Hạ Đình Đồng túm lấy người chui vào rừng cây nhỏ, quay đầu lại liền thấy bông hoa trắng vừa rồi còn yếu ớt như liễu rủ đã thẳng lưng, lập tức cao hơn y nửa cái đầu, vẻ tủi thân buồn bã trên mặt đều biến mất, đang lau nước mắt với vẻ mặt vô cảm.
Hạ Đình Đồng hít sâu, bình tĩnh lại, rồi cẩn thận hỏi: "Thân Quân, xin hỏi ngài làm như vậy... có ý nghĩa sâu xa gì không?"
"Bọn họ muốn ta đi mà." Giọng điệu của thiếu niên không chút gợn sóng: ‘‘Nhưng ngươi vẫn chưa trả lời ta, rốt cuộc có thành thân hay không."
"Ta vụng về, lại không giỏi giao tiếp với người khác, không biết nên nói gì, thấy trên bàn ngươi có một cuốn sách nên liền thuận miệng đọc."
"Không tệ, dễ dùng, tiện lợi." Phù Phong Yên khen ngợi.
Hạ Đình Đồng tối sầm mắt, ngồi xổm xuống đất, ôm đầu, chìm vào suy tư, y không dám nghĩ trong bảy ngày y hôn mê, tin đồn đã lan truyền đến mức nào.
"Bây giờ thì sao, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?" Một bóng râm đổ xuống, là Phù Phong Yên một tay chống vào thân cây, dùng tư thế ép tường nhốt y vào lòng, thiếu niên nghiêng đầu, mái tóc đen dài cực kỳ từ phía sau quét xuống, gần như lướt qua má Hạ Đình Đồng. Hắn vẫn nhắm mắt, không nhìn thấy đôi mắt tím kỳ dị khác thường, đường nét liền trở nên tinh xảo ngoan ngoãn: ‘‘Khi nào ta với ngươi thành thân?"
Động tác này... Khóe môi Hạ Đình Đồng co giật, cảm thấy trong mấy ngày y hôn mê, những cuốn thoại bản trong tủ có lẽ đã bị ai đó lật xem hết rồi.
Y xoa trán, thở dài, rồi dứt khoát từ chối.
"Đa tạ Thân Quân đã ưu ái, xin từ chối."
"Tại sao?" Phù Phong Yên dường như không hiểu.
Hạ Đình Đồng ngẩng đầu, ánh mắt kiên định, không hề lay chuyển.
"Ta không thích ngươi, không yêu ngươi, không muốn kết làm đạo lữ với ngươi." Giọng y rất vững, rất kiên quyết: ‘‘Thân Quân, ngươi rất mạnh, rất anh tuấn, rất lương thiện, tính cách... cũng không tệ, nhưng chỉ gặp mặt một lần, không đủ để khiến ta động lòng."
Một cái xoay người chui ra từ bên hông Phù Phong Yên, Hạ Đình Đồng đứng dậy, phủi bụi trên áo, nghiêm túc nói: ‘‘Thân Quân có ơn cứu mạng với ta, cho nên trong chuyện này ta không muốn lừa ngươi. Bây giờ lòng ta như nước lặng, không có tâm với yêu đương, nếu trực tiếp đồng ý, ngược lại sẽ không công bằng với ngươi."
"Ơn cứu mạng ta nhất định sẽ trả, ta có thể vì ngươi lên núi đao xuống biển lửa, có thể trả mạng, nhưng không thể cho tình."
Mùa đông ở Ngọc Hành Tông cực kỳ lạnh, trời tuy trong xanh, nhưng tuyết đọng khắp nơi vẫn chưa tan hết, trong rừng núi là những đống tuyết trắng, như những con thỏ cuộn mình trong cỏ cây.
Tay Phù Phong Yên rũ xuống, hắn đứng giữa rừng cây, vẻ mặt mơ hồ, trông đáng thương.
Môi Hạ Đình Đồng khẽ hé, y vốn muốn khuyên nhủ, nhưng nghĩ lại, y cũng không có tư cách nói này nói nọ với người khác.
