới nhất thời lầm đường lạc lối."

"Con gọi nó đến đây." Tông chủ mặt lạnh như nước, ngón tay buông thõng bên người đã nắm chặt đến trắng bệch xương khớp, nhưng bề ngoài vẫn phải giữ phong thái của một sư trưởng, lạnh lùng nói: "Gọi cả tên đệ tử ngoại môn kia đến!"

Hạ Đình Đồng nhận lệnh, đang định đứng dậy, Tông chủ không biết nghĩ đến điều gì, lại vội vàng gọi y lại: ‘‘Chờ đã, quay lại."

Hạ Đình Đồng dừng bước, chỉ thấy Tông chủ lấy ra một tờ Linh Tiên từ trong lòng đưa cho y, hạ giọng nói: "Chuyện này khoan hãy làm ầm ĩ, cob cứ giả vờ như không thấy, sau này hãy ở bên Vân Nhi nhiều hơn, nếu thấy động tĩnh gì nữa thì cứ trực tiếp báo cho ta."

Hạ Đình Đồng cúi đầu nhận lấy, điềm tĩnh nói: "Đệ tử nhất định sẽ chăm sóc tốt cho tiểu sư đệ!"

"Đi xuống đi."

Thế là Hạ Đình Đồng nhanh chóng rời đi.

Trở về phòng với tinh thần sảng khoái, Hạ Đình Đồng mân mê tờ Linh Tiên trong lòng bàn tay, suy nghĩ làm thế nào để báo cáo mọi động tĩnh của hai người đó cho Tông chủ một cách chi tiết nhất, sau đó để Tông chủ đang tức giận xử lý bọn họ.

Dù sao thì tu vi của y hiện tại chỉ có Nhị Cảnh, hạn chế quá lớn.

Tu vi của Vân Chỉ cũng có Nhị Cảnh, còn về đối tượng của hắn ta là Thẩm Hề Viên, tuy trông chỉ là một tiểu tu sĩ mới nhập môn Nhất Cảnh, nhưng cơ thể đó lại bị một Ma tộc có tu vi Cửu Cảnh đoạt xác, dù phần nguyên thần bị hạn chế bởi thân thể, khó có thể phát huy toàn lực, nhưng cũng cực kỳ khó đối phó.

Trước đây y không có đầu óc, lúc mới sống lại không hiểu rõ tình hình, vì tình đồng môn, ơn dưỡng dục nên đã giúp che giấu khuyên nhủ, thậm chí ra tay ngăn cản, nhưng rất nhanh đã tự mình khuyên chết mình.

Khi tình yêu lên đến đỉnh điểm, dường như trời sập đất nứt cũng không thể chia cắt bọn họ, mọi trở ngại và lời khuyên nhủ chỉ trở thành hòn đá thử vàng trên con đường tình yêu của bọn họ, càng tôi luyện càng không buông tay, ngược lại càng quấn quýt như keo sơn.

Vân Chỉ cố chấp, Tông chủ thương con, thêm vào đó Thẩm Hề Viên sau này thể hiện thiên phú cực tốt, cho nên thuận nước đẩy thuyền mà tác thành cho họ.

Thế là kẻ đại oan gia từng hết lòng ngăn cản liền trở thành kẻ trong ngoài không phải người, trở thành kẻ vu khống đồng môn, ngụy quân tử thiếu khuyết đức hạnh, bị phế tu vi, sau đó trục xuất khỏi sư môn.

Sau này Ngọc Hành Tông bị tàn sát, Vân Chỉ tìm đến Hạ Đình Đồng cầu xin giúp đỡ, nói rằng không đội trời chung với Ma tộc kia, không chết không thôi.

Nhưng hai người này ngươi đuổi ta chạy, ngươi ngươi ta ta, cuối cùng vẫn lăn lên giường, mọi thù hận đều vứt bỏ, thù sâu như biển cũng có thể biến thành chút tình thú nhỏ tô điểm cho tình yêu.

Hạ Đình Đồng thực sự không thể hiểu nổi.

Vì vậy, những thứ khó xử lý như thế này thì giao cho Tông chủ xử lý là đơn giản và nhanh chóng nhất.

Ngày hai mươi tháng mười một năm Lân Đức thứ tám, còn bốn mươi mốt ngày nữa là đến đêm giao thừa, còn chín mươi ngày nữa là đến kỳ sơ khảo Thanh Vân, thời gian của y rất gấp, còn có những việc khác phải làm, không thể lãng phí quá nhiều thời gian ở đây.

Cần phải tốc chiến tốc thắng.

Mà Phù Phong Yên vẫn luôn quấn quýt bên y.

Người này tu vi đáng sợ, lai lịch không rõ, nhìn quần áo và khí chất, tuyệt đối không phải người phàm, nhưng những thiên chi kiêu tử* của ngũ tông thiên hạ y đều quen biết, không có ai tên là Phù Phong Yên, trong bảy đại thế gia cũng không có ai họ Phù, họ Phó thì có một người. (*con cưng của trời)

Chỉ sợ là dùng tên giả.

