Trên núi đột nhiên nổi gió, rất lạnh.
Hạ Đình Đồng ngửi thấy mùi máu tanh trên tay áo Ma Tôn, sát ý đến gần, nhưng y đợi rất lâu vẫn không cảm thấy đau.
Trời đất đột nhiên tĩnh lặng, tất cả tiếng ồn ào như thủy triều rút đi, tai Hạ Đình Đồng ù đi, giây tiếp theo, có thứ gì đó mềm mại lạnh lẽo lướt qua mặt y, trong tiếng ong ong chói tai, y dường như nghe thấy một tiếng thở rất nhẹ, sau đó gông cùm trên cổ y biến mất.
Cảm giác mất trọng lực ập đến, Hạ Đình Đồng lùi hai bước ngã ngồi xuống đất, chậm chạp mở mắt, đội quân Ma tộc che trời lấp đất trên đầu đã biến mất, y nhìn thấy tuyết bay đầy trời, rơi trên da, nóng bỏng.
Hạ Đình Đồng xoa xoa.
Không, đây không phải tuyết, là tro.
Tro trắng bệch.
Lửa trên Thiên cung Tam Thập Tam vẫn đang cháy, Quỳnh Lâu Ngọc Vũ từng mảnh đổ nát, trên bầu trời u ám lại xuất hiện một mặt trời không trung, lửa trắng xóa nóng bỏng cháy rực trên trời, Ma Tôn và thuộc hạ bị đẩy lùi, dần dần rời xa đám đông.
Viện binh đã đến.
Thuyền linh Phượng Thủ cưỡi gió mà đến, lơ lửng giữa không trung, các tu sĩ từ bốn châu còn lại bay xuống từ thuyền linh, lần lượt đáp đất, số lượng của bọn họ không nhiều, nhưng đáng tin cậy, đưa từng người phàm đang hoảng loạn trên bậc thang dài đi.
Thì ra giới tu chân vẫn còn cao thủ.
Hạ Đình Đồng ngồi trên bậc thang lưu ly, không còn chút sức lực nào.
Cười chết, còn tưởng chỉ còn mình y sống sót.
Lúc này có người đến kéo y cùng chạy trốn.
Hạ Đình Đồng thuận theo dòng người đi vài bước, y quay đầu nhìn về phía hoang dã, thấy Ma tộc liên tục bại trận, nơi đó hẳn là đã mở thức hải tâm vực, không nhìn rõ chi tiết trận chiến, chỉ thấy một đám sương đen bao bọc lửa cháy, sau đó bị ngọn lửa thiêu rụi...
Vài đường ánh kiếm phá cảnh mà ra, san bằng trời đất, tất cả các dãy núi gần Cửu Diệu Sơn đều biến mất, Thượng Huyền Cảnh núi xanh trùng điệp hóa thành bình địa.
Ma Tôn chết, trời đất trong lành.
Được cứu rồi, bốn phía vang lên tiếng reo hò, mọi người phía sau Hạ Đình Đồng ôm đầu khóc lóc, mừng rỡ vì sống sót sau tai ương.
Nhưng Hạ Đình Đồng lại có cảm giác không chân thực.
Mạnh như vậy, tại sao chưa từng nghe nói đến? Trên bảng Thanh Vân, hẳn phải có tên người này chứ.
Y đang định hỏi, đột nhiên ôm ngực, tim đau nhói, linh lực và sức sống như cái bát bị thủng, chảy ra khỏi cơ thể y, đổ về một hướng...
Cảm giác này... rất không đúng.
Trời đột nhiên tối sầm.
Hạ Đình Đồng đứng không vững, y loạng choạng hai bước, đầu choáng váng, trong lúc trời đất quay cuồng ngã xuống đất, sau đó nhìn thấy những vết nứt dày đặc trên bậc thang lưu ly đặc chế của Tiên Minh.
Bậc thang đăng tiên sắp vỡ rồi sao?
Không đúng, là trời đất đều đang vỡ vụn!