Huống hồ đã sống lại nhiều lần như vậy, đối với tình yêu đột nhiên ập đến, Hạ Đình Đồng luôn không tiếc dùng ác ý lớn nhất để suy đoán đối phương, dù sao y cũng không biết cao thủ có định chuyển sang tu đạo vô tình, tiện thể kéo một người qua đường làm bàn đạp để vượt qua tình kiếp, hay chỉ đơn thuần là nhàm chán, định tìm chút tiêu khiển cho cuộc đời thuận buồm xuôi gió của mình.
Nhưng bây giờ y không có tâm trạng cũng không có thời gian để dỗ dành người khác, y còn rất nhiều, rất nhiều việc quan trọng phải làm, không có thời gian trì hoãn.
Một Diệp Linh Tiên kéo theo ánh sáng bay tới, dừng trên vai, Hạ Đình Đồng mở ra xem, là Tông chủ gọi y qua.
"Sư phụ có việc tìm ta, ta đi trước một lát, vị trí tông môn hẻo lánh, không có nhiều cảnh đẹp, Thân Quân cứ tự nhiên." Hạ Đình Đồng chui ra khỏi rừng cây, không chút lưu luyến rời đi.
Để một mình Phù Phong Yên đứng bất động trong rừng cây như một tảng đá phủ tuyết.
Không biết qua bao lâu, hắn mở mắt, sờ lên mặt mình, rồi đến cổ họng, thử nhếch khóe môi lên một chút, tạo thành một đường cong quyến rũ, giọng nói lại nhỏ nhẹ hơn, ngân nga một giai điệu uyển chuyển.
Hắn đang cười, nhưng trong đôi mắt tím sẫm lại trống rỗng.
"Tại sao lại bị từ chối?" Phù Phong Yên không hiểu, hắn đã quan sát rất nhiều lần, cũng nghiên cứu rất lâu, nghe nói Hạ Đình Đồng thích Thiếu Tông chủ của tông môn nhất, hắn liền lén lút học theo lời nói và hành động của người đó, nhìn đối phương và người yêu ma vật của hắn ta tương tác trêu ghẹo, kỹ thuật đã học được mười phần mười, nhưng tại sao vẫn bị từ chối?
Hạ Đình Đồng không thích hắn.
Sau khi hiểu rõ điều này, cú sốc mà nó mang lại cho Phù Phong Yên, ít nhất cũng khiến hắn đứng ngây người tại chỗ một khắc.
Nhưng Phù Phong Yên vốn dĩ rất giỏi tự an ủi mình.
Bị từ chối nhất định là Hạ Đình Đồng không thích kiểu này.
Đường này không thông thì đổi đường khác.
Thu lại nụ cười, Phù Phong Yên lập tức mất đi khí chất nhút nhát dính dấp đó, toát ra vẻ lạnh lùng phi nhân tính.
Hắn quét mắt nhìn đỉnh núi, sau đó bước đi, lướt đi như một hồn ma.
*
Chính điện Ngọc Hành Tông nằm trên đỉnh núi, Hạ Đình Đồng leo bậc đá mệt rã rời, khi y mồ hôi nhễ nhại leo được nửa đường thì liền nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói mềm mại nhút nhát: ‘‘Tiểu sư huynh, huynh đợi một chút!"
Giọng nói này quá giống Phù Phong Yên, Hạ Đình Đồng giật mình, suýt chút nữa tưởng rằng đối phương đã bò lên theo sau y.
Quay đầu nhìn lại, đập vào mắt là một khuôn mặt trắng như tuyết thanh tú, được bao bọc trong lớp lông mềm mại, lộ ra đôi mắt tròn nhút nhát, giống như một chú nai con trong núi.
Là Thiếu Tông chủ Ngọc Hành Tông - Vân Chỉ, con trai độc nhất của Tông chủ, sư đệ của y, bảo vật quý giá được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay.