Kẽo kẹt một tiếng đẩy cửa ra, đang nghĩ cách làm thế nào để tiễn Phù Phong Yên đi mà không đắc tội, Hạ Đình Đồng liền nhìn thấy người mình đang nghĩ đến đang ngồi ngay ngắn trên bàn sách cạnh cửa sổ, đang đọc sách dưới ánh sáng.

Gió nhẹ thổi qua, một cuốn sách đã lật đến trang cuối, dù Phù Phong Yên thu tay rất nhanh, nhưng vẫn để lộ bốn chữ lớn đáng sợ trên bìa sách màu xanh nhạt – "Tiên Môn Khí Phụ*".(*Tiên môn bị chồng ruồng bỏ).

Hạ Đình Đồng tối sầm mắt, y ba bước làm hai, xông lên nắm chặt cổ tay đang giấu sau lưng của người kia, kéo ra, cưỡng chế tịch thu.

"Đừng đọc loại sách này!"

Lòng bàn tay Phù Phong Yên trống rỗng, hắn ngẩn người một chút, sau đó vẻ mặt hiện lên vài phần tủi thân: ‘‘Chờ đã, ta còn chưa đọc xong kết cục."

Hạ Đình Đồng đau đầu: ‘‘Bên trong toàn là những thứ linh tinh dùng để giải trí, đọc nhiều không có ích gì."

"Thật sự... không có ích sao?"

Vành tai đột nhiên ấm lên, Phù Phong Yên đột nhiên áp sát, đôi mắt tím sẫm chăm chú nhìn y, như thể hút cả hồn phách của người ta: ‘‘Tiểu Hạ sư huynh, trên tóc huynh có thứ gì đó."

Hạ Đình Đồng ngẩn người, chưa kịp phản ứng, ngón tay trắng nõn thon dài lướt qua tai y, từ trong tóc lấy ra một nụ hoa trắng muốt.

"Huynh xem." Linh lực lưu chuyển, nụ hoa trên cành nở rộ, lộ ra nhụy hoa đỏ tươi, Phù Phong Yên dịu dàng nói: ‘‘Tặng huynh nè."

Hạ Đình Đồng: "..."

Cảnh này y đã đọc trong thoại bản, động tác của Phù Phong Yên chính là tái hiện y hệt thủ đoạn trêu ghẹo tiểu cô nương của nam chính trong sách.

Đáng tiếc y không phải tiểu cô nương.

Nhìn thấy sự quyến rũ ngây ngô trước mặt, Hạ Đình Đồng không đỏ mặt lùi lại như cô nương trong thoại bản, ngược lại tiến lên một bước, kéo gần hơi thở, dưới ánh mắt kinh ngạc và ngượng ngùng của Phù Phong Yên, nắm lấy tay thiếu niên, đôi môi nhạt màu chạm vào nhụy hoa đỏ tươi, hơi thở phả vào những cánh hoa run rẩy, đôi môi mềm mại gần như muốn hôn lên đầu ngón tay thon dài của Phù Phong Yên.

Y nhìn chằm chằm vào đồng tử co rút, vành tai đỏ bừng của người đối diện, nhướng mày, sau đó cắn một miếng, ăn cả hoa lẫn cành, nhai nhồm nhoàm.

Phù Phong Yên: "..."

"Cảm ơn Tiên Quân tặng thuốc, hoa này bổ khí bổ huyết, điều hòa linh mạch, Tống Trưởng lão trồng mấy năm rồi, chỉ có mấy cây này, trước đây luôn keo kiệt không chịu cho ta, hôm nay cuối cùng cũng có phúc được nếm thử." Hạ Đình Đồng ăn hoa, đột nhiên rùng mình, tặc lưỡi: ‘‘Đắng."

Cuối cùng vẫn nuốt xuống.

Tay Phù Phong Yên vẫn còn lơ lửng giữa không trung, cả người hắn như biến thành một khúc gỗ, chậm chạp không thể hoàn hồn.

Hạ Đình Đồng thản nhiên, cuộn sách lại cầm, khoanh tay đứng bên cạnh, quan sát biểu cảm của Phù Phong Yên, trong lòng cảm thấy buồn cười. Chỉ chút thủ đoạn này mà đã thành ra thế này, có thể thấy vị tiểu thần quân này không hiểu phong nguyệt, toàn là hư danh. Tuy y cũng không hiểu, nhưng lăn lộn trong giới tu chân nhiều năm như vậy, ít nhiều cũng có chút kiến thức.

Thủ đoạn nhỏ nhặt, không đáng nhắc đến.

"Bây giờ ngươi còn thấy cuốn sách này có ích không?" Y lắc lư trước mặt Phù Phong Yên.