Hạ Đình Đồng trợn tròn mắt.
Tứ cực sụp đổ, thiên tinh rơi xuống, Thiên cung Tam Thập Tam từ cao xuống thấp, từng tầng sụp đổ, mặt đất bắt đầu rung chuyển, như thể có quái vật khổng lồ đang lăn lộn bên dưới, một tiếng ầm vang, trời đất nứt ra.
Thế giới như tờ giấy tuyên bị mấy bàn tay lớn xé nát, thời gian và không gian đều hỗn loạn.
Nhưng ký ức đến trước nỗi sợ hãi, Hạ Đình Đồng nhớ lại lời của cố nhân đã chết...
"Ta không có cách nào."
"Nhân vật chính không thể chết, nếu bọn họ chết, thế giới cũng sẽ biến mất theo."
...
Mẹ nó! Y đã biết, Ma tôn và Huyền Tiêu đều là nhân vật chính!
Hạ Đình Đồng theo bản năng đi tìm khối ánh sáng đó, nhưng lại thấy ngọn lửa trắng bệch đang cháy hết mình, như thể đang chống lại điều gì đó.
Linh khí giữa trời đất gần như bị rút cạn, tạo thành một cơn lốc lửa đáng sợ ở vùng hoang dã, thấu suốt từ trời cao đến đất sâu.
Hạ Đình Đồng cảm thấy sức sống của mình cũng đổ dồn về nơi đó, y đột nhiên nhận ra điều gì đó.
"Đó là ai?"
Hạ Đình Đồng nắm lấy vạt áo của kiếm tu bên cạnh, chỉ vào khối lửa đó vội vàng hỏi: ‘‘Hắn là ai!"
"Đừng lo lắng, Thiếu quân sẽ cứu tất cả chúng ta." Kiếm tu trả lời không đúng trọng tâm, nắm lấy cánh tay Hạ Đình Đồng, định kéo y đi.
Nhưng cảm giác kỳ lạ đó lại đến gần, sự lạnh lẽo, tuyệt vọng cận kề cái chết từng chút một liếʍ lên linh hồn y.
Hạ Đình Đồng không thở nổi, y nhìn ngọn lửa lớn như muốn thiêu rụi tất cả, đẩy người bên cạnh ra.
Y nhảy xuống trường kiếm, bấm quyết, ngự gió bay lên, gió lớn cuộn tung tay áo, vô số người đang chạy trốn, chỉ mình y ngược dòng mà đi, kiên quyết lao về phía "mặt trời" trong đồng hoang kia.
Chỉ là lửa vẫn còn, ngọn lửa trắng bệch liếʍ trên người, quần áo thịt da đều cháy rụi, Hạ Đình Đồng như một con thiêu thân lao vào lửa, mang theo đầy sao lửa, chạy trên mặt đất nứt nẻ, hét lớn về phía bóng người cũng đang bị thiêu đốt đó: ‘‘Là ngươi sao?"
Không ai đáp lời.
Hạ Đình Đồng có rất nhiều điều muốn nói, rất nhiều điều muốn hỏi, chỉ là lửa quá lớn, y kiệt sức, cháy rụi ngã xuống đất, nhưng vẫn không thể đến gần bóng người đó.
Bên trong ánh lửa, mọi thứ đang sụp đổ, bên ngoài ánh lửa, lại như có một ý chí vô hình bao trùm cả thế giới, thời gian bị xáo trộn, mọi thứ đều đang quay ngược.
Chính là cảm giác này, cảm giác y đã trải qua hơn mười lần...
Lại, phải, bắt, đầu, lại!
Mợ!
Không ai để ý đến y, Hạ Đình Đồng đầy tức đến không có chỗ trút, cuối cùng chỉ kịp ném vỏ kiếm về phía bóng người cao ngạo cách đó không xa, dùng cổ họng khàn đặc hét lên một câu: "Tiên sư nhà ngươi!"
"Khá lắm, ta nhớ bóng dáng ngươi rồi! Nút khởi động lại thế giới chính là ngươi đúng không!"
