Chương 2: Mười tám (2)

Sau đó y đẩy tất cả mọi người ra, nén một hơi, loạng choạng chạy lên núi.

Linh hỏa bản mệnh của Huyền Tiêu Đạo Quân đã mất kiểm soát!

Hạ Đình Đồng xông vào chính điện, tìm đến nơi ngọn lửa đang cháy, một cước đạp tung cửa lớn, mùi máu tanh nồng nặc lập tức xộc ra.

Chỉ thấy trong điện xác chết chất chồng khắp nơi, những trụ cột của Tiên Minh lẽ ra phải đến tiếp viện cho y, giờ đây đều ngã xuống, nằm rải rác ở đây.

Mà một tiên nhân tóc bạc trắng chỉ sau một đêm, áo bào trắng nhuốm máu, ôm một thi thể gầy gò khóc lóc, miệng lẩm bẩm: ‘‘Tại sao lại chết?"

"Tại sao lần này ngươi vẫn chết?"

"Rốt cuộc ta đã đi sai bước nào..."

"Rốt cuộc sai ở đâu?"

Hạ Đình Đồng còn muốn hỏi tại sao hơn cả hắn ta.

Rốt cuộc ta đã làm sai ở đâu mà phải gặp những đồng minh như các người!

Huynh đệ, đại ca, tổ tông! Ngươi là nội gián do Ma Tôn phái đến phải không!

Cố gắng kìm nén sự sụp đổ, Hạ Đình Đồng tiến lại gần kiểm tra, khuôn mặt của đạo lữ Huyền Tiêu Đạo Quân vẫn vậy, nhưng hơi thở đã không còn, đã chết hẳn rồi.

Ngũ suy thiên nhân*, không thể cứu vãn.

*Ngũ suy thiên nhân: Năm tướng suy của người trời.

Hạ Đình Đồng miễn cưỡng lịch sự nhắc nhở: "Phàm nhân tuổi thọ có hạn, hắn đã đến lúc rồi, xin hãy nén bi thương."

"Không thể nào!" Tiên nhân vốn lạnh lùng bỗng nhiên phun ra một ngụm máu, lẩm bẩm một mình, như thể nói cho chính mình nghe: ‘‘Tư chất của hắn tốt như vậy, thiên phú cao như vậy, sao có thể biến thành phàm nhân chứ?"

Hạ Đình Đồng hít sâu một hơi: "Đạo lữ của ngài đã vỡ đan điền từ sáu mươi năm trước, vẫn luôn tìm người cầu thuốc, ngài là đạo lữ của hắn, lẽ nào ngài không biết sao?"

"Rầm" một tiếng, ánh sáng trong mắt Huyền Tiêu Quân tắt lịm, hắn ta quỳ ngồi giữa đó, như một thi thể đã chết từ lâu.

Hạ Đình Đồng: Xong rồi, hình như hắn ta không biết thật.

Đột nhiên có ngọn lửa vô tận bùng cháy từ quanh người tiên nhân, suýt chút nữa liếʍ vào quần áo của Hạ Đình Đồng.

Y vội vàng lùi lại, tránh ngọn lửa, nhắc nhở: "Đạo Quân, đại quân Ma tộc đã gϊếŧ đến chân núi rồi."

Tiên nhân dường như đã chết từ lâu mở miệng nói: "Đạo lữ của ta đã chết, đến nước này, chúng sinh thiên hạ còn liên quan gì đến ta?"

Hắn ta không ngẩng đầu lên, vẻ mặt như tro tàn.

"Ngươi chưa từng làm tổn thương hắn, ta không gϊếŧ ngươi, ngươi đi đi."

Như một ân huệ.

Hạ Đình Đồng: "..."

Ta đi đâu?

Y hít sâu một hơi lạnh, suýt nữa thì nhấc chân đá thẳng tới. Nhưng nghĩ đây dù sao cũng là người đứng đầu thiên hạ, y cũng không đánh lại, cho nên đành miễn cưỡng đè nén lại, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được cái miệng của mình...

"Tạ Huyền Tiêu."

"Tiên sư nhà ngươi!"

"Bản thân ngươi sáu mươi năm không gặp đạo lữ, có mắt không nhìn, có tai không nghe, có miệng không nói, đây là vấn đề của bản thân ngươi, không hề có liên quan gì đến chúng sinh thiên hạ!" Hạ Đình Đồng phát điên: ‘‘Nhưng ngươi là Minh chủ Tiên Minh, là người đứng đầu một trăm lẻ tám tông môn của chín châu, ngươi nói không quan tâm là không quan tâm nữa sao?"

"Ngươi không muốn làm, ngươi có thể thoái vị ngay từ đầu, ngươi đã làm thì phải chịu trách nhiệm, đừng có chiếm cứ cái hố xí mà không đi ị chứ!"

"Trừ ma vệ đạo, che chở chúng sinh, quy tắc của Tiên Minh đặt ở đó, ngươi đã vứt vào bụng chó rồi sao?"

"Ngày thường ngươi chẳng thèm để ý gì đến đạo lữ, đến lúc sinh tử tồn vong lại bỗng dưng lương tâm trỗi dậy sao?"

"Ngươi nhất định phải gϊếŧ người trước trận chiến sao? Nhưng chúng ta vẫn đang đánh nhau đấy!"