"Không có ích nữa." Phù Phong Yên che vành tai đỏ bừng, vẻ mặt cũng lập tức ủ rũ, lẩm bẩm nhỏ giọng: ‘‘Không bằng ngươi."

"Thần Quân, ngươi không bận sao?" Hạ Đình Đồng quay người ngồi xuống giường, vô cùng nghi hoặc.

"Không bận." Phù Phong Yên như bị trêu chọc đến ngốc nghếch, hắn gật đầu, thành thật nói: "Sáu mươi năm tới, không có việc gì lớn, ta đều không bận."

Hạ Đình Đồng: "..." Vậy nên mới rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, ra đây trêu chọc y?

"Vậy ngươi không cần về nhà sao? Người nhà sẽ không lo lắng sao?"

"Nhà?" Biểu cảm của Phù Phong Yên thực sự mơ hồ, hắn lắc đầu: ‘‘Ta không có nhà."

Hạ Đình Đồng hít một hơi, nhận ra có gì đó không đúng.

"Ngươi không có tông môn?"

"Không có."

"Nhưng cách ăn mặc của ngươi..." Nhìn thế nào cũng không giống một tán tu.

"Quần áo chỉ có một bộ, khi bọn họ đưa ta ra ngoài sẽ mặc một lần, về thì không còn nữa." Phù Phong Yên thành thật trả lời, hắn đứng trước cửa sổ, dưới ánh sáng, vẻ mặt thản nhiên, không giống nói dối.

Hạ Đình Đồng nhíu mày: ‘‘Vậy ngươi ở đâu?"

"Một nơi rất cao rất lạnh không thấy ánh sáng, thế đạo sắp nghiêng ngả, ta liền đi ra." Giọng Phù Phong Yên rất nhẹ: ‘‘Ta không thích nơi đó."

"Ta muốn ở bên ngươi."

Phù Phong Yên sinh ra tay dài chân dài, dáng người rất cao ráo, chỉ là áo đệ tử của Hạ Đình Đồng vốn đã cũ, mặc vào người hắn càng không vừa, ngắn đi một đoạn lớn, lộ ra cánh tay và mắt cá chân trắng bệch, khiến cả người trông có vẻ buồn cười.

"Nếu ngươi không thích ta ở đây, ta có thể xuống núi." Phù Phong Yên chậm rãi nói: ‘‘Ta đợi ngươi dưới núi."

"Đợi? Sao ngươi lại nghĩ ta sẽ xuống núi?" Hạ Đình Đồng nhướng mày: ‘‘Đây là tông môn của ta, nhà của ta, ta có thể ở Ngọc Hành Tông cả đời, làm một tiểu Trưởng lão ăn ngon uống sướиɠ, sống một đời thoải mái."

"Ngươi sẽ không." Phù Phong Yên dứt khoát nói: ‘‘Ngươi nhất định sẽ rời đi."

Hạ Đình Đồng: "Tại sao?"

Bởi vì mỗi lần trước đây, ngươi đều đã đi rồi. Trời đất rộng lớn, không bị ràng buộc, không giống hắn, bị giam cầm ở một nơi, ngay cả tiếng gió cũng không nghe thấy.

Phù Phong Yên há miệng, rồi lại nuốt tất cả lời nói xuống, chỉ nói: "Ngươi không thuộc về nơi này."

Hạ Đình Đồng: "..." Y xoa xoa trán, hơi đau đầu, nhưng thực sự không thể nắm rõ lai lịch của Phù Phong Yên.

Giới tu chân quá lớn, tông môn ẩn thế cũng nhiều, còn rất nhiều chuyện y không biết, cũng là bình thường.

Chỉ là mỗi khi nghĩ đến đây, y lại cảm thấy mình đang ở trên một con đường dài không thấy điểm cuối, mệt mỏi vô cùng.

Phù Phong Yên đứng rất lâu, cũng đợi rất lâu, mới nghe thấy giọng nói nản lòng của Hạ Đình Đồng: ‘‘Thôi, trời không còn sớm nữa, ngủ đi."

Hạ Đình Đồng ngã xuống giường, không nói gì nữa.

Thế là Phù Phong Yên lặng lẽ đi qua, kéo tủ ra, cẩn thận trải giường xuống đất, rồi lặng lẽ nằm xuống.

Tương đối không nói gì.

Không biết bao lâu sau, trong một không gian tĩnh lặng, Phù Phong Yên nghe thấy tiếng động trên giường, Hạ Đình Đồng đứng dậy, rón rén bước qua chăn đệm dưới đất, mặc quần áo rồi cẩn thận ra khỏi cửa.

Hắn đứng dậy, nhìn Hạ Đình Đồng lén lút như kẻ trộm, rất nghi hoặc: ‘‘Ngươi định làm gì?"

Trăng đen gió lớn, đôi mắt thiếu niên phát sáng, cười lạnh một tiếng,

"Đương nhiên là, đi bắt gian rồi."