Lần sau! Lần sau! Y nhất định phải bắt được tên này!
Sau đó...
Hạ Đình Đồng bị ngọn lửa nuốt chửng, chỉ còn lại khói bụi.
*
Lần thứ mười chín.
Hạ Đình Đồng đột nhiên mở mắt, hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo, gió lạnh như dao cắt, tràn vào phổi, đau buốt như kim châm, nhưng lại xua tan cái nóng bỏng như bám vào linh hồn y.
Cảm giác bị lửa thiêu chết thật sự quá tệ.
Trời âm u, hai vách đá dựng đứng cắt bầu trời thành một đường hẹp dài, tuyết bay đầy trời như lông ngỗng, chậm rãi đè xuống, phủ lên người hắn, chất thành một lớp dày.
Hàn Sơn Cảnh, Lạc Tuyết Nhai.
Đá lởm chởm, cây cổ thụ uốn lượn, là cảnh quen thuộc, hắn đã nhìn thấy mười tám lần.
Ồ, bây giờ là lần thứ mười chín rồi.
Hạ Đình Đồng lại trở về thời niên thiếu, dưới vách đá nơi y chết lần đầu tiên.
Thở ra một làn khói trắng mờ ảo, Hạ Đình Đồng khó khăn nâng tay, gạt tuyết trên người, hồi tưởng lại quá khứ.
Lúc này y bị người ta gϊếŧ với một lỗ lớn ở ngực và một lỗ ở eo, bị vứt xác dưới đáy vực, thảm không tả xiết.
Mọi thứ bắt đầu lại, y lại từ bán tiên ở Thập Nhị cảnh, biến thành tôm cá nhãi nhép đan điền bị vỡ nát ở Nhị cảnh. Nhưng Hạ Đình Đồng luôn lạc quan, dù sao kiếp này y lại biết thêm nhiều thông tin hơn, nhìn thấy kết cục của nhiều người hơn, chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy cuộc đời này thật sự có "tương lai" rồi!
Run rẩy chống tay, y như cá bật lên trên mặt đất, cố gắng lật người.
Vừa quay người, eo y va vào một vật cứng, dùng tay sờ sờ, là bắp chân của một người.
Hạ Đình Đồng: “?”
Y nhớ ở đây không có người mà nhỉ.
Chậm rãi quay đầu, thứ y trông thấy đầu tiên là những vạt áo xếp chồng lên nhau, trải dài trên nền tuyết trắng, tựa như một đóa phù dung đang lặng lẽ nở rộ. Men theo tà áo mà nhìn lên, hiện ra mái tóc dài màu tuyết, gương mặt tái nhợt lạnh lẽo, cùng đôi mắt tím sẫm u tối như vầng hoàng hôn khuất sau núi — khoảnh khắc đêm tím vừa buông, khi sao trời còn chưa kịp sáng. Ánh mắt ấy trầm lặng, toát ra vẻ lạnh lẽo tĩnh mịch, đang không chớp mắt mà nhìn y.
Đẹp quá, thật kỳ lạ.
Nhưng Hạ Đình Đồng rất chắc chắn, mười tám lần sống lại trước đây của mình, chưa từng gặp người này.
Trông khoảng mười tám mười chín tuổi, trên khuôn mặt anh tuấn không có chút biểu cảm nào, gật đầu với y, rất lịch sự chào hỏi: ‘‘Chào ngươi."
Hạ Đình Đồng: "... Ngươi là ai?"
"Ta tên là Phù Phong Yên." Thiếu niên khoanh chân ngồi trong tuyết, thân đeo ngọc quý lấp lánh, mặc bộ quần áo cực kỳ lộng lẫy tinh xảo, như một công tử vừa từ yến tiệc trở về, chỉ là có lẽ là yến tiệc Hồng Môn, trên quần áo hắn dính đầy máu.