Hạ Đình Đồng không hiểu sao lại thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
May quá, may quá.
"Thiếu Tông chủ." Gật đầu xa cách, Hạ Đình Đồng mở miệng hỏi: "Có chuyện gì không?"
Thấy bộ dạng này của y, thiếu niên lập tức lộ ra vẻ mặt bị tổn thương, cắn môi, khóe mắt lấp lánh nước mắt: ‘‘Tiểu sư huynh, có thể nói chuyện một lát không."
Trước đây Hạ Đình Đồng rất thích đôi mắt này, cảm thấy rất trong sáng vô tội đáng yêu. Cho đến khi y bị người ta một kiếm đâm xuyên qua đan đài trái tim, khi cận kề cái chết cầu cứu, nhìn thấy thiếu niên dựa vào lòng kẻ gϊếŧ người, e thẹn đùa giỡn với người ta, còn thuận miệng đề nghị ném y xuống vách đá vứt xác.
Biết người biết mặt không biết lòng, đây là bài học đầu tiên Hạ Đình Đồng học được với cái giá cực kỳ đau đớn.
Thấy y không động đậy, Vân Chỉ không còn cách nào, đành phải ba bước hai bước đến bên cạnh hắn, đi song song với y.
"Tiểu sư huynh..."
"Có chuyện gì nói thẳng đi."
"Vết thương của huynh..."
"Đã lành rồi."
"Vậy... Tiểu sư huynh, cầu xin huynh, có thể vì tình nghĩa chúng ta lớn lên cùng nhau mà tha cho A Viên không?" Vân Chỉ mắt ngấn lệ, kéo tay áo Hạ Đình Đồng: ‘‘Hắn không xấu đâu, lúc đó hắn chỉ là quá ghen tị, cảm thấy chúng ta thân thiết, nhất thời mất lý trí, cho nên mới làm chuyện ngu ngốc..."
Hạ Đình Đồng cười lạnh trong lòng, nhất thời mất lý trí, là chỉ cái loại mất lý trí nhân lúc y kiệt sức chiến đấu với yêu ma Ngũ Cảnh liền đánh lén từ phía sau, đâm vào hai chỗ điểm yếu của y sao?
Hay là chỉ cái loại không xấu đoạt xác giả mạo, ẩn nấp trong tông môn tham gia thử luyện Thanh Vân, trà trộn vào Tiên Minh làm nội gián, cuối cùng gϊếŧ toàn bộ Ngọc Hành Tông, mở phong ấn dẫn đến Hàn Sơn Cảnh thất thủ sao?
Hạ Đình Đồng nhìn sư đệ coi y như kẻ ngốc này, khóe môi nhếch lên, giọng nói toát ra vẻ lạnh lẽo: ‘‘Vậy ý của Thiếu Tông chủ là muốn ta làm trái luật? Đó là ma đấy."
"Không! Đây là trao đổi." Thiếu niên đột nhiên nâng cao giọng, rồi lại đột ngột hạ giọng xuống: ‘‘A Viên rất ngoan, rất nghe lời, ma cũng có tốt xấu không phải sao? Ta sẽ không để hắn làm chuyện xấu nữa."
"Huống hồ... ta sẽ giúp huynh, giúp huynh và phàm nhân đó ở bên nhau!"
Hạ Đình Đồng: "?"
"Tiểu sư huynh, huynh biết tính khí của cha ta mà, tiên phàm khác biệt, cha ta xưa nay ghét đệ tử trong môn phái dính líu quá nhiều đến phàm nhân, càng đừng nói đến việc các huynh đã xác định cả đời như vậy..." Hắn ta cẩn thận nhìn vào mắt Hạ Đình Đồng: ‘‘Chỉ cần huynh giúp ta che giấu thân phận của A Viên, ta sẽ giúp huynh thuyết phục cha, để huynh có thể cùng phàm nhân đó song túc song phi*."
*Thành ngữ Trung Quốc, ý chỉ một nam một nữ như chim liền cánh, bên nhau không thể tách rời.