Gấu áo bị ngọn lửa liếʍ tới, trong chớp mắt đã bùng lên dữ dội. Hạ Đình Đồng tay mắt lanh lẹ, một tay giật phăng áo ngoài ném đi. Y trừng mắt nhìn bóng lưng tự kỷ đó, trong lòng sụp đổ đến cùng cực, không nhịn được mà gào lên: ‘‘Những cái này thì thôi đi, dù ngươi không giúp thì cũng đừng phóng hỏa đốt núi chứ!"

"Mẹ nó trên núi là lửa, dưới núi là ma, ngươi bảo ta phải làm sao?"

"Nhiều người như vậy đến lánh nạn, ngươi bảo bọn họ trốn đi đâu?"

"Ngươi không muốn sống nữa, người khác còn muốn sống..."

Có lẽ vì không chịu nổi sự ồn ào của y, đối phương tiện tay vung ra một luồng linh lực. Hạ Đình Đồng lập tức bay khỏi điện, rơi cái “bịch” xuống đất, cả người dán sát mặt đất như một cái bánh dẹt.

Trong đại điện không còn động tĩnh gì.

Hạ Đình Đồng âm thầm nghĩ rằng có lẽ Tạ Huyền Tiêu đã bị thiêu chết rồi.

Y bò dậy, loạng choạng đi đến bên bậc thang lưu ly.

Phóng mắt nhìn ra xa, lấy tấm bia làm ranh giới, dưới chân y là thủy triều Ma tộc cuồn cuộn không dứt, phía sau là ngọn lửa dữ dội bốc cao ngút trời. Giữa hai đầu hỗn loạn ấy, bậc thang trắng muốt bị kẹp chặt ở trung tâm. Còn y đứng trên bậc thang lưu ly, chỉ cảm thấy bản thân lạc lõng đến nực cười, như một kẻ thừa thãi giữa thiên địa đang sụp đổ.

Huyền Tiêu Đạo Quân sinh ra đã mang theo Huyền Thiên Linh Hỏa, chạm vào là cháy, không chết không ngừng.

thiên cung không thể ở được nữa.

Hạ Đình Đồng nhìn những người chen chúc trên bậc thang lưu ly, tính ra chỉ còn lại không quá một nghìn người, hơi thở nặng nề.

Thiên hạ chín châu, năm châu đã thất thủ, chỉ còn lại bấy nhiêu người.

"Tiên nhân, chúng ta còn đường sống không?"

Có người nhỏ giọng hỏi.

Hạ Đình Đồng nặn ra một nụ cười: ‘‘Chắc là vẫn còn, ta sẽ nghĩ cách."

Y từng bước đi xuống bậc thang, vạt áo cọ vào mặt đá, kéo theo một vệt đỏ chói mắt.

Phía sau im lặng không một tiếng động.

Lần thứ mười tám.

Hạ Đình Đồng chậm rãi nghĩ.

Y đã sống lại mười tám lần, vậy mà vẫn không thể thoát khỏi kết cục chết chóc này. Rõ ràng ở lần này, y đã dốc hết sức, cẩn trọng từng bước, rút ra bài học từ mọi kiếp trước, thế nhưng rốt cuộc vẫn bị đẩy đến bước đường hôm nay.

Là y chưa đủ cố gắng sao?

Hay là y chưa đủ thông minh?

Vì sao thế giới này luôn bị hủy diệt bởi những hỗn loạn vô nghĩa? Y không cứu được ai, cũng không cứu nổi bản thân. Sống chết luân hồi, lặp đi lặp lại không hồi kết, như một món đồ chơi nằm trong tay kẻ khác.

Linh hỏa thiêu đốt, trận pháp vỡ nát, những con chim xương khổng lồ từ trên không lao xuống, mỗi một chiếc lông xương khi mở ra đều là những lưỡi dao sắc lạnh.

Tiếng la hét sợ hãi của phàm nhân xuyên thấu màng nhĩ, Hạ Đình Đồng theo bản năng giơ tay vung kiếm, nhưng lại hụt, lúc này mới nhớ ra, kiếm bản mệnh của y đã dùng để trấn trận rồi.

Trận vỡ, kiếm vỡ.

Tất cả tài sản của y chỉ còn lại một vỏ kiếm.

"Tần Đàn đâu?" Ma Tôn đáp xuống, tự tay bóp cổ Hạ Đình Đồng: ‘‘Các ngươi giấu hắn ở đâu?"

"Đồ ngu." Vẻ mặt Hạ Đình Đồng không nhịn được nữa, vẻ mặt của y lạnh lùng, đôi mày cau chặt, giọng nói buông ra đầy tuyệt tình: ‘‘Sư phụ của ngươi chết trong tay ngươi mười năm trước rồi. Muốn tìm hắn sao? Dễ thôi, bây giờ ngươi lập tức tự sát rồi xuống địa ngục tìm hắn đi!"

"Đồ lòng lang dạ sói!"

Tay Ma Tôn run lên: ‘‘Không thể nào!"

"Sư tôn là người thế giới khác, sao có thể chết được? Ngươi không được nguyền rủa hắn!"

Ma Tôn hai mắt đỏ rực, dường như đã phẫn nộ đến cực điểm, bàn tay mang theo ý gϊếŧ chóc khủng khϊếp, một chưởng giáng thẳng xuống đỉnh đầu Hạ Đình Đồng!

Lại sắp chết rồi.

Hạ Đình Đồng an nhiên nhắm mắt lại.

Chết thì tốt, chết rồi y không cần phải đối phó với lũ ngu ngốc này nữa.

Nếu có cơ hội làm lại….

Yêu đương cái quái gì! Ta sẽ phá tan tất cả, tất cả cút đi tu vô tình đạo cho ta!