Như sợ Hạ Đình Đồng không biết chữ, hắn giơ ngón tay câu gió tuyết, tạo thành ba chữ đẹp mắt trên không trung: ‘‘Quên nhanh vậy sao? Ta với ngươi vừa gặp nhau nửa canh giờ trước mà."
Nửa canh giờ trước?
Hạ Đình Đồng nhanh chóng lục lọi trong ký ức.
Năm nay là Lân Đức năm thứ tám, hôm nay là ngày mười ba tháng mười một, một ngày trước y bị người yêu của sư đệ đâm hai kiếm, ném xuống vách núi, nghĩ thế nào cũng không thể quen biết nhân vật này...
Không đúng...
Bóng người trước mặt dần dần trùng khớp với bóng người trong lửa... Hạ Đình Đồng đột nhiên cứng đờ.
"Lúc đó gió quá lớn, ta không nghe rõ lời ngươi nói."
Thiếu niên tiếp tục mở miệng, giọng nói của hắn bình tĩnh thờ ơ, thanh kiếm dài đặt ngang đầu gối hắn sáng loáng sắc bén: ‘‘Có thể làm phiền ngươi lặp lại một lần nữa không?"
Hạ Đình Đồng: "..."
Bây giờ chết thêm lần nữa còn có suất sống lại không?
"Thần, quân."
Hạ Đình Đồng hít một hơi lạnh, không biết dũng khí từ đâu ra, cố nén sợ hãi, y nhanh chóng nắm lấy tay thiếu niên.
Ấm quá.
"Ngài là Thần Quân sao?" Giọng Hạ Đình Đồng đầy nhiệt huyết, nhưng trái tim lại bất an: ‘‘Chiêu ngài xuất kiếm giải quyết đội quân Ma tộc thật sự quá ngầu, cứu vớt lại cục diện nguy nan, cứu vãn đại cục!"
"Tiểu nhân nguyện xưng ngài là đệ nhất trên trời dưới đất, chín châu bốn biển, tam giới! Cái gì Ma Tôn, Đạo Quân đều là hư danh, cả ngay cả một ngón tay của ngài cũng không bằng!"
...
Hạ Đình Đồng gầy gò, người đầy tuyết và máu bẩn thỉu, xám xịt như một con chuột nhỏ vừa bò ra từ hang, nâng ngón tay thon dài trắng nõn của thiếu niên, luyên thuyên khen ngợi, đôi mắt y sáng lấp lánh, như đang chạm vào bảo vật quý hiếm.
...
"Tiểu nhân nhìn ngài mà ngưỡng mộ không thôi!"
Hạ Đình Đồng mở mắt nói dối, một tràng khen ngợi điên cuồng: ‘‘Lúc đó ta xông tới nói gì không quan trọng, điều ta nghĩ trong lòng mới là quan trọng nhất, ngài chỉ cần nhớ, lúc đó ta đang khen ngài, những lời đó chỉ là biểu đạt một cách hàm súc sự ngưỡng mộ của ta đối với ngài thôi!"
Trong thung lũng trống trải vang vọng tiếng nịnh hót của Hạ Đình Đồng.
Y thở hổn hển, khô cả họng, cẩn thận nhìn thiếu niên có vẻ ngoài như ngọc trước mặt.
"Ngưỡng mộ?" Phù Phong Yên bắt được từ khóa, chậm rãi nghiêng đầu: ‘‘Kính trọng?"
Hạ Đình Đồng gật đầu như gà mổ thóc.
Một bàn tay vươn tới, đặt lên mặt y, gạt đi những bông tuyết dính trên lông mi y.
"Rất tốt, thì ra ngươi cũng có ý này."
Hạ Đình Đồng còn chưa kịp thở lại, đã nghe thấy đối phương dùng giọng nói cực kỳ lạnh nhạt thốt ra câu tiếp theo: ‘‘Hai bên tình nguyện, hay là thành thân đi?"
Hạ Đình Đồng: "..."
Hơi thở còn chưa kịp hồi phục cứ thế nghẹn lại trong l*иg ngực, suýt chút nữa khiến y nghẹt thở mà